๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trần Thực dẫn Thôi Chân Chân đến bến đò Thiên Hà gần đó, lên một chiếc Tinh tra, lên đường về phía Bồng Lai Tây.
Trên Tinh tra, Thôi Chân Chân có phần quá hiếu động, cứ nhìn đông ngó tây, còn định thò đầu ra ngoài, suýt nữa bị Huyền Thiên Cực Quang chém bay đầu. May mà Trần Thực kịp thời kéo nàng lại.
“Đây là lần đầu ta đi Tinh tra.” Nàng có phần ngượng ngùng.
Trần Thực hỏi: “Vậy ngươi đến Bắc Hải bằng cách nào? Từ Thiên Đình đến Bắc Hải, khoảng cách không hề ngắn.”
Thôi Chân Chân thản nhiên đáp: “Bay đến. Lúc đó có rất nhiều sư huynh cũng thoát khỏi Thiên Binh doanh, cùng nhau đi khắp nơi tìm việc. Nhưng chỗ nào cũng đã tuyển đủ người, sau này nghe nói ở Bắc Hải kiếm được tiền, khắp nơi đều là núi vàng núi bạc, làm một năm là đủ tiền tu thành Chân Tiên nên mười mấy người chúng ta liền tiến thẳng đến Bắc Hải. Cứ đi đi dừng dừng, bay hơn mười năm mới đến được Bắc Hải.”
Địa Tiên giới vô cùng rộng lớn, đối với Tiên nhân bình thường., bay từ Thiên Đình đến Bắc Hải hơn mười năm đã được xem là nhanh.
Trần Thực hỏi: “Ngươi nghe ai nói Bắc Hải kiếm được tiền?”
“Hắc thái bảo của Thiên Đình.”
Trần Thực cũng đoán là đám hắc thái bảo này.
“Vậy những Tiên nhân cùng ngươi đến Bắc Hải đâu rồi?”
“Có người chết, có người bỏ đi rồi.”
Thôi Chân Chân có phần phiền muộn, những Tiên nhân cùng nàng rời khỏi Thiên Binh doanh, họ đã từng tương trợ lẫn nhau, thậm chí còn có vài đôi nảy sinh tình cảm, chỉ tiếc rằng tháng ngày ấy cũng như những con người ấy đều một đi không trở lại.
Nàng gạt bỏ u sầu, vực dậy tinh thần, cẩn thận hỏi: “Giáo tôn, ta có thể hỏi một chút không? Tại sao ngươi và Phạm đại gia lại quan tâm đến ta như vậy?”
Tuy nàng gọi Phạm Tiêu là Phạm đại gia nhưng Phạm Tiêu không hề già nua, ngược lại trông rất trẻ trung, là một thượng tiên anh tuấn bất phàm.
Trần Thực cũng phong thái hơn người, dung mạo tuấn tú.
Hai Tiên nhân trẻ tuổi xuất chúng cùng lúc tranh giành nàng, khó tránh khỏi khiến nàng thầm vui trong lòng.
“Ta và hắn tranh giành ngươi, một là để báo đáp ân tình ngươi bán huyết dịch mời khách, hai là vì cuộc tranh đoạt đạo lộ giữa ta và hắn.”
Trần Thực cười nói: “Cuộc tranh đoạt giữa ta và hắn, thực chất là cuộc tranh đoạt đạo lộ giữa ta và Tiên Đình. Ta và hắn cùng đến Bắc Hải bắt thú, câu cá trên biển, làm dược nô, một là để xem cuộc sống của Tiên nhân tầng đáy, hai là để chứng thực xem đạo lộ của mình có chính thây hay không.”
“Tranh giành ngươi, tranh giành không phải là bản thân ngươi, mà là lòng người của Tiên nhân tầng đáy. Nếu ngươi gia nhập Tiên Đình nghĩa là đạo lộ của ta đã thất bại, đạo tâm của Phạm Tiêu sẽ được củng cố, tâm phá đạo pháp của ta càng thêm mạnh. Nếu ngươi gia nhập Kim Ngao đảo của ta nghĩa là đạo lộ của Tiên Đình không được lòng người, đạo tâm của Phạm Tiêu sẽ tổn hại nặng nề. Hắn muốn phá đạo pháp của ta sẽ càng thêm khó khăn.”
Thôi Chân Chân nghe vậy, xua tan nghi ngờ trong lòng, lại có phần thất vọng, nói: “Các ngươi tranh giành ta, lẽ nào không ai là vì dung mạo của ta à?”
Trần Thực nghiêm mặt nói: “Chân Chân, ngươi không có mỹ mạo, đừng suy nghĩ lung tung.”
Thôi Chân Chân rũ rượi.
Trần Thực hỏi: “Vậy, Chân Chân, tại sao ngươi lại chọn ta mà không phải Phạm Tiêu?”
Thôi Chân Chân kêu khổ: “Ta còn chưa kịp chọn đã bị ngươi đưa ra khỏi thành, ta vốn định chọn Phạm đại gia.”
Trần Thực ngẩn người, hỏi lại: “Tại sao ngươi chọn Phạm Tiêu chứ không phải ta?”
Thôi Chân Chân sợ hắn nổi giận, lựa lời cẩn thận, nói: “Lúc còn làm Thiên binh ở Thiên Đình, ta đã nghe người ta nhắc đến Kim Ngao đảo, danh tiếng không được hay cho lắm, dường như mọi chuyện xấu xa trên đời đều do Kim Ngao đảo làm. Cho nên ta thà đến Tiên Đình...”
“Thì ra là vậy.” Trần Thực có phần thất vọng, lẩm bẩm: “Ngươi chọn người không phải vì đạo lộ của ta và hắn ai đúng. Nói như vậy, cuộc tranh đoạt giữa ta và Phạm Tiêu vẫn chưa đến hồi kết.”
Hắn lấy ra một nén hương, đốt lên, khói hương lượn lờ bốc lên nhưng mãi vẫn không có cảm ứng.
Trần Thực thầm niệm: “Nghĩa mẫu tại thượng, hài nhi Trần Thực có việc quan trọng cần bẩm báo.”
Một lát sau, khói hương dần dần tạo thành hình ảnh của Hậu Thổ nương nương, thấy Trần Thực thì rất vui vẻ, cười nói: “Thái tử, ngươi đang trên Tinh tra à? Ngươi tìm Bổn cung có việc gì? Ngươi không biết đâu, Địa Tiên giới đã xảy ra đại sự rồi. Bắc Âm Đại Đế băng hà rồi! Bản thể của ta hiện đang trên đường đến Thiên Đình, không rảnh xử lý chuyện của ngươi nên đã chuyển chuyện của ngươi cho ta.”
Nàng là phân thân của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ ở Thiên Tiên giới, là nghĩa mẫu thực thụ của Trần Thực.
Trần Thực nói: “Kẻ giết Bắc Đế chính là Hữu Thiên sư của Tiên Đình, Tiềm Long lão tổ.”
Hậu Thổ nương nương kinh ngạc nói: “Tiềm Long lão tổ là thần thánh phương nào mà có bản lĩnh như vậy? Sao ngươi biết là hắn làm? Tử Vi Đại Đế nói, rất có thể mục tiêu tiếp theo là ta, Đại Thiên Tôn mời ta đến Thiên Đình thương nghị đối sách...”
Trần Thực cắt lời nàng: “Lúc Tiềm Long giết Bắc Đế, ta đang ở ngay bên cạnh.”
Tâm thần Hậu Thổ nương nương khẽ rung động, gạt đi ý định rời đi ngay lập tức, nói: “Ngươi ở bên cạnh?”
Trần Thực nói: “Hài nhi đang ở ngay bên cạnh.”
Hậu Thổ nương nương không nói nữa, chắc là đang liên lạc với Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ. Một lát sau, bà nói: “Tử Vi Đại Đế nói, hung đồ đã sử dụng một loại phù lục kỳ lạ, thay đổi kết cấu tầng đáy của Tiên đạo, khiến Tiên pháp trở nên vô cùng mạnh mẽ. Đó là pháp môn gì?”
“Nguyên phù.” Trần Thực nói: “Nguyên phù do Tiềm Long lão tổ sáng tạo, gia gia ta Trần Dần Đô cùng những người khác hoàn thiện. Lần đầu Bắc Đế bị tập kích chính là gia gia ta quan sát nhược điểm đạo pháp của Bắc Đế, để sáu vị Thái Ất Kim Tiên ra tay, phá Thần đạo của ngài ấy.”
Hậu Thổ nương nương càng nghe càng kinh hãi, chuyện này lại còn liên quan đến cả Trần Dần Đô!
Đối với Trần Dần Đô, nàng không hề xa lạ, năm xưa cùng chống lại Thiên Tôn, Trần Dần Đô và Tạo Vật Tiểu Ngũ đã đi phá Đạo cảnh của Thiên Tôn, công lao rất lớn.
Không ngờ nhiều năm không gặp, ông ta đã có thể nhìn thấu đạo pháp của Bắc Đế!
Trần Thực vận chuyển nguyên khí, hóa thành chín đạo Huyền Hoàng Nguyên phù liên tiếp, trầm giọng nói: “Nghĩa mẫu, người hãy lập tức ghi nhớ phù này, truyền cho Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, để người lập tức dựa vào chín đạo Huyền Hoàng Nguyên phù này thay đổi đạo pháp của bản thân. Lần này người đến Thiên Đình, chỉ e sẽ có họa sát thân!”
Hậu Thổ nương nương vừa ghi nhớ vừa tham ngộ chín đạo Huyền Hoàng Nguyên phù.
Trần Thực thấy nén hương sắp cháy hết, lại tiếp thêm một nén nữa.
Một lát sau, Hậu Thổ nương nương lắc đầu nói: “Đạo pháp ẩn chứa trong chín đạo Huyền Hoàng Nguyên phù này, ta không hiểu chút nào.”
Trần Thực nói: “Gia gia của con đã dùng Thần đạo đạo văn dịch lại một lần, ta sẽ truyền hết cho nghĩa mẫu.”
Hắn dùng nguyên khí diễn hóa ra đạo văn Thần đạo, rõ ràng chỉ có chín đạo Huyền Hoàng Nguyên phù nhưng để diễn giải hàm nghĩa của chúng lại cần dùng đến hàng vạn loại Thần đạo đạo văn!
Đại đạo và đạo lý ẩn chứa trong Nguyên phù vô cùng kinh người, Hậu Thổ nương nương vừa ghi nhớ vừa truyền những đạo văn này cho Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ.
Trần Thực lại tiếp thêm một nén hương. Hồi lâu sau, Hậu Thổ nương nương mới truyền hết chín đạo Huyền Hoàng Nguyên phù này cho Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, nói: “Hoàng Địa Kỳ đã biết, nhờ ta cảm tạ Thái tử. Có chín phù này, người tự tin có thể đối kháng với bất kỳ tồn tại nào! Tiểu Thập, ngươi hãy cẩn thận.”
Ảo ảnh của nàng dần tan biến.
Trần Thực thở phào một hơi, khẽ nói: “Mục tiêu tiếp theo của Tiềm Long chính là Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, kẻ này hành động cực nhanh, khó mà đảm bảo lúc này hắn chưa tập hợp cao thủ Tiên Đình để chặn giết nghĩa mẫu. Nếu đã vậy, ta phải ngáng chân hắn một phen. Chân Chân, lát nữa nếu ta bị trọng thương, ngươi phải kịp thời giữ chặt ta, đừng để ta bị đánh văng khỏi Tinh tra.”
Thôi Chân Chân trong lòng kinh hãi, chỉ thấy Trần Thực không biết từ đâu lấy ra một tế đàn không lớn không nhỏ, đặt trên Tinh tra.