Chủ nhân công pháp 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trần Thực và Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn sóng vai bước đi, Hậu Thổ nương nương hỏi: “Sao lại biết là do Nam Cực Tiên Ông làm?”

Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn nói: “Hắn là Chưởng giáo tôn của Ngọc Thanh cảnh, có thực lực này. Trong thiên hạ kẻ có thực lực khiến Trường Sinh Đại Đế vẫn lạc không nhiều. Huống chi hắn cũng ở Nam Cực, có thời cơ này.”

Hậu Thổ nương nương nói: “Chỉ dựa vào một mình hắn có lẽ có thể làm Trường Sinh Đại Đế bị thương, nhưng giết chết Trường Sinh Đại Đế thì lại không thể.”

Nam Cực Tiên Ông là đại đệ tử của Ngọc Thanh Thánh Nhân, tính tình đôn hậu, mang hình thái của một ông lão cao tuổi, trong trận chiến phạt Thương rất ít khi làm người khác bị thương. Về phần tu vi thực lực của hắn, Hậu Thổ nương nương không rõ lắm, nhưng có thể chấp chưởng chi mạch Ngọc Thanh, chắc hẳn không phải tầm thường.

Chỉ có điều thực lực của Trường Sinh Đại Đế không phải tầm thường, tích lũy hương hỏa hơn ba mươi vạn năm, tu thành Thần đạo chấp chưởng kiếp số kiếp vận, là Thần linh cường đại nhất trên đời, cho dù không phải đối thủ của Nam Cực Tiên Ông nhưng muốn chạy trốn chắc là vẫn có thể làm được.

Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn nói: “Nếu như Nam Cực Tiên Ông tinh thông Ngoại đạo thì sao?”

Hậu Thổ nương nương hơi sững sờ: “Tinh thông Ngoại đạo?”

Trong lúc nói chuyện, bọn họ đã đến nơi Trường Sinh Đại Đế vẫn lạc.

Khắp nơi trên bầu trời đều là vết nứt do thần thông để lại, vết nứt rất kỳ quái, tựa như một loại chất lỏng cực kỳ sền sệt nào đó ăn mòn bầu trời thành từng lỗ thủng bất quy tắc, bầu trời cũng theo đó trở nên đặc quánh, thứ chất lỏng kỳ quái kia nhỏ xuống.

Trần Thực quan sát bốn phía.

Loại Ngoại đạo này ăn mòn bầu trời Tiên Hải, khiến cho những vết thương như chất lỏng sền sệt này xuất hiện khắp nơi, chất lỏng trong suốt, chậm rãi chảy xuôi, như có sinh mệnh nhưng lại không cảm nhận được bất cứ dấu hiệu sinh mệnh nào.

Điều khiến hắn bất ngờ là bên trong Ngoại đạo vậy mà còn ẩn chứa Tiên đạo.

Hiện tượng này cực kỳ hiếm thấy, bởi vì Ngoại đạo thường sẽ ăn mòn Tiên đạo, đây là kiến thúc thông thường. Nhưng Ngoại đạo và Tiên đạo trong vết nứt trên trời lại hiện ra một trạng thái thống nhất kỳ lạ.

“Có người dùng đạo văn Tiên đạo để diễn giải Ngoại đạo.”

Trần Thực trong lòng khẽ động, chuyện này hắn cũng từng làm, ở cung điện màu xanh dưới lòng đất hắn đã dùng chính đạo văn Tiên đạo để phân tích Ngoại đạo, nhờ vậy đạo hạnh tăng mạnh, tu vi cũng đột phá như vũ bão.

Năm xưa Thông Thiên Thánh Nhân cũng dùng đạo văn Tiên đạo để diễn giải Ngoại đạo, từ đó sinh ra một loại đại đạo độc lập với Tiên đạo, đó là Ma đạo.

Chỉ có điều hiện giờ dưới sự chỉ dẫn của Trần Dần Đô, hắn đã dùng Nguyên phù để thống nhất Ngoại đạo, Tiên đạo và Thần đạo.

“Giáo tôn không nên lại gần!”

Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn ngăn hắn lại, nói: “Lúc trước có mấy tướng sĩ đã bị ô nhiễm, bộ phận cơ thể tiếp xúc với chất nhầy đã nhanh chóng tan chảy, biến thành chất nhầy, thậm chí cả Nguyên Thần cũng biến thành chất nhầy!”

Lúc sinh thời hắn là môn nhân của chi mạch Thông Thiên Thánh Nhân, nay Trần Thực trở thành Chưởng giáo tôn của mạch Phu Tử, hắn cũng theo đó gọi Trần Thực là Giáo tôn.

Trần Thực hỏi: “Có thể cho ta xem mấy vị tướng sĩ này không?”

Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn dẫn Trần Thực đến doanh trại, Hậu Thổ nương nương không đi theo mà quan sát dấu vết Trường Sinh Đại Đế để lại sau trận chiến với kẻ địch, hòng tìm ra manh mối của đối thủ thần bí mạnh mẽ này.

Trong chín tấm Huyền Hoàng Nguyên phù mà Trần Thực truyền cho nàng cũng bao gồm một phần Ngoại đạo, tuy bây giờ nàng không thể hóa giải Ngoại đạo nhưng lại không sợ bị Ngoại đạo ô nhiễm.

Trong quân ngũ có dược sư đang trị liệu cho mấy cao thủ Lôi bộ, xung quanh không có ai khác, ngay cả dược sư cũng đứng cách mấy người này khá xa, lo bị Ngoại đạo trên người họ ô nhiễm.

“Thiên Tôn, mấy người này không cứu được nữa rồi.”

Một vị dược sư thấy Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn, vội ngăn họ lại, lắc đầu nói: “Đừng đến quá gần. Bọn họ đã trúng độc của Ngoại đạo, dùng Địa Bảo linh căn có lẽ có thể trì hoãn bệnh tình nhưng cũng chỉ là trì hoãn, không thể chữa khỏi. Vì cứu mấy người họ, không nên lãng phí quá nhiều linh căn.”

Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn căn dặn: “Trước hết dùng Địa Bảo linh căn kéo dài tính mạng cho họ, để họ dặn dò hậu sự. Nếu thật sự không cứu được, cũng đành phải mặc qua thôi.”

Mấy dược sư kia vâng dạ, lại thấy Trần Thực đã vòng qua họ, đến trước mặt mấy tướng sĩ kia, vội nói: “Vị đại nhân này, Ngoại đạo hung hiểm, chớ lại gần!”

Trần Thực cẩn thận kiểm tra mấy người này, cười nói: “Ngoại đạo ta đã thấy nhiều rồi, Ngoại đạo của Bồng Lai Tây là bị ta luyện hóa. Chút Ngoại đạo này còn chưa đến mức làm ta bị thương.”

Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn nhớ lại biến hóa ở Bồng Lai Tây, không lên tiếng khuyên can mà rảo bước đến bên cạnh Trần Thực.

Mấy người này bị chất nhầy ô nhiễm, cánh tay đã biến thành chất lỏng sền sệt, mạch máu bên trong cũng đã như cháo, xương cốt rõ mồn một.

Xương cốt cũng có dấu hiệu tan chảy, trở nên mềm xốp, chạm nhẹ là biến dạng.

Ngoại đạo vẫn đang lan vào bên trong cơ thể họ nhưng may mà có dược hiệu của Địa Bảo linh căn ngăn lại, tốc độ lan rất chậm.

Trần Thực quan sát chất nhầy trên đầu ngón tay, Ngoại đạo chứa trong chất nhầy này đang cố xâm nhập vào cơ thể hắn nhưng lại như gặp phải tường đồng vách sắt, không thể nào xâm nhập.

“Giải trừ Ngoại đạo không khó, nhưng ta không thể khiến cánh tay họ phục hồi như cũ.”

Trần Thực vân vê ngón tay, mài mòn Ngoại đạo trong chất nhầy, nói: “Bọn họ chưa từng tu luyện Bất Tử Tiên Pháp, cho dù sau này có tu luyện cũng không thể khiến thân xác của mình khôi phục như ban đầu. Loại Ngoại đạo này đã thay đổi kết cấu sinh lý của họ rồi.”

Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn nói: “Nếu Giáo tôn đã có bản lĩnh này, vậy hãy cứu họ trước đã.”

Trần Thực ra tay cứu chữa, nhanh chóng luyện hóa Ngoại đạo mà mấy người này nhiễm phải.

Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn nói: “Mấy người các ngươi còn không mau tạ ơn Trần Thiên Vương?”

Trần Thực lắc đầu nói: “Chỉ là tiện tay mà thôi. Bọn họ bị thương rất nặng, hãy để họ nghỉ ngơi đi.”

Hắn đứng dậy đi ra ngoài, tìm Hậu Thổ nương nương.

Nương nương vẫn đang xem xét những dấu vết thần thông này.

Tu vi của Nam Cực Trường Sinh Đại Đế sâu không lường được, tuy không thâm hậu bằng Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ nhưng cũng tuyệt đối là một trong những người có thần lực và đạo hạnh cao nhất trên đời.

Dấu ấn thần thông của hắn và kẻ địch hằn sâu trên bầu trời và biển cả của Tiên Hải, để lại từng vết thương.

Thần thông của hắn mang lại cho Trần Thực cảm giác còn khó chịu hơn cả thần thông Ngoại đạo.

Trần Thực đứng trước những dấu vết do thần thông của hắn để lại, luôn cảm thấy bất an, phảng phất như bị kiếp số bao phủ, lúc nào cũng có thể ứng kiếp.

Thậm chí hắn có thể cảm ứng rõ ràng, kiếp số đang đến gần, nếu mình lại gần thêm chút nữa, Khai Kiếp sẽ bộc phát sớm hơn!

“Thủ đoạn điều khiển kiếp vận này, thật bá đạo!”

Trần Thực có phần kinh hồn bạt vía: “E rằng đứng trước mặt Nam Cực Trường Sinh Đại Đế, Tiên nhân sẽ không chịu nổi, tu vi càng cao càng không chịu nổi thần uy của hắn!”

Tu vi cao, kiếp vận kiếp số cũng cao, đặc biệt là Đại La Kim Tiên, kiếp vận kiếp số cao nhất, thường trốn trong Tam Thanh cảnh hoặc Tây Thiên để tránh Khai Kiếp.

Bọn họ chưa từng độ kiếp, vì vậy khi đối mặt với Nam Cực Trường Sinh Đại Đế ắt sẽ kinh hồn táng đởm, tuyệt đối không dám giao thủ với hắn!

Đây chính là uy lực của Đạo Thần!

Giọng của Hậu Thổ nương nương truyền đến: “Kẻ ra tay với Trường Sinh Đại Đế chỉ có một người! Trong chớp mắt, hai người đã quyết định thắng bại sinh tử. Sau khi giết chết Trường Sinh Đại Đế, hắn không dừng lại mà lập tức rời đi.”

Trần Thực xem xét những vết tích thần thông có quy mô kinh người này, có vết tích dài đến vạn dặm, có vết tích ăn sâu vào hư không, khiến hư không xuất hiện một cửa hang bị đốt cháy sáng rực.

Trong đầu hắn hiện lên một khung cảnh như thế:

Trên Tiên Hải, xa liễn của Nam Cực Trường Sinh Đại Đế đang trên đường trở về Nam Cực Thiên cung, khi đi qua vùng biển này, đã có người chờ sẵn từ lâu.

Hắn cảm nhận được địch ý và sát ý của người đến, lập tức cảnh giác, lúc này đối phương đã ra tay.

Chỉ trong nháy mắt, hai bên giao phong hàng chục chiêu thần thông, thần thông để lại những vết tích ngang dọc trên vùng biển này, rất lâu sau vẫn không thể xóa nhòa.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters