Trường Sinh vẫn lạc 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

“Tin tức có chuẩn thây không?” Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ hỏi.

Thái Sơn Nãi Nãi nói: “Vô cùng chính xác. Là tin tức từ phía Thiên Đình truyền đến, nương nương đang đại chiến với tặc tử, không cách nào liên lạc được nên mới thông báo đến chỗ ta.”

Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ vẫn có phần khó tin: “Thần Hương Ngọc Thanh phủ không phát động à? Thế lực Lôi Bộ lớn như vậy, còn có Cửu Thiên Ứng Nguyên Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn, chẳng lẽ cứ ngồi yên nhìn Nam Cực Trường Sinh Đại Đế bị giết?”

Nam Cực Trường Sinh Đại Đế cư ngụ tại Thần Hương Ngọc Thanh phủ ở Nam Cực Thiên cung, Thần Hương Ngọc Thanh phủ là tổng bộ của Lôi Bộ Thiên Đình, Trường Sinh Đại Đế trực tiếp chưởng quản nhánh lực lượng cường đại này, Lôi Bộ cao thủ tầng tầng lớp lớp, cường giả vô số.

Thần Hương Ngọc Thanh phủ của hắn không giống Hậu Đức Quang Đại thiên cung của nương nương, trong Hậu Đức Quang Đại thiên cung ngoài nương nương ra không có cao thủ nào khác, còn trong Thần Hương Ngọc Thanh phủ cao thủ lại nhiều như mây!

Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ thật khó tưởng tượng nổi, kẻ địch làm sao đột phá được tầng tầng lớp lớp phòng vệ của Lôi Bộ để diệt trừ Trường Sinh Đại Đế.

Thái Sơn Nãi Nãi nói: “Nghe nói là gặp phải phục kích ở Tiên Hải, tình huống cụ thể của việc này thế nào thì thiếp thân không biết. Nương nương, chắc hẳn Thiên Đình sẽ sớm có tin tức truyền đến.”

Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ tâm thần bất an.

Cách đây không lâu, nàng và Nam Cực Trường Sinh Đại Đế đã gặp mặt ở Thiên Đình.

Bắc Âm Đại Đế tử vong, vì vậy Ngọc Đế triệu tập các vị như Tam Quan, Tứ Ngự, Ngũ Lão cùng thương thảo việc này để tìm cách ứng phó.

Người sáng suốt vừa nhìn là biết cái chết của Bắc Âm Đại Đế cực kỳ xảo diệu, đối tượng bị ra tay tiếp theo rất có thể chính là Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ.

Bắc Âm Đại Đế thống lĩnh Phong Đô Sơn, chưởng quản Lục Thiên Cố Quỷ, hết thảy đại quân Quỷ thần ở cõi âm đều theo y điều động.

Y là thống soái nắm giữ binh mã cõi âm, y chết rồi sẽ như rắn mất đầu. Nếu Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ cũng chết, vậy đại quyền cõi âm sẽ rơi vào tay kẻ khác, Địa Tạng Bồ Tát sẽ có cơ hội rất lớn trở thành tân chủ của cõi âm.

Nếu cõi âm rơi vào tay Tây Thiên, vậy Tây Thiên sẽ dốc sức ủng hộ Tiên Đình để bảo vệ cõi âm.

Hơn nữa Hậu Thổ chấp chưởng luân hồi, có thể đi thẳng đến Đạo cảnh của mỗi một Tiên nhân, đối với mỗi một Tiên nhân có chí tạo phản mà nói, việc này là vô cùng nguy hiểm.

Bởi vậy, diệt trừ Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ là lựa chọn tốt nhất đối với Tiên Đình và Tây Thiên.

Ngay cả chính Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ cũng cho là như vậy.

Bọn người Quảng Thành Tử, Định Quang Phật đến giết Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, chỉ sợ cũng nghĩ như vậy.

Nhưng điều khiến tất cả mọi người không thể ngờ tới là mục tiêu thật sự của đối phương lần này lại là Nam Cực Trường Sinh Đại Đế!

“Trường Sinh đạo hữu quản hạt Lôi Bộ, quản lý Thiên kiếp, duy trì trật tự thế gian, khống chế phúc họa. Tại sao lại là hắn mà không phải ta, hoặc là Câu Trần Thiên Hoàng, hay là Tử Vi Đại Đế?”

Trong lòng nàng khẽ động, nghĩ thông suốt hành vi của Tiên Đế Chí Tôn, hạ giọng nói: “Phá cục!”

Lúc này, nàng nhận ra trong vô số luồng hương hỏa chi khí đang đổ về phía mình có một đạo khí tức quen thuộc, trong lòng khẽ động, một ý niệm thuận theo đạo hương hỏa chi khí đó giáng lâm xuống Kim Ngao đảo ở Bồng Lai Tây.

Trần Thực cầm nén hương trong tay, hương hỏa chi khí dần dần hóa thành dáng vẻ của Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ, vội vàng nói: “Nghĩa mẫu, hài nhi vừa nhận được truyền tin của Thiên Đình, Nam Cực Trường Sinh Đại Đế đã vẫn lạc! Nghĩa mẫu không gặp nguy hiểm gì chứ?”

Hắn là Thiên Vương, Thiên hạ Binh mã Đại nguyên soái, người thứ năm mươi mốt nắm giữ thực quyền của Thiên Đình, cũng coi như quyền cao chức trọng, Nam Cực Trường Sinh Đại Đế vẫn lạc, tất nhiên hiên Đình cũng sẽ thông báo cho hắn.

Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ nói: “Ta cũng bị cao thủ Tiên gia mai phục, năm vị Đại La Kim Tiên âm mưu đoạt mạng ta, may mà bị ta đánh bại, chém hai người.”

Nàng kể lại sơ lược trải nghiệm của mình, rồi nói: “Nam Cực Trường Sinh Đại Đế vẫn lạc, việc này hệ trọng, ngươi có biết vì sao đám Tiên gia này lại bỏ qua ta, đi ra tay với hắn không?”

Trần Thực suy tư một lát, trong lòng khẽ động, nói: “Nam Cực Trường Sinh Đại Đế vẫn lạc, có thể liên quan đến Khai Kiếp!”

Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ không đổi sắc mặt nói: “Nói thử xem.”

Trần Thực nói: “Ta đoán rằng, Thiên Đình sở dĩ chần chừ chưa ra tay với Tiên nhân, muốn đợi Khai Kiếp đến. Khi đó, Tiên nhân tự thân khó bảo toàn, chỉ có thể nương nhờ Tam Thanh cảnh hoặc Tây Thiên. Mà Thần linh lại không có Khai Kiếp, cho nên đó là thời cơ tốt nhất để diệt trừ những Tiên nhân này!”

Mắt hắn ngày càng sáng, nói: “Nam Cực Trường Sinh Đại Đế là người nắm giữ Thiên kiếp, Lôi Bộ là thuộc hạ của hắn, Cửu Thiên Ứng Nguyên Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn cũng làm việc dưới trướng hắn, do đó hiểu biết của hắn đối với kiếp số chắc chắn sẽ cực sâu. Thậm chí, rất có khả năng hắn đã nắm giữ một phần pháp môn điều khiển Khai Kiếp...”

Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ nghe đến đây, sắc mặt khẽ biến, ngắt lời hắn: “Trường Sinh Đại Đế táng thân ở Tiên Hải, chủ thân của ta phải tọa trấn Huyền Hoàng hải, ngươi hãy theo phân thân Không Như của ta đến đó xem xem rốt cuộc là kẻ nào đã hạ độc thủ. Ngươi cứ ở đây chờ một lát, phân thân Không Như của ta sẽ đến tìm ngươi.”

Trần Thực còn định nói tiếp nhưng hương hỏa đã tan đi.

Trần Thực thu lại nén hương, khẽ nhíu mày.

Tiểu Đoạn tìm đến, thấy hắn cau mày bèn hỏi: “Phu quân có chuyện gì đáng lo à?”

Trần Thực kể lại mọi chuyện, đắn đo hồi lâu rồi nói: “Ta nhắc đến việc Nam Cực Trường Sinh Đại Đế có thể nắm giữ pháp môn điều khiển Khai Kiếp, nương nương không muốn nói tiếp. Có vẻ như các vị Thần linh của Thiên Đình cũng đang che giấu một vài bí mật.”

Tiểu Đoạn phân tích: “Có lẽ chàng đã đoán đúng nên nương nương mới không muốn nói tiếp, chỉ e tai vách mạch dừng. Trường Sinh Đại Đế vốn dĩ đã điều khiển Thiên kiếp, Khai Kiếp bắt nguồn từ xung đột giữa Thiên đạo của Hắc Ám hải và Tiên đạo, nhưng suy cho cùng cũng là thiên địa đại đạo. Do đó Khai Kiếp chính là Thiên kiếp, chẳng qua kà Thiên kiếp do Hắc Ám hải phát ra. Có lẽ hắn thật sự sở hữu năng lực khống chế một phần Khai Kiếp, người của Tiên Đình cũng đoán ra điểm này nên mới ra tay với hắn. Nhắm vào nương nương chẳng qua chỉ là dương đông kích tây.”

Trần Thực gật đầu, hắn cũng có suy nghĩ tương tự, vì vậy mới có suy đoán này.

“Nương nương muốn ta đến Tiên Hải, đó là nơi Trường Sinh Đại Đế vẫn lạc, chuyến đi này không biết có hung hiểm gì không.” Hắn có phần lo lắng.

Tiểu Đoạn nói: “Phu quân không chỉ nên nghĩ đến những điều này. Lần này mâu thuẫn giữa tiên và thần đã bị kích động, không thể cứu vãn. Một trong Tứ Ngự là Trường Sinh Đại Đế đã vẫn lạc, hai vị Đại La Kim Tiên tử vong, không thể cứu vãn được. Cuộc chiến giữa Tiên Đình và Thiên Đình tất phải xảy ra. Phu quân thống lĩnh hai mươi vạn Tiên nhân này tạm yên một góc ở Bồng Lai Tây, phải tự xử trí ra sao?”

Trần Thực trong lòng chấn động.

Tiểu Đoạn tiên tử nói tiếp: “Chắc chắn Thiên Đình ra lệnh bắt chàng xuất quân thảo phạt Tiên Đình, chinh chiến Tam Thanh cảnh hoặc Tây Thiên. Trong hai mươi vạn Tiên nhân dưới trướng chàng có không ít kẻ là người của Tiên Đình hoặc là đệ tử của chi mạch Tam Thanh, Tây Thiên. Những người khác dù không phải thế lực của Tiên Đình nhưng cùng là Tiên nhân, nếu xuống tay tàn sát Tiên nhân, ắt sẽ bị phản ứng ngược. Nếu phu quân tuân theo điều lệnh của Thiên Đình xuất chinh, e rằng tướng sĩ dưới trướng sẽ làm phản.”

Trần Thực thở ra một ngụm trọc khí.

Điều Tiểu Đoạn nói quả thật là vấn đề nan giải mà hắn phải đối mặt.

Hiện tại Bồng Lai Tây vẫn còn quá yếu, Thiên Tiên giới cũng chỉ là một thế giới lớn hơn một chút, còn lâu mới đạt đến mức có thể đối chọi ngang hàng với Tiên Đình và Thiên Đình.

Hắn không có nhiều thiện cảm với cả Tiên Đình lẫn Thiên Đình, nhưng bản thân cũng chưa đến lúc giương cao ngọn cờ khởi nghĩa.

“Phu nhân thấy cuộc tranh đấu giữa Tiên Đình và Thiên Đình, ai thua ai thắng?” Trần Thực hỏi.

Tiểu Đoạn cười nói: “Phu quân muốn chọn bên thắng để đi theo? Cuộc chiến giữa hai nhà, nhìn qua thì Thiên Đình chiếm ưu thế nhưng thực ra Tiên gia mới chiếm ưu thế. Nếu phu quân muốn thu được lợi ích lớn nhất, vậy nên quy thuận Tiên Đình. Tiên Đình có Tam Thanh cảnh và Tây Thiên, Địa Tiên giới chính là do Tam Thanh khai mở, hai vị Phật Tổ của Tây Thiên không hề thua kém Tam Thanh. Nội tình của Tam Thanh cảnh và Tây Thiên chắc chắn sẽ cực kỳ khủng khiếp. Lần này Nam Cực Trường Sinh Đại Đế vẫn lạc, có thể thấy rõ đôi phần. Hơn nữa Tiên Đình sở hữu Nguyên phù, thực lực của cao thủ Tiên đạo ắt sẽ tăng vọt! Vì vậy, Tiên Đình tất thắng.”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters