๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
“Ta cũng đang có ý này.”
Trần Thực xúc động nói: “Đạo huynh phát binh khởi nghĩa, lúc tấn công Thiên Đình, ta sẽ dốc hết hai mươi vạn đại quân Bồng Lai Tây, dốc sức tương trợ, diệt trừ lão già Ngọc Đế.”
Sắc mặt Tiềm Long lão tổ đột nhiên thay đổi, xoay người muốn đi, quát lên: “Ta đã ghi âm và ghi hình lời của ngươi rồi, giờ sẽ lên Thiên Đình, tố cáo với Đại Thiên Tôn, trị ngươi tội mưu phản!”
Trần Thực cũng biến sắc.
Nếu Tiềm Long lão tổ thật sự ghi hình ghi âm, tố cáo lên Thiên Đình, vậy thì đầu của hắn chắc chắn sẽ không còn!
Tiềm Long lão tổ xoay người, cười ha hả nói: “Suýt nữa thì ta quên, ta là Hữu Thiên sư của Tiên Đình, một tên phản tặc đường đường chính chính. Nếu ta đến Thiên Đình tố giác ngươi, kẻ đầu tiên mà lão già Ngọc Đế muốn chém chính là đầu của ta.”
Trần Thực thở phào một hơi.
Tiềm Long lão tổ nói: “Nhưng ta có thể tìm một người, đưa bản ghi hình ghi âm đến chỗ Đại Thiên Tôn. Đại Thiên Tôn vẫn sẽ chém đầu ngươi.”
Trần Thực cười nói: “Với thực lực của Hữu Thiên sư, nếu muốn giết ta hà tất phải bày vẽ thêm chuyện? Cứ trực tiếp động thủ là được.”
Tiềm Long lão tổ lắc đầu nói: “Nội tâm ta cũng đang do dự giằng xé, có nên trừ khử ngươi hay không, vì vậy mới trêu đùa một phen. Trần Thiên Vương ngồi ở vị trí Thiên Hạ Binh Mã Đại nguyên soái, nguy hiểm hơn Lý Thiên Vương nhiều lắm.”
Lão phân tích lợi hại: “Những Thiên binh Thiên tướng dưới trướng Lý Thiên Vương đều là Tiên nhân, hắn làm nhiều việc ác, hại chết không biết bao nhiêu Tiên gia, những Thiên binh Thiên tướng này sẽ không phục hắn. Vì vậy Lý Thiên Vương không đáng lo ngại. Nhưng, họ lại phục ngươi, răm rắp nghe theo lời ngươi. Hơn nữa hai mươi vạn Thiên binh Thiên tướng này còn là đệ tử Kim Ngao đảo, là sư đệ sư muội của ngươi, đồng thời ngươi cũng là Chưởng giáo tôn của họ.”
Ánh mắt của lão trở nên sắc bén, trầm giọng nói: “Trên danh nghĩa họ là binh lính của Ngọc Đế Đại Thiên Tôn, thực chất lại là tư binh của ngươi! Ngươi truyền thụ cho họ đạo pháp thần thông, lại chiếm cứ Thánh địa Bồng Lai Tây, hai mươi vạn Tiên nhân này chẳng mấy chốc sẽ trở thành Chân Tiên, Kim Tiên! Thậm chí nói không chừng còn có không ít người sẽ trở thành Thái Ất! Lực lượng này, quá khủng khiếp. Không thể nắm trong tay, chỉ có thể hủy diệt.”
Trần Dần Đô vẫn không xen lời, mặc cho lão phân tích.
Trần Thực dò hỏi: “Nếu ta đã nguy hiểm như vậy, tại sao Hữu Thiên sư lại do dự?”
Tiềm Long lão tổ đưa mắt nhìn sang Trần Dần Đô, nói: “Trong tình huống thần tính tuyệt đối ái đồ của ta không có tư tình, vậy mà vẫn không giết ngươi, chứng tỏ ngươi không có uy hiếp đối với đại nghiệp của Tiên Đình. Vì vậy mới khiến ta chần chừ. Ta không thể trực tiếp giết ngươi, nếu không sẽ làm hỏng tình nghĩa sư đồ, cho nên mượn tay Đại Thiên Tôn trừ khử ngươi là lựa chọn tốt nhất của ta.”
Trần Thực cười nói: “Thì ra là thế. Đạo huynh yên tâm, Phạm Tiêu cũng đang muốn giết ta.”
Tiềm Long lão tổ nghe vậy, thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Nếu Phạm Tiêu đã lo liệu việc này, ta cũng không cần bận tâm, không cần phá hỏng tình cảm thầy trò.”
Lão nghiêm mặt, nói: “Trần Thiên Vương là Thiên Hạ Binh Mã Đại nguyên soái của Thiên Đình, còn lão long ta chỉ là một Quang Lộc đại phu nho nhỏ dưới trướng Đông Thiên Thanh Đế. Luận địa vị, phải tôn ngươi một tiếng Thiên Vương đại nhân.”
Trần Thực nghiêm nghị nói: “Đạo huynh là sư tôn của gia gia ta, chính là tiền bối của ta. Hiện giờ là lúc riêng tư, ngươi không phải Hữu Thiên sư, ta không phải Trần Thiên Vương.”
Tiềm Long lão tổ cười nói: “Đã như vậy, chúng ta không cần câu nệ, cứ xưng hô đạo hữu là được. Trần đạo hữu cảm thấy thế nào về chuyện chúng ta ám toán Bắc Âm Đại Đế?”
Trong lời nói của lão không giấu được vẻ tự đắc.
Trần Thực nói thẳng: “Nhìn thì lợi hại, nhưng thực ra cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Tiềm Long lão tổ nói: “Cớ sao lại nói vậy?”
Trần Thực nói: “Lần này là Thiên sư đích thân dẫn đội, hoàn thành trận tập kích này phải không?”
Tiềm Long lão tổ lắc đầu nói: “Lần này không phải ta đích thân dẫn đội mà là do Trần Dần Đô dẫn theo sáu vị Thái Ất Kim Tiên, dùng phương thức Khô Lâu Tiên lẻn vào Phong Đô sơn, ám sát Bắc Âm Đại Đế. Ở Địa Phủ, tu vi và trình độ Thần đạo của Bắc Âm Đại Đế chỉ xếp sau Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, tuyệt đối là tồn tại cấp Đại La Kim Tiên. Sáu vị Thái Ất Kim Tiên dưới sự chỉ điểm của Trần Dần Đô, giữa trăm vạn Thiên thần đại quân, suýt nữa đã giết được hắn, thành tựu cỡ này, đủ để chấn động toàn bộ Thiên Đình!”
Lão mỉm cười: “Trên đời này, tổng số Đại La Kim Tiên có hạn, nhưng số lượng Thái Ất Kim Tiên lại gấp mấy chục, thậm chí mấy trăm lần Đại La Kim Tiên! Lấy Thái Ất Kim Tiên đi giết Đại La, thành tựu này mà cũng chỉ đến thế thôi à.”
Trần Thực lắc đầu nói: “Chỉ đến thế mà thôi. Hành động lần này của các ngươi chẳng những không thể chém được địch thủ, ngược lại còn bứt dây động rừng, khiến Thiên Đình cảnh giác với pháp môn của các ngươi. Lần này các ngươi suýt nữa thành công, lần sau ắt sẽ trúng mai phục.”
Tiềm Long lão tổ cười ha hả, lắc đầu nói: “Ngươi sai rồi. Trần Dần Đô đã chứng thực Nguyên Phù khả thi, đó chính là thành tựu khổng lồ. Giờ đây thế mạnh yếu giữa Thiên Đình và Tiên Đình đã đổi chiều. Trần Thiên Vương, ta nghĩ ngươi đã học qua Nguyên Phù rồi, ngươi cho rằng Nguyên Phù so với đạo văn Tiên đạo và Thần đạo đạo văn thì thế nào?”
Trần Thực nghiêm mặt, nói: “Nguyên Phù vừa xuất hiện, tất sẽ có thể giúp Tiên đạo và Thần đạo đi xa hơn, công đức lưu truyền thiên thu vạn đại, lợi cho vô số người tu hành đời sau.”
Tiềm Long lão tổ cười nói: “Được Trần Thiên Vương khen ngợi như vậy, lão hủ rất đỗi tự hào. Ngay từ mười vạn năm trước, lão hủ đã có ý niệm muốn thúc đẩy Tiên đạo tiến về phía trước. Khi đó ta vẫn là một tiểu bối trẻ tuổi trong Long tộc, đang ở thời kỳ dám đánh dám liều. Tình cảnh ta gặp phải cũng giống như những Tiên nhân trẻ tuổi các ngươi.”
Trần Thực sững sờ: “Long tộc cũng là tầng lớp trên chiếm cứ Thánh địa, tầng lớp dưới chèn ép lẫn nhau à?”
Tiềm Long lão tổ thở dài: “Cũng y như vậy. Long tiên thuộc tầng lớp trên của Long tộc ta vừa là tiên vừa là thần, đã phân chia sạch sẽ núi, sông, hồ, biển, mây, sương mù của Địa Tiên giới, cùng với miếu mạo, tiên điện, tiên cung, thậm chí cả một cái giếng nước. Sơn Long Vương, Hà Long Vương, Hồ Long Vương, Tỉnh Long Vương, khà khà, hậu bối làm gì có chỗ đặt chân? Chỉ có thể làm vật cưỡi, làm mã phu cho Tiên nhân, hoặc quấn quanh cột làm vật trang trí. Thậm chí, có kẻ còn bám vào pháp bảo của những quyền quý trong giới Tiên nhân, biến thành một bộ phận của pháp bảo. Cam nguyện hạ mình, cam chịu đọa lạc, chẳng qua cũng chỉ như thế.”
Trần Thực chạnh lòng, cuộc sống của những Long tộc tầng dưới này cũng chẳng dễ dàng gì.
Tiềm Long lão tổ tiếp tục nói: “Về sau, kẻ có thể xuống phàm gian làm Chân Long Thiên tử là hậu duệ của rồng quyền quý, kẻ làm Tứ Hải Long Vương và Sa Mạc Long Vương ở phàm gian là hậu duệ của rồng cường hào. Kẻ làm Long Vương trong giếng nước ở phàm gian ít nhất cũng là hậu duệ của rồng tiểu lại. Như ta đây không có xuất thân, hai bàn tay trắng, chẳng biết lúc nào sẽ bị Tiên nhân tầng dưới bắt đi, moi gan rồng, ghép với phượng tầng dưới của Phượng tộc, làm món long can phượng đảm cho thần tiên đổi món.”
Trần Thực nói: “Vậy đạo huynh đã quật khởi như thế nào?”
Tiềm Long lão tổ nói: “Ta từng làm xa phu, cũng từng làm pháp bảo, còn từng bán cả vảy rồng trên người mình. Ta từng rút huyết dịch của rồng, răng rồng rụng đi cũng tự mình nhặt lại, đem bán cho người khác. Vào lúc ta sa sút nhất, ta đã gặp được Chí Tôn.”
Lão nghiêm nghị kính cẩn, nói: “Ta vốn kiêu ngạo bất kham, không thích giao du với người khác, cứ sống vật vờ như vậy rất lâu, vẫn lặn ngụp ở tầng dưới chót. Nhưng sau khi gặp được Chí Tôn, lần đầu tiên ta thật lòng khâm phục một người. Ngài nói với ta không thể sống như cá muối, bảo ta đi phát hiện nỗi bất công, đi phản kháng sự bất công. Bảo ta phải phấn đấu vì lý tưởng! Ta đi theo ngài, học hỏi từ ngài, dần dần như biến thành một con rồng khác. Cũng từ lúc đó, ta phát hiện ra chỗ thiếu sót chung của Tiên đạo và Thần đạo.”
Trần Thực nói: “Mười vạn năm trước đã phát hiện ra chỗ thiếu sót của Tiên đạo, đạo huynh quả thực lợi hại.”