๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Quản Cầm Sương la lên: “Ta là hắc thái bảo! Ta mới là hắc thái bảo!”
Gã chủ mỏ tiến lên, xách nàng dậy. “bốp bốp” thưởng cho hai cái tát, quát: “La cái gì? Muốn chết à! Cho ngươi biết, ngươi đã bị nam nhân nhà ngươi bán cho Hắc Thủy sơn chúng ta rồi!”
Quản Cầm Sương khóc lóc: “Ta thật sự là kẻ bán người, không phải bị bán! Hắn không phải nam nhân của ta, ta đến để bán hắn! Ngươi đi Cảnh Châu mà nghe ngóng, cô nãi nãi đây đã bán không ít Tiên nhân vào núi đào khoáng rồi!”
Gã chủ mỏ lại thưởng cho nàng mấy cái tát, đá vào giữa ngực một cước, quát: “Xưa ngươi bán người, nay bị người bán, chỉ trách bản lĩnh của ngươi không bằng người. Ngươi cứ việc đến Hắc Thủy sơn đào khoáng, đào được bảo bối sẽ có tiền cho ngươi. Chúng ta không phải lòng dạ đen tối, ngươi có bản lĩnh thì sẽ kiếm được tiền, còn tốt hơn gấp trăm lần so với ngươi lăn lộn bên ngoài.”
Quản Cầm Sương cười làm lành: “Tôn trưởng, thiếp thân biết khoáng nô trong mỏ rất khó sống quá năm năm, thiếp thân có thể bán thân...”
“Chát!”
Gã chủ mỏ lại thưởng cho nàng một cái tát, quát: “Cho ngươi mặt mũi quá rồi. Chúng ta là tiên chân tu đạo, đã trảm tam thi, ai thèm cái thân hình liễu yếu của ngươi? Chẳng qua chỉ là một đống xương trắng. Mau đi làm việc!”
Quản Cầm Sương thầm rủa một tiếng xui xẻo: “Mẹ kiếp, gặp phải kẻ tu Bạch Cốt Quan thành tiên! Mềm cứng đều không ăn.”
Bạch Cốt Quan là một phương pháp tu tiên bằng cách quán tưởng, sau khi quán tưởng thân thể người thành xương trắng thành công thì nhìn bất kỳ mỹ nữ giai nhân nào cũng đều là một bộ xương trắng, nhìn người khác, nhìn chính mình cũng là xương trắng. Vì vậy xử sự lãnh khốc vô tình, không bị tình cảm mê hoặc.
Không lâu sau, Quản Cầm Sương bị áp giải đến Hắc Thủy sơn, cả tòa tiên sơn khoáng mạch này trời đất đều giăng thiên la địa võng để đề phòng khoáng nô bỏ trốn.
Khoáng nô ở đây không bị ngược đãi đến chết, đào được mỏ tốt cũng được trả tiền, không thiếuThiên Nguyên giao tử, Tiên khí linh dịch cũng cấp đủ.
Nguy hiểm thực sự đến từ sâu trong khoáng mạch, thường có người đào phải những cổ vật vô danh, hoặc thi thể, hoặc không gian dị thường trong lòng núi, do đó chết bất đắc kỳ tử.
Quản Cầm Sương bị áp giải đến khu mỏ số bốn, theo một đám Tiên nhân phu mỏ chuẩn bị vào núi.
Lúc này, nàng thấy một bóng người quen thuộc, bất giác kích động khôn nguôi, vội vàng xông lên, túm lấy tay áo người nọ, quát: “Chung Vô Vọng! Tên giặc kia, ngươi bán lão nương đến đây làm khoáng nô, hôm nay ta với ngươi không đội trời chung!”
Người này chính là Trần Thực, gỡ tay Quản Cầm Sương ra, nhướng mày: “Cô nương định động thủ à?”
Quản Cầm Sương giật mình, không dám động thủ với hắn, đành nén giận trong lòng, cười lạnh nói: “Sao ngươi cũng vào đây làm khoáng nô rồi? Chẳng lẽ cũng bị người ta bán?”
Trần Thực lắc đầu nói: “Ta đến để trải nghiệm dân tình nên sau khi bán ngươi xong, ta cũng tự bán mình cho chủ mỏ.”
Quản Cầm Sương kêu khổ không ngớt, cầu xin: “Công tử gia, mỏ này năm năm đổi một lứa Tiên nhân! Đại La Thần Tiên đến đây cũng khó sống trọn năm năm! Ngươi mau tự bộc lộ thân phận, đưa ta rời khỏi chốn Địa Ngục này đi!”
Trần Thực cười nói: “Ngươi yên tâm, gặp nguy hiểm ta tự khắc sẽ cho thấy thân phận, đưa ngươi rời đi.”
Trong lòng Quản Cầm Sương lại nhen nhóm hy vọng.
Hai người theo đoàn người cùng vào núi. Khoáng mạch của Hắc Thủy sơn có hơi khác với khoáng mạch ở phía tây Bồng Lai. Tiên khoáng ở phía tây Bồng Lai nằm trong lòng núi, cần phải đào xuyên qua thân núi để vào trong động mỏ. Còn khoáng mạch của Hắc Thủy sơn lại là dãy núi hai bên một con sông Hắc Thủy. Những dãy núi này được tạo thành từ những khối đá to bằng nắm tay và Tức Nhưỡng, vô cùng hiểm trở. Tiên nhân khai thác phải vào núi từ hai bên bờ sông Hắc Thủy, dọc đường lại tìm kiếm bảo vật trong núi.
Đá trong dãy núi đa phần là ngọc thạch, ẩn chứa Tiên đạo linh lực, nhưng khoáng mạch ở vòng ngoài về cơ bản đã bị đào cạn, chỉ còn lại khoáng mạch ở vòng trong.
Trần Thực quan sát thân núi, chỉ thấy những viên đá bình thường ở đây đa phần là Ngũ Hành kỳ thạch, bên trong ẩn chứa Ngũ Hành đạo lực, chỉ tiếc là phần lớn Ngũ Hành đạo lực đã chết cứng, không thể dùng được nữa. Nếu không đó sẽ là Ngũ Sắc thạch vô cùng quý giá, bán cho Nữ Oa Cung cũng được khối tiền.
“Cẩn thận trong sông có trùng, đừng để dính nước sông!”
Một lão phu mỏ lớn tiếng nói: “Loại dị trùng đó một khi dính vào da thịt phải lập tức cắt bỏ phần da thịt đó đi thì còn cứu được. Chậm một chút là chỉ có thể chặt chân!”
“Đừng chạm vào hào quang trên sông, đó là hào quang của Ngoại đạo, chạm vào là chết chắc!”
“Tiên quang phát ra từ trong mỏ có thể là ngọc thạch, cũng có thể là cổ vật hoặc tàn dư của Đại Ma, cứ cược vận may đi! Cược trúng rồi thì ba năm không cần đào khoáng nữa, mỗi ngày linh khí đủ đầy, vợ đẹp con xinh, muốn gì có nấy!”
“Cẩn thận đồng bọn! Lúc đào khoáng đừng để ai ở sau lưng!”
Trần Thực nghe vậy, không hiểu hỏi: “Vì sao phải cẩn thận đồng bọn?”
Bên cạnh hắn là một Tiên nhân trẻ tuổi, nói: “Ngươi và đồng bọn cùng đi, nếu ngươi đào được bảo vật, đồng bọn của ngươi ghen tức sẽ ra tay giết ngươi. Trong khu mỏ này chết nhiều Tiên nhân lắm, ngươi chết trong đó, chẳng ai quan tâm đâu. Cho nên phải cẩn thận đồng bọn.”
Trần Thực bừng tỉnh: “Thì ra là vậy. Vị đạo hữu này, ngươi bị người ta bán vào đây à?”
Tiên nhân trẻ tuổi lắc đầu: “Ta hết tiền nên tự nguyện vào đây đào khoáng. Trong Hắc Thủy sơn này vẫn còn không ít thứ tốt chưa được đào ra. Lần trước ta đào được một khối mỹ ngọc ở đây, chủ mỏ thưởng tám ngàn giao tử, còn có ba mươi bình Tiên khí linh dịch, ta bèn không làm nữa. Giờ tiền tiêu hết, linh dịch cũng dùng cạn nên quay lại kiếm một mẻ nữa.”
Mấy Tiên nhân đào khoáng bên cạnh xúm lại, vẻ rất hâm mộ, một người cười nói: “Tiểu ca là Thánh thể may mắn, khí vận phi phàm, chắc chắn lần này cũng sẽ tìm được bảo vật! Có thể cho chúng ta ké chút vận may không?”
Tiên nhân trẻ tuổi kia liếc bọn họ một cái, cười lạnh nói: “Đám các ngươi một nhóm bốn người, chẳng lẽ định lúc ta tìm được bảo vật thì giết ta đoạt bảo? Ta không phải lần đầu vào mỏ đâu!”
Gã tăng tốc, bỏ lại bốn người này.
Một trong bốn gã phu mỏ nhổ một bãi nước bọt: “Thằng ranh con nghĩ chúng ta xấu xa như vậy, đạo tâm không trong sạch!”
Gã nhìn về phía Trần Thực, cười nói: “Tiểu ca à, đông người thì lực lượng lớn, hay là chúng ta kết bạn, cũng có thể chiếu ứng lẫn nhau.”
Trần Thực đang định đồng ý, một Tiên nhân đào khoáng khác nhìn rõ sắc mặt Trần Thực, vội vàng cười nói: “Bốn người chúng ta đủ rồi, không cần tuyển thêm người. Chúng ta đi thôi!”
Bốn người nhanh chóng rời đi.
“Ca, người này rõ ràng là một kẻ non nớt, sao lại đi?”
“Im miệng! Hắn giết người còn nhiều hơn chúng ta nhiều! Vừa rồi ta chạm mắt với hắn, đã nhìn ra kẻ này lòng dạ độc ác. Các ngươi nghe ta, tránh xa hắn ra một chút, chúng ta đi tính kế Tiên nhân khác, đừng chọc vào hắn!”
Đột nhiên, phía trước truyền đến một tiếng nổ vang trời, một ngọn núi tạo thành từ Ngũ Hành kỳ thạch bị đào sập, đè chết không ít người. Một số Tiên nhân gần đó bị Ngũ Hành sơn ép phải phi thân lùi lại, có người lùi vào sông Hắc Thủy, lập tức bị dị trùng trong sông ăn mòn, dị trùng chui vào da thịt, cơ bắp, rồi chui sâu vào cơ thể!
Những Tiên nhân nhanh trí lập tức cắt bỏ da thịt, hoặc chặt đứt chân mình, cũng có những Tiên nhân không nỡ tự hại mình, trong lúc do dự đã bị dị trùng chui vào cơ thể, chỉ trong chốc lát đã bị ăn sạch chỉ còn lại xương trắng, y phục và tóc, cảnh tượng vô cùng hãi hùng!
Một số Tiên nhân khác bay lên lại gặp phải hào quang Ngoại đạo trên không trung của dòng sông, lập tức kêu la thảm thiết, bị Ngoại đạo ô nhiễm rồi rơi xuống, cơ nhục điên cuồng phát triển, biến thành những con quái vật kỳ hình dị dạng.
Mọi người thi triển tiên pháp, hợp lực chém giết những Tiên nhân này, nhưng lại có thêm mấy người bỏ mạng trong miệng quái vật.
Trần Thực đến gần thì sự việc đã lắng xuống, để lại hơn hai mươi cỗ thi thể.
“Văn Trình tiên nhân muốn ta đến xem, chính là xemnhững Tiên nhân sống ở tầng lớp thấp nhất Địa Tiên giới này.”
Mặt Trần Thực phẳng lặng như giếng cổ, không một gợn sóng, nhưng trong lòng lại có một giọng nói vang lên: “Nếu không có nghĩa mẫu, không có Thiên Cơ sách, bây giờ ta cũng như họ, đang giãy giụa ở tầng lớp thấp nhất này.”
Lúc này, một giọng nói bi phẫn vang vọng trên mặt sông, đó là tiếng gào thét của một Tiên nhân đến từ hạ giới: “Các vị đạo hữu, chúng ta nhất định phải sống những ngày tháng như thế này à? Tại sao Thiên Đình có thể nắm giữ thánh địa, tại sao Thiên thần có thể cao quý xa vời? Tại sao Thiên thần có thể chi phối sinh tử của chúng ta? Tại sao những thứ chúng ta liều mạng giành lấy, bọn họ lại có thể dễ dàng có được?” Gã kích động tột cùng, giọng nói càng lúc càng sục sôi.
“Là do Thiên thần bất công! Là Thiên Đình đã gây ra tất cả bất công này! Chỉ có Tiên Đình của Tiên nhân chúng ta mới có thể phá vỡ bất công đó! Các đạo hữu không cam lòng sống tạm bợ như vậy, hãy gia nhập Tiên Đình chúng ta đi!”
Trần Thực nghe vậy trong lòng khẽ động: “Lực lượng của Tiên Đế Chí Tôn đã bắt đầu thấm vào tầng lớp thấp nhất của Địa Tiên giới, cực kỳ có sức mê hoặc.”