๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trần Thực trong lòng trĩu nặng, Thiên Đình vốn muốn kéo dài trận chiến này đến lúc Khai Kiếp bùng nổ, khi đó lại có Trường Sinh Đại Đế tương trợ, việc phá Tiên Đình, công hạ Tây Thiên, san bằng Tam Thanh cảnh đều dễ như trở bàn tay.
Nhưng nay Trường Sinh Đại Đế trong Tứ Ngự đã tử vong, khiến cho cuộc tranh chấp giữa Tiên và Thần trở nên không thể cứu vãn, khó có đường lùi.
Trận chiến Tiên Thần này, e rằng khó mà tránh khỏi.
Hắn thân là Thiên hạ Binh mã Đại nguyên soái, lại mang trong mình Thiên Cơ sách, rất khó mà chỉ lo cho riêng mình.
Biết đâu một ngày nào đó, hắn sẽ bất ngờ bỏ mình vì nghĩa, bị Đại Thiên Tôn dùng làm vật tế cho Thần nhân Thiên đạo. — Ba mươi ba Thần nhân Thiên đạo chắc là con bài tẩy mà Đại Thiên Tôn dùng để đối phó với trận chiến Tiên Thần.
Hậu Thổ nương nương mở ra một thông đạo, đi thẳng đến Đạo cảnh của một vị Tiên nhân trên Kim Ngao đảo, vừa hay lại là vùng lõi của Bồng Lai Tây, cách Kim Ngao đảo không xa.
Trần Thực mời nàng đến Bích Du cung làm khách, Hậu Thổ nương nương do dự một lúc rồi không từ chối.
“Năm đó việc Thông Thiên Thánh Nhân làm tuy có phần cực đoan nhưng đạo hạnh và thành tựu của ông ta lại khiến người ta khâm phục.”
Hậu Thổ nương nương dạo bước trong Bích Du cung, thưởng ngoạn mỹ cảnh trong cung, rồi dừng lại ngắm nhìn pho tượng đá của Phu Tử, nói: “Tuy ông ta chiến bại nhưng chưa từng nản lòng, chuyển thế thành Phu Tử, đánh bại Tam Thanh trên phương diện truyền thừa đạo pháp, cũng là một giai thoại. Người đời đều nói Tam Thanh khai sáng Tiên đạo nhưng Thông Thiên Thánh Nhân cũng đã cống hiến rất lớn cho Tiên đạo, không thua kém bất kỳ ai trong Tam Thanh.”
Trần Thực cũng dừng bước, chiêm ngưỡng tượng đá Phu Tử, hắn biết không nhiều về Thông Thiên Thánh Nhân, bèn hỏi: “Việc sáng lập Tiên đạo cũng có liên quan đến Thông Thiên Thánh Nhân à?”
Hậu Thổ nương nương nói: “Lúc đó Thông Thiên Thánh Nhân cũng là thần quan của vương triều Đại Thương, nhưng thần chức không cùng loại với Tam Thanh. Ta nghe nói quan hệ của bọn họ rất tốt, cùng nhau nghiên cứu đạo pháp, đôi bên đều lĩnh ngộ được rất nhiều, xưng nhau là đạo hữu. Chẳng qua về sau bất đồng ngày càng lớn, sau khi công thành danh toại, mâu thuẫn cũng ngày một nhiều. Đến nỗi trở mặt thành thù trong trận chiến phạt Thương.”
Trần Thực lại hỏi thêm một vài chuyện cũ về Thông Thiên Thánh Nhân, Hậu Thổ nương nương đã trải qua thời đại đó nên biết gì nói nấy.
“Phu Tử và Tam Thanh rời khỏi Địa Tiên giới, rốt cuộc đã đi đâu?” Trần Thực hỏi.
Hậu Thổ nương nương không biết, lắc đầu đáp: “Bọn họ chưa từng nhắc đến.”
Trần Thực lại hỏi dồn: “Nương nương có từng thấy qua bản đồ cung điện màu xanh chưa?”
Hậu Thổ nương nương lòng khẽ động, nói: “Ngươi nói đến tòa cung điện màu xanh trong Hắc Ám hải kia à?”
Trần Thực vừa mừng vừa sợ: “Nương nương biết tòa cung điện màu xanh đó?”
Hậu Thổ nương nương cười nói: “Biết một vài lời đồn về nó. Năm đó khi khai phá Hắc Ám hải không chỉ có Tam Thanh mà còn có cả những vị thần cổ xưa của Tổ Đình chúng ta. Lúc đó chúng ta rời khỏi Tổ Đình, bốn phía là một màu đen kịt mịt mùng, vô biên vô tận. Chúng ta tìm thấy một thế giới cổ xưa hoang phế, nơi đó hỗn độn mờ mịt.”
Tam Thanh cùng Hoàng Thiên, Hậu Thổ, Trường Sinh, Tử Vi, Câu Trần, Tam Hoàng, Ngũ Đế các vị thần thánh đến thế giới đó, dùng đại pháp lực bức lui bóng tối, dùng Tiên đạo khai phá Huyền Hoàng, mở ra Hồng Mông, hàng phục Ngoại đạo, diệt trừ tà ma.
Thế giới đó là một thế giới vỡ nát, ngàn vạn mảnh vỡ trôi nổi trên Hắc Ám hải, hình thành nên từng tiểu thế giới.
Trên những mảnh vỡ thế giới này có một vài di tích kỳ lạ, thần bí, cổ xưa, mang theo khí tức hắc ám, khác hẳn với Tiên đạo và Thần đạo.
Trên một số mảnh vỡ thế giới còn có những sinh linh mạnh mẽ phi thường, bản tính tàn bạo, kỳ quái khó giao tiếp, hơn nữa còn như được cấu thành từ Ngoại đạo, tà ác và đầy tính xâm lược.
Bọn họ gọi những sinh mệnh này là Đại Ma, ý chỉ những kẻ trời sinh đã là Ma đạo, không thể nào giao tiếp được.
Trần Thực nghe đến đây kinh ngạc nói: “Thời kỳ đó đã có Đại Ma rồi à?”
Hắn vốn tưởng Đại Ma là những khí vận chi tử được sinh ra sau khi Tam Thanh khai phá Địa Tiên giới, do Thiên đạo của Hắc Ám hải chống lại sự xâm nhập của Tiên đạo, không ngờ lai lịch của Đại Ma lại còn cổ xưa hơn thế.
Hậu Thổ nương nương như cười như không nói: “Đúng vậy. Đại Ma trong Bát Quái Trấn Ma tỉnh ở Đạo Hoa cung của bản cung chính là di vật từ thời đó. Nhưng nói cũng lạ, những Đại Ma này bây giờ đã không còn tung tích. Thái tử có biết đã xảy ra chuyện gì không?”
Khoảng thời gian này tu vi của Trần Thực tăng tiến vượt bậc, hiện đã không còn xa Đạo cảnh tầng thứ hai của Kim Tiên Cảnh, chính là nhờ Ma Huyết bảo thụ đã luyện hóa Đại Ma.
Mà những Đại Ma này, lại đến từ Bát Quái Trấn Ma tỉnh.
Trần Thực vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, nói: “Chuyện này chắc là do nghĩa mẫu hồng phúc tề thiên nên có người sẻ ưu phiền cho nghĩa mẫu.”
Hậu Thổ nương nương vốn định truy cứu chuyện hắn trộm thân xác Đại Ma, nghe vậy ý định truy cứu liền tan biến, ngược lại còn vui mừng khôn xiết, cười nói: “Ngươi chịu san sẻ ưu phiền giúp ta, ta cũng rất cảm động. Nếu không phải ngươi mang những bộ thi thể Đại Ma này đi, e rằng lần này tiểu phản đồ Phong Hồi Tuyết kia đã gây ra đại loạn rồi.”
Trong lòng nàng ngổn ngang trăm mối, lần này Tiên Đình hẳn đã chuẩn bị hai phương án, một là trừ khử Trường Sinh Đại Đế, hai là trừ khử nàng.
Nếu không phải Trần Thực lấy trộm thân thể Đại Ma, lại truyền cho nàng Cửu Đạo Huyền Hoàng Nguyên phù, chắc chắn lần này nàng cũng khó thoát kiếp nạn.
“Chúng ta quét sạch những sinh vật nguy hiểm trên các mảnh vỡ thế giới này, luyện hóa Ngoại đạo, những cặn bã không luyện hóa được thì vứt vào một chỗ. Chúng ta phát hiện không thể giết chết những Đại Ma kia, chúng như sinh vật của Thiên đạo, chẳng qua chúng thực sự quá tà ác nên chỉ có thể trấn áp.” Hậu Thổ nương nương chậm rãi kể lại đoạn lịch sử ấy.
Tam Thanh cùng Hậu Thổ và các vị thần khác ghép những mảnh vỡ thế giới này lại, tạo thành một thế giới khổng lồ với quy mô kinh người, đó chính là Địa Tiên giới sau này.
Tam Thanh luyện chế ba mươi ba món pháp bảo Thiên đạo, duy trì vận hành của thiên địa đại đạo trong Địa Tiên giới, từ đó Tiên đạo trở thành chính thống của Địa Tiên giới.
Còn những cặn bã Ngoại đạo không thể luyện hóa bị họ chất đống lại một chỗ, tạo thành Đạo Khư.
Họ lại khai phá những mảnh vỡ thế giới không thể ghép lại ở xung quanh Địa Tiên giới, thanh trừng Đại Ma, tạo thành bốn thế giới lớn bao quanh Địa Tiên giới, đặt tên là Tứ Đại Bộ Châu.
Đại thế giới đầu tiên được khai phá tên là Đông Thắng Thần Châu, tiếp theo lần lượt là Bắc Câu Lô Châu, Nam Chiêm Bộ Châu và Tây Ngưu Hạ Châu.
Những nơi này có thổ dân, họ không giết những thổ dân này mà truyền thụ cho họ pháp môn tu luyện.
Từ đó, bắt đầu cuộc di dân từ Tổ Đình đến Địa Tiên giới và Tứ Đại Bộ Châu.
Sau này, Huyền Hoàng hải cũng được khai phá, phát hiện ngày càng nhiều thế giới, trong những thế giới này cũng có những thổ dân kỳ lạ, các chủng tộc như Ma tộc, Tu La, Yêu tộc cũng dung nhập Địa Tiên giới vào thời kỳ đó.
“Khi đó, lúc chúng ta khai phá Địa Tiên giới đã phát hiện một số di tích còn sót lại từ thời kỳ văn minh Hắc Ám. Thời đại này đã bị hủy diệt, chỉ còn lại những kiến trúc cổ xưa hùng vĩ, một số kiến trúc bị chôn sâu dưới lòng đất như thể bị nham thạch đông cứng trong dòng thời gian. Một số khác thì lộ thiên trên mặt đất, cũ kỹ, tang thương.”
Hậu Thổ nương nương nói: “Chúng ta phát hiện trong thời đại này phàm là những thứ quan trọng đều được ghi lại bằng một loại thanh nham. Chúng ta tìm được rất nhiều mảnh vỡ thanh nham, sau đó được đưa đến Tam Thanh cảnh để những Tiên nhân kia nghiên cứu. Hơn nữa chúng ta còn tìm thấy mỏ quặng thanh nham, là mỏ quặng đã bị khai thác từ thời đại Hắc Ám.”
“Mỏ quặng này ở đâu?” Trần Thực vội vàng hỏi dồn.
Hậu Thổ nương nương đáp: “Trong Thiên Uyên của Đông Hải, gọi là Thiên Uyên khoáng mạch, thuộc sở hữu của Tam Thanh cảnh.”
Thiên Uyên có ở nhiều nơi, cả bốn biển Đông, Tây, Nam, Bắc đều có, nhưng Bắc Hải thì sản sinh cá, Trần Thực và Phạm Tiêu câu cá ở Bắc Hải chính là câu cá Thiên Uyên.