Nhổ cỏ tận gốc 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Giọng nói trong Tử Dương động thiên vừa dứt, chỉ thấy một đạo hào quang từ trong động thiên giáng xuống, hóa thành một cây cầu vồng, bắc dưới chân đám người Tân Tiên Quân, Mai Chân Nhân. Tân Tiên Quân và Mai Chân Nhân lập tức bước lên cầu vồng, chạy về phía Tử Dương động thiên.

Chung tiên tử lại do dự một chút, nhìn về phía Phan hòa thượng ở xa xa. Chỉ thấy Phan hòa thượng vẫn nằm đó không nhúc nhích, huyết dịch đỏ tươi dưới thân đã chảy thành một vũng.

Chung tiên tử cắn răng, hóa thành một đạo lưu quang bay thẳng đến chỗ Phan hòa thượng.

Trần Thực thấy vậy thoáng do dự, không ngăn cản.

Chung tiên tử đến bên cạnh Phan hòa thượng, đưa tay tóm lấy lão, dò xét hơi thở, khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Vẫn chưa chết hẳn, còn cứu được.”

Nàng lập tức bay về phía cầu vồng hào quang, mà Tân Tiên Quân và Mai Chân Nhân trên cầu vồng thấy vậy thầm thấy hổ thẹn: “Chúng ta chỉ lo chạy trối chết, lại quên mất Phan đạo hữu. Còn không trượng nghĩa bằng Chung tiên tử.”

Hai người lập tức từ trên cầu vồng bay xuống, đến tiếp ứng.

Ba người hội hợp, Tân Tiên Quân và Mai Chân Nhân đi sau, quay mặt về phía Trần Thực, Chung tiên tử ở phía trước, mang theo Phan hòa thượng bay thẳng đi, ba người nhanh chóng trở lại cầu vồng, men theo cầu vồng đi về phía Tử Dương động thiên.

“Trần Thiên Vương, mối thù hôm nay, tương lai nhất định báo đáp!”

Thấy ba người sắp đưa Phan hòa thượng đến Tử Dương động thiên, Chung tiên tử dừng bước, quay đầu lại bi phẫn nói: “Môn hạ Tam Thanh tuyệt không chịu thua! Ngày khác chúng ta tự sẽ lên Kim Ngao đảo bái kiến, rửa sạch mối nhục này!”

Trần Thực nhướng mày, nhìn sang Câu Trần Đại Đế bên cạnh, Câu Trần Đại Đế không có bất kỳ phản ứng nào.

Cầu vồng trên không trung tan đi, Tử Dương động thiên biến mất.

Trần Thực híp mắt, không chút suy nghĩ lấy ra một tòa tế đàn, đặt dưới chân, đưa tay chộp tới, từ trong Đạo cảnh của Đạo Khư chộp lấy Thiên Cơ sách. “Xoạt xoạt” lật xem, nhanh chóng tìm được tên của Chung tiên tử, Tân Tiên Quân, Mai Chân Nhân và Phan hòa thượng.

Câu Trần Đại Đế không biết hắn đang làm gì, chỉ mải suy nghĩ tâm sự của mình, bất giác lòng tràn đầy sầu muộn, không có ai để giãi bày, vô cùng đau khổ.

“Trái tim Tiên nhân của ta thật sự đã bị ba mươi sáu vạn năm hương hỏa ăn mòn rồi à? Ta đã quên lời dạy của sư tôn trên núi Chung Nam rồi à?”

Gã lẩm bẩm: “Thế nhưng, sư tôn dạy ta là chính đạo của thế gian này. Chúng ta xuống núi Phạt Thương, từ tiên nhập phàm, chẳng phải là để thay đổi sự bất công của thế đạo này à? Từ khi nào mà chúng ta lại trở thành cái bất công đấy?”

Trần Thực không biết suy nghĩ của hắn, tự mình bày xong cờ trắng, đăng đàn làm phép, vào lúc làm phép mãnh liệt nhất, đột nhiên cúi đầu vái một cái thật sâu!

Ngọc Thanh cảnh, Thanh Phong sơn, Tử Dương động thiên.

Chung tiên tử dìu Phan hòa thượng đang hôn mê bất tỉnh bước xuống cầu vồng, đáp xuống bên ngoài Tử Dương tiên cung, Tân Tiên Quân và Mai Chân Nhân cũng đi xuống.

Tân Tiên Quân hành lễ với đạo nhân trong Tử Dương tiên cung, nói: “Sư tôn.”

Chung tiên tử và Mai Chân Nhân cũng vội vàng hành lễ: “Đệ tử Chung Vạn Phương, đệ tử Mai Thiên Độ, bái kiến Thiên Tôn.”

Đạo nhân trong cung chính là Thanh Hư Đạo Đức Thiên Tôn, trụ cột của chi mạch Ngọc Thanh, đã sớm đạt đến cảnh giới Đại La Kim Tiên, tu vi sâu không lường được, không phải Đại La tầm thường có thể sánh bằng.

Thanh Hư Đạo Đức Thiên Tôn giơ tay nói: “Không cần đa lễ. Các ngươi lần này đến Thiên Thị viên vốn là để thăm dò tâm ý của Câu Trần, nay Câu Trần đã lộ rõ lòng lang dạ sói, các ngươi không tính là thất bại, đừng tự xem nhẹ mình mà tổn hại đạo tâm.”

Ba người đồng thanh vâng dạ.

Thanh Hư Đạo Đức Thiên Tôn nói: “Các ngươi bị thương rất nặng, đạo thương tầm thường có thể tự mình chữa trị, nhưng đạo thương trong cơ thể lại vượt xa khả năng của các ngươi. Trên Thanh Phong sơn này ta có một gốc Vạn Tái Thanh Liên, là linh căn địa bảo ta vô tình tìm được khi du ngoạn Hắc Ám hải. Bảo vật này tuy không thể giúp ta vượt kiếp nhưng hạt sen của nó lại có thể chữa lành mọi vết thương do Ngoại đạo gây ra. Tân Diệc Lưu, ngươi dẫn họ đi tìm bảo vật này, hái một hạt sen tặng cho họ.”

Tân Tiên Quân vâng lời.

Chung tiên tử và Mai Chân Nhân vừa mừng vừa sợ, vội vàng cúi đầu bái tạ.

Chung tiên tử nói: “Sư thúc, vị này là Phan sư huynh đến từ Tây Thiên, hắn bị Trần Thiên Vương làm bị thương, không rõ sống chết.”

Thanh Hư Đạo Đức Thiên Tôn nói: “Đến Tử Dương động thiên của ta, ta không gật đầu, ai dám thu hồn của hắn? Các ngươi mau đi đi.”

Ba người lập tức rời khỏi Tử Dương động thiên, đi tìm Vạn Tái thanh liên.

Thanh Hư Đạo Đức Thiên Tôn kiểm tra thương thế của Phan hòa thượng, khẽ nhíu mày: “Thần thông Ngoại đạo thật độc địa! Nếu không phải cảnh giới của ta hơn ngươi rất nhiều, e rằng thật sự lật thuyền rồi.”

Y đang định áp chế đạo thương trong cơ thể Phan hòa thượng, đột nhiên cảm nhận được một luồng đạo lực vô hình giữa trời đất đang xao động bất an, sắc mặt không khỏi biến đổi, phi thân ra khỏi Tử Dương tiên cung, ngay khoảnh khắc sau đã đến bên cạnh ba người Tân Tiên Quân!

“Sư tôn...” Tân Tiên Quân thấy y vội vàng chạy đến, đang định hỏi thì thấy Thanh Hư Đạo Đức Thiên Tôn đã giơ tay chộp về phía Chung tiên tử.

Chung tiên tử chỉ cảm thấy một luồng pháp lực cuồn cuộn từ bốn phương tám hướng ập tới, chỉ trong nháy mắt đã xâm nhập vào thân xác, Nguyên Thần, đạo tràng, Đạo cảnh của mình, dường như muốn giam cầm nàng.

Nàng đang không hiểu chuyện gì thì lại cảm thấy một luồng lực lượng kỳ lạ khác không biết từ đâu xuất hiện trong cơ thể, tác động lên thân xác, Nguyên Thần, đạo tràng, Đạo cảnh của mình, ngay cả đạo văn Tiên đạo của nàng cũng bị luồng lực lượng kỳ lạ này xâm nhập.

Thanh Hư Đạo Đức Thiên Tôn ra tay không thể nói là không nhanh, nhưng tốc độ của Chú đạo kia còn nhanh hơn, chỉ trong khoảnh khắc Nguyên Thần của Chung đã tiên tử nổ tung, đạo tràng vỡ nát, đạo văn tan rã, da thịt gân cốt trên thân thể vặn vẹo về những hướng khác nhau, tim gan tỳ phổi thận đều biến dạng, co rút, khô quắt! Huyết dịch trong người nàng bị ép ra toàn bộ, hóa thành một cỗ thây khô, cho dù pháp lực của Thanh Hư Đạo Đức Thiên Tôn ập tới, cố gắng bảo vệ tia sinh cơ cuối cùng của nàng cũng không còn kịp nữa!

Tân Tiên Quân và Mai Chân Nhân sợ đến hồn bay phách lạc, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, luống cuống cả tay chân.

Sắc mặt Thanh Hư Đạo Đức Thiên Tôn xanh mét, liên tục đưa tay điểm, hai con kim giao trong Long trì bên cạnh bất giác bay ra, hiện ra trước mặt y.

Thanh Hư dùng hai ngón tay khẽ véo, một miếng long lân trên người một con kim giao bị hái xuống, y xoay tay cắm miếng long lân vào dưới cổ Tân Tiên Quân, cắm sâu vào trong cơ bắp. Long huyết ấm nóng, long lân lập tức mọc dính vào thân xác của Tân Tiên Quân.

Thanh Hư lại lập tức nhổ mấy sợi tóc của Tân Tiên Quân, trồng vào chỗ vảy rồng bị rụng của con kim giao. Mấy sợi tóc này cũng lập tức nối liền với cơ nhục kim giao, được y trồng sống.

Thanh Hư vẽ bùa niệm chú giữa không trung, vẽ ra hai đạo phù chú, tâm niệm khẽ động, phù chú lần lượt bay vào trong cơ thể Tân Tiên Quân và kim giao.

Y thở phào một hơi rồi lại tất tả làm theo cách cũ, hái nghịch lân của con giao long còn lại, trồng dưới da cổ của Mai Chân Nhân, lại nhổ mấy sợi tóc của Mai Chân Nhân, đang định trồng lên người kim giao thì đột nhiên Tân Tiên Quân hét lớn một tiếng: “Khó chịu quá!”

Bên cạnh Tân Tiên Quân, trong cơ thể con kim giao kia đột nhiên nổ tung từng đoàn huyết vụ, Nguyên Thần tan rã, hiện ra những mảnh vỡ như bị nổ tung, lơ lửng giữa không trung!

Con kim giao kia đạo hạnh hủy hết, hồn phách cũng bị bái chết, bỏ mạng giống hệt Chung tiên tử!

Tân Tiên Quân mồ hôi lạnh đầm đìa, như vừa được vớt từ dưới nước lên, chỉ cảm thấy toàn thân vô lực, kêu lên: “Ta cảm thấy mình như đã chết một lần!”

Thanh Hư Đạo Đức Thiên Tôn làm như không nghe thấy, sau khi trồng tóc xong liền lập tức vẽ bùa niệm chú giữa không trung, lần lượt đánh vào trong cơ thể Mai Chân Nhân.

Y vừa hoàn thành tất cả, còn chưa kịp thở, đột nhiên trong Tử Dương tiên cung truyền đến một tiếng hét lớn, sắc mặt Thanh Hư biến đổi, thân hình bay ra: “Hỏng rồi, Phan hòa thượng còn trong cung!”

Khi y đến Tiên Cung, chỉ thấy Phan hòa thượng đã chết, Nguyên Thần nổ tung, trong thân xác không còn một giọt huyết dịch, da thịt gân cốt vặn vẹo, cái chết vô cùng kinh khủng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters