๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Quỳnh Đài La Thiên kiếp trận do Chúc Thiên Nam chấp chưởng là do Thanh Hư Đạo Đức Thiên Tôn sáng tạo, có thể kích hoạt thiên địa đạo lực để sánh ngang với Đại La, uy lực trận pháp của nó tùy thuộc vào kích thước của Đạo cảnh.
Bình Thiên lâu từ tầng một đến tầng sáu được phân chia theo Đạo cảnh từ đệ nhất trọng đến đệ lục trọng, khu vực tầng một có kích thước tương đương Đạo cảnh đệ nhất trọng của Chân Tiên, mỗi khi tăng một trọng, đường kính lại tăng thêm hai vạn dặm, cứ thế suy ra, đến tầng thứ sáu, đường kính là hai mươi vạn dặm. Quỳnh Đài La Thiên kiếp trận trong Bình Thiên lâu được Thanh Hư Đạo Đức Thiên Tôn sáng tạo ra dựa trên hiểu biết và lĩnh ngộ của mình về Vạn Tiên trận sau khi từng đối mặt với nó, lấy mấy vạn Chân Tiên bày trận, kích hoạt toàn bộ thiên địa đạo lực của vùng đất hợp đạo, từ đó đạt tới cảnh giới Đại La. Tầng thứ nhất của Bình Thiên lâu chu vi khoảng ba mươi mốt vạn dặm, một Quỳnh Đài La Thiên kiếp trận hoàn chỉnh sẽ tương đương với một vị Đại La Kim Tiên sở hữu Đạo cảnh có chu vi ba mươi mốt vạn dặm.
Tầng thứ hai, chu vi khoảng ba mươi bảy vạn dặm, tương đương với Đại La Kim Tiên sở hữu Đạo cảnh ba mươi bảy vạn dặm.
Đến tầng thứ sáu, chu vi hơn sáu mươi hai vạn dặm.
Chúc Thiên Nam chấp chưởng chính là tầng thứ sáu của Bình Thiên lâu, uy lực có thể nói là mạnh nhất trong sáu tầng lầu.
Nhưng sau khi y chấp chưởng đại trận và Vạn Tiên trận đối đầu trực diện vài chiêu, trong lòng y bỗng nhiên trĩu nặng.
Trần Thực lấy Đạo Khư làm Đạo cảnh tầng thứ bảy, luyện vào Bình Thiên lâu, dựa theo quy cách của Bình Thiên lâu mà suy đoán, chu vi của Đạo cảnh tầng thứ bảy là hơn sáu mươi chín vạn dặm, lớn hơn tầng thứ sáu rất nhiều!
Cũng có nghĩa là, nếu uy lực của La Thiên kiếp trận và Vạn Tiên trận là ngang nhau thì tầng trời thứ bảy do Trần Thực nắm giữ có thể lần lượt đè bẹp sáu tầng trời còn lại.
“Trừ phi năm tòa Đạo cảnh còn lại hợp bích với Đạo cảnh tầng thứ sáu của ta mới có thể áp chế được Đạo cảnh tầng thứ bảy!”
Trong đầu y nhanh chóng lóe lên một ý nghĩ: “Lãnh thổ của sáu đại Đạo cảnh hợp lại, lớn gấp hai lần rưỡi lãnh thổ của Đạo cảnh thứ bảy, hoàn toàn có thể tạo thành thế áp đảo tuyệt đối!”
Y vừa nghĩ đến đây, trong Vạn Tiên đại trận truyền đến chấn động dữ dội, tiếp theo lại có bốn tiếng ầm ầm vang lên.
“Là Ngô Việt Tinh Quân đang điều động năm tòa Đạo cảnh khác để áp chế Vạn Tiên trận!”
Chúc Thiên Nam vừa mừng vừa sợ, thế nhưng sau năm lần va chạm, Vạn Tiên trận vẫn đang vận hành, dường như không hề bị ảnh hưởng chút nào.
Bên cạnh Chúc Thiên Nam vẫn không ngừng có người thương vong, tiếng gầm rú, chấn động do Vạn Tiên trận vận hành gây ra vẫn kinh người như cũ, còn có những đạo tượng khủng khiếp kia tỏa ra đạo uy kinh thế, thường một đòn là có hàng trăm Tiên nhân bỏ mạng!
Trong lòng Chúc Thiên Nam tuyệt vọng, va chạm giữa các Đạo cảnh không nên diễn ra theo chiều hướng này!
“Trừ phi thiên địa đạo lực trong Đạo cảnh Đạo Khư của Trần Thiên Vương vượt xa tổng của sáu tầng trời còn lại!”
Trong đầu y đột nhiên nảy ra một ý nghĩ, nhưng làm sao lại?
Sáu tầng trời trong Bình Thiên lâu là luyện hóa thiên địa trong Ngô Việt tỉnh của Thiên Thị viên vào trong lầu, hình thành sáu tầng vùng đất hợp đạo, tương ứng với Đạo cảnh từ đệ nhất trọng đến đệ lục trọng của Chân Tiên.
Đạo tượng của sáu tầng trời này đều do đạo tượng của mấy vạn Tiên nhân ngưng tụ cao độ mà thành. Uy lực của nó ra sao, đương nhiên có thể tưởng tượng được.
Trần Thực thêm một tầng cho Bình Thiên lâu, tương đương với Đạo cảnh đệ nhất trọng của Kim Tiên, mặc dù chất lượng của đạo tượng Kim Tiên cao hơn Chân Tiên rất nhiều nhưng không đến mức chênh lệch lớn như vậy.
Lúc này, y thấy giữa mây mù, những pháp bảo khổng lồ như ẩn như hiện, khoảng hơn mười món, mỗi món đều ẩn chứa thiên uy khổng lồ.
Y liên tiếp đỡ lấy mấy đòn công kích từ các pháp bảo, trong lòng nghi hoặc không thôi: “Là pháp bảo Thiên đạo! Nhưng không phải pháp bảo Thiên đạo đã bị hủy rồi à?”
“Ầm!”
Phía xa, một tòa Quỳnh Đài La Thiên kiếp trận bị đánh thủng, trận pháp sụp đổ, Bì lão tiên chết thảm tại chỗ, mấy vạn Tiên nhân bên cạnh tứ tán bỏ chạy nhưng đều bị chôn vùi trong Vạn Tiên trận.
Tiếng vù vù truyền đến, đó là âm thanh phát ra từ những sợi Khốn Tiên Thằng, những sợi dây vàng xuyên qua mây mù, hóa thành những con Kim Long giương nanh múa vuốt, bắt lấy những Tiên nhân đang bỏ chạy kia, trói chặt lại.
Chúc Thiên Nam thấy vậy trong lòng lạnh buốt: “Rốt cuộc Trần Thiên Vương có tu vi gì? Thái Ất Kim Tiên? Thái Ất Kim Tiên không có tu vi bực này chứ? Không đúng, là Ngoại đạo! Hắn tu thành quá nhiều Ngoại đạo rồi!”
Cùng lúc đó, một luồng dao động kinh thiên động địa khác truyền đến, lại một tòa La Thiên kiếp trận nữa bị phá, tiếp theo là tòa kiếp trận thứ ba, rồi đến tòa thứ tư!
Trong lòng Chúc Thiên Nam lạnh như băng, tốc độ phá trận quá nhanh, với tu vi của y, e rằng không cầm cự được bao lâu!
Đúng lúc này, y thấy mây mù xung quanh đã tan đi quá nửa, vạn tiên đứng san sát, từng tòa đạo tượng khổng lồ vây quanh họ, bên cạnh đạo tượng là vô số đệ tử Kim Ngao đảo sát khí đằng đằng, sẵn sàng tế ra những bảo vật này bất cứ lúc nào.
Ngoại trừ tòa kiếp trận của y, các kiếp trận khác đều đã bị phá.
Chúc Thiên Nam cao giọng nói: “Chi mạch Tam Thanh sẽ tuyệt đối không thua! Càng không thể thua Kim Ngao đảo! Theo ta giết ra ngoài!”
Bên cạnh gã, mấy vạn Tiên nhân bị lời nói của gã kích thích hào khí trong lồng ngực, đồng thanh hô lớn, ý chí chiến đấu sục sôi, chung một mối thù, kết trận xông ra ngoài!
Vạn Tiên đại trận ầm ầm khởi động, từng món pháp bảo Thiên đạo quy mô kinh người bộc phát uy lực, từ bốn phương tám hướng ập đến, nhấn chìm bọn họ!
Mà trong Bình Thiên lâu, Trần Thực vẫn luôn đứng bên ngoài Vạn Tiên trận, mặc cho Vạn Tiên trận tự mình hành động, đối kháng với sáu tòa Quỳnh Đài La Thiên kiếp trận.
Nói cũng lạ, từ sau khi hắn lấy Đạo Khư bổ sung tầng thứ bảy của Bình Thiên lâu, tòa pháp bảo này tự dưng có thêm một tầng, thành tầng thứ tám.
Giờ phút này, đám người Trần Thực, Tân Tiên Quân và Phan hòa thượng đang trong không gian tầng thứ tám, từ trên cao nhìn xuống chiến trường, thu hết mọi diễn biến của cuộc đối đầu đại trận vào trong mắt.
Trần Thực ung dung bình thản, còn sắc mặt của đám người Tân Tiên Quân lại ngày càng nghiêm nghị.
“Trần Thiên Vương có tu vi gì?” Chung tiên tử không nhịn được lên tiếng hỏi.
Trần Thực cười nói: “Tại hạ bất tài, vừa vặn tu luyện đến Kim Tiên Lục trọng thiên.”
Lời này vừa thốt ra, cả bốn người đều biến sắc.
Trần Thực phi thăng chưa đầy trăm năm, trong vòng trăm năm lại có thể từ Thiên Tiên cảnh liên tiếp đột phá đến Kim Tiên cảnh, lại còn tu luyện đến Kim Tiên đệ Lục trọng thiên!
Nếu hắn bước thêm một bước nữa, sẽ tiến vào cảnh giới Thái Ất Kim Tiên, ngang hàng với mấy người bọn họ!
Với tiến cảnh tu vi như thế này, nói không chừng tương lai Đại La Kim Tiên cũng có một chỗ cho hắn.
“Đáng tiếc, đạo bất đồng.” Phan hòa thượng mang vẻ mặt từ bi, nói: “Tu vi của Tiệt giáo chủ càng cao, tai họa gây ra càng lớn, vẫn nên tiễn y một đoạn đường.”
Tân Tiên Quân, Mai Chân Nhân và Chung tiên tử cũng đều nhìn ra, ngay cả Bình Thiên lâu cũng không chặn được Vạn Tiên trận, không còn do dự nữa, đồng thanh nói: “Đạo bất đồng, vậy trước tiên tiễn hắn một đoạn đường!”
Trần Thực lắc đầu nói: “Chư vị, các ngươi và ta đã không còn cùng một đẳng cấp nữa rồi. Cần gì phải ra tay nộp mạng?”
Sắc mặt bốn người trở nên kỳ quái, như thể vừa nghe thấy câu chuyện nực cười nhất, chỉ là cố làm ra vẻ dè dặt để không bật cười.
Chung tiên tử không nhịn được nói: “Trần Thiên Vương, tiến cảnh tu vi của ngươi quả thực cực nhanh, khiến người ta kinh ngạc, nhưng cảnh giới chênh lệch một phân chính là cách biệt như trời vực. Ngươi chỉ là Kim Tiên, chúng ta lại là Thái Ất, cho dù ngươi có pháp bảo lợi hại đến đâu cũng vô ích, không làm gì được chúng ta.”
Trần Thực lắc đầu nói: “Bốn vị, Tiên Đình vẫn chưa truyền thụ Nguyên phù cho các ngươi à? Không có Nguyên phù, cho dù các ngươi cao hơn ta một cảnh giới cũng sẽ bỏ mạng dưới tay ta.”
Bốn người đều có phần do dự.
Bọn họ cũng đã nghe nói chuyện Nguyên phù, Hữu Thiên sư Tiềm Long của Tiên Đình dựa vào chính Nguyên phù để phá hết đạo pháp thần thông của Bắc Đế, tru diệt Bắc Đế.
Tiên Đình cũng sẵn lòng truyền Nguyên phù cho Tam Thanh cảnh và Tây Thiên, chỉ có điều người nhận được Nguyên phù không phải bọn họ mà là các bậc tiền bối trong sư môn. Những vị tiền bối này hoặc là đang bế quan hoặc là đang ở tiền tuyến chống lại Thiên Đình vây quét nên chưa truyền thụ cho họ.
Trần Thực nói: “Ta tinh thông Nguyên phù, tu vi toàn thân đã hoàn toàn thay đổi, tu luyện công pháp tốt nhất do Phu Tử truyền lại, tham ngộ Ngoại đạo, căn cơ sâu không lường được. Tầm nhìn của ta và các vị đã không còn cùng một đẳng cấp, các ngươi ra tay chỉ có một con đường chết. Đừng tự rước lấy họa.”
Hắn vừa dứt lời, Phan hòa thượng đã bay đến bên cạnh Câu Trần Đại Đế, tay giơ lên hạ xuống, vỗ vào đỉnh đầu của Câu Trần Đại Đế, quát: “Giết tên tay sai của hắn trước!”
Lão vỗ một chưởng lên đỉnh đầu Câu Trần Đại Đế, Câu Trần Đại Đế vẫn không hề lay động, còn Phan hòa thượng thì phun ra huyết dịch đỏ tươi, bay ngược về phía sau.
Bên kia, Tân Tiên Quân, Mai Chân Nhân và Chung tiên tử đồng thời công kích về phía Trần Thực!