Trí Não Thiên Đạo 2

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trí tuệ, tầm mắt và kiến thức của Trần Dần Đô lập tức tăng vọt, tựa như một vị Thần linh nắm giữ Thiên đạo Hắc Ám hải!

Trình độ Nguyên phù của ông và Trần Thực tương đương nhau, hai ông cháu đều là người có thiên phú cực cao, vừa rồi ông đã ghi nhớ kết cấu của Nguyên phù, việc phá giải Nguyên phù của Trần Thực cũng dễ dàng hơn nhiều. Thế nhưng khi Trần Thực sáng tạo ra đạo phù này, vừa giữ được thần tính tuyệt đối, lại vừa dùng linh đan của Phù La thôn, cho dù là ông thì trong chốc lát cũng không nhìn ra được rốt cuộc lỗ hổng giấu ở đâu. Trần Dần Đô nghiên cứu tỉ mỉ, mãi đến nửa tháng sau mới tìm ra lỗ hổng trong đạo Nguyên phù này.

“Tiểu Thập, trình độ của con lại có thể đạt đến bước này, thật đáng kinh ngạc.”

Trần Dần Đô dùng chân nguyên của mình để hiển hóa đạo Nguyên phù này, Nguyên phù lơ lửng trên không, cao hơn một người, các chi tiết bên trong hiện ra, không ngừng biến hóa.

Ông đánh giá đạo Nguyên phù, lộ vẻ vui mừng: “Người ta thường nói cách một đời thì thân hơn, nhưng nếu A Đường thông minh như con, tất nhiên ta cũng sẽ thích A Đường. Mấu chốt là A Đường không thông minh bằng con.”

Ông đã sáng tạo ra phù của Tạo Vật Tiểu Ngũ, sau đó nhiều lần cải tiến, khi tạo ra Nguyên phù lại để Tạo Vật Tiểu Ngũ tự mình thay đổi Nguyên phù của mình.

Kể từ chuyến đi đến cung điện màu xanh dưới lòng đất lần trước, tiến độ của Nguyên phù đã hoàn thành tám phần, Tạo Vật Tiểu Ngũ không tiếp tục thay đổi Nguyên phù nữa.

Mà Nguyên phù mà Trần Thực giúp Tạo Vật Tiểu Ngũ cải tiến đã khác rất nhiều so với Nguyên phù trước đó, đạo pháp ẩn chứa bên trong cũng khó mà lường được. Nếu không phải Trần Dần Đô mượn dùng Trí Não Thiên Đạo cũng khó mà tìm ra sơ hở.

ÔIng cất Trí Não Thiên Đạo đi: “Bây giờ, có thể chuẩn bị Lâm Xá rồi.”

Ông đi đến trước một cánh cửa, mở ra, chỉ thấy cánh cửa này mở ra lại dẫn đến một tòa tiên cung ở Cửu U Cổ xa xôi triệu dặm.

Chủ nhân của tòa tiên cung này là một vị tiên tử tên là Sa Thu Đồng, đang học tập đạo pháp về phương diện hồn phách ở Tiên Đình, cũng có chút thành tựu.

Sa Thu Đồng cảm ứng được ông đến, lập tức tới gặp, Trần Dần Đô nói rõ ý đồ, nói: “Tiểu Thập mất khống chế, ta cần ngươi giúp đỡ để ta có thể Lâm Xá đến Bồng Lai Tây.”

Sa Thu Đồng kinh ngạc: “Tiểu Thập mất khống chế? Thời buổi này mà còn có thể mất khống chế à?”

Trần Dần Đô nói: “Chuyện này trách ta, ta đã để nó thử qua thần tính tuyệt đối, lần này nó tìm Tiểu Ngũ để trải nghiệm thần tính tuyệt đối, không còn nhân tính áp chế, ma tính liền bộc phát.”

Sa Thu Đồng do dự nói: “Đạo pháp của ta có thể giúp ngươi Lâm Xá đến Bồng Lai Tây, nhưng nếu không có người phối hợp, khoảng cách quá xa, cưỡng ép Lâm Xá sẽ dễ biến thành đoạt xá. Nếu không vội, sao không đi tìm lão Đỗ?”

Trần Dần Đô suy nghĩ một chút, nói: “Chắc là không vội. Thôi được, để lão Đỗ đưa ta đi.”

Sa Thu Đồng hưng phấn nói: “Ta đi cùng ngươi! Lão Trần, ngươi thấy khoảng mấy ngày có thể giải quyết được Ma hóa của Tiểu Thập?”

Trần Dần Đô nói: “Với bản lĩnh của lão Đỗ, đưa chúng ta đến Bồng Lai Tây cần khoảng ba ngày, trở về cần ba ngày, ở giữa có bốn ngày, dùng một ngày để giải quyết Tiểu Thập, ba ngày còn lại có thể du ngoạn Bồng Lai Tây, xem thử đệ nhất thánh địa này.”

Sa Thu Đồng bước ra, nói với tiên tử hầu hạ nàng trong cung: “Ta bế quan mười ngày, các ngươi không được làm phiền.”

Các tiên tử trong cung đều là người của Thiên Sư phủ, phụ trách giám sát động tĩnh của nàng, nghe vậy bèn vâng lời.

Sa Thu Đồng tiến vào trong cung, phong ấn cửa lại.

Trần Dần Đô mở cánh cửa kia ra, đã đến Tạo Phụ cung. Tạo Phụ cung chính là tiên cung mà Đỗ Di Nhiên ở. Đỗ Di Nhiên thấy hai người không khỏi kinh ngạc, nghe Trần Dần Đô giải thích ngọn nguồn, sắc mặt không khỏi nghiêm nghị nói: “Tiểu Thập Ma hóa, không phải lão Trần thì không ai có thể hàng phục nó. Ta đưa các ngươi đi!”

Gã cũng tuyên bố với bên ngoài mình sẽ bế quan mười ngày, rồi phong ấn cửa cung, tránh người ngoài xông vào.

Đỗ Di Nhiên mang thuật không gian, từ khi còn ở Tây Ngưu Tân Châu đã đạt đến đỉnh cao, sau khi đến Tiên Đình càng phát huy môn tuyệt kỹ này đến cực hạn, làm được một cánh cửa có thể đi khắp thiên hạ.

Nhưng dù sao Bồng Lai Tây cũng quá xa xôi, tu vi của gã không đủ, chỉ có thể dẫn theo hai người Trần Dần Đô và Sa Thu Đồng hết lần này đến lần khác mở cửa đóng cửa, tiến về phía Bồng Lai Tây.

Đợi đến khi tu vi của gã hao tổn gần hết còn phải dừng lại nghỉ ngơi.

Cứ thế đi ba ngày, ba người cuối cùng cũng đến được Bồng Lai Tây.

“Kế hoạch lần này là, trước tiên mở một cánh cửa của Bích Du cung, tiến vào Bích Du cung, tìm Tiểu Ngũ, giúp nó vá lại lỗ hổng trong Nguyên phù.”

Trần Dần Đô trầm giọng nói: “Sau đó bốn người chúng ta mai phục, đợi Tiểu Thập vào bẫy, liền lập tức bắt nó. Ta sẽ phong ấn thức hải của nó, khiến nó không thể động niệm, Thu Đồng, ngươi đánh hồn phách Nguyên Thần của nó vào cõi âm, để nó không thể liên lạc với thân xác. Lão Đỗ thì phong ấn không gian, để nó không thể triệu hoán Đạo cảnh!”

Sa Thu Đồng và Đỗ Di Nhiên đều gật đầu.

Sa Thu Đồng cười nói: “Đã lâu không đối phó Tiểu Thập, lần đầu tiên đối phó nó là lúc nó chết lần thứ hai, suýt chút nữa đã đánh chết tất cả chúng ta.”

“Tiểu Thập bây giờ còn nguy hiểm hơn trước đây, không được có sai sót!” Trần Dần Đô sắc mặt nghiêm nghị nói.

Hai người đồng thanh nói: “Không được có sai sót!”

Trần Dần Đô nói: “Lão Đỗ, mở cửa, vào Bích Du cung!”

Đỗ Di Nhiên hít sâu một hơi, đưa tay đẩy cửa, nơi cửa mở ra chính là Bích Du cung trên Kim Ngao đảo, linh khí bức người!

Ba người lần lượt vào cửa, đến Bích Du cung.

Nơi này là một gian phòng trong Bích Du cung, chắc là thư phòng, trên bàn còn có giấy, chắc là nơi Trần Thực đọc sách viết chữ, trên giấy viết mấy chữ “Trong sách có con mọt tự làm kén trói mình“.

Trần Dần Đô lướt mắt qua, mở cửa phòng, cảnh giác nhìn quanh một lượt, rồi bước ra ngoài.

Sa Thu Đồng và Đỗ Di Nhiên theo sát phía sau, hai người vừa bước ra khỏi phòng, đột nhiên sắc mặt Trần Dần Đô biến đổi: “Không ổn! Lão Đỗ, mở cửa rời đi!”

Đỗ Di Nhiên còn chưa kịp nhìn rõ cảnh tượng xung quanh, nghe vậy lập tức xoay người đẩy cửa.

Cửa mở ra, vẫn là thư phòng, không phải nơi nào khác.

Trán Đỗ Di Nhiên ứa mồ hôi lạnh, chỉ thấy trong thư phòng có thêm một người, đang ngồi sau bàn sách, cầm bút viết chữ, đầu không ngẩng, ung dung cười nói: “Gia gia, con đợi mọi người lâu lắm rồi.”

Đỗ Di Nhiên vội vàng đóng cửa, quát: “Ta sẽ đưa hắn đến nơi khác!”

Cánh cửa như gặp phải sức cản cực lớn, cho dù Đỗ Di Nhiên dùng hết toàn lực không thể đóng lại!

Trần Dần Đô quát: “Xông ra khỏi Bích Du cung!”

Sa Thu Đồng và Đỗ Di Nhiên lập tức theo y xông về phía trước, ba người vừa cất bước, đột nhiên thấy Bích Du cung biến mất, thay vào đó là một vùng trời xanh ngút ngàn, một thế giới vô tận!

Bầu trời ấy được một cây Ma Huyết bảo thụ vô cùng khổng lồ chèo chống, trong trời đất ẩn chứa các loại Ngoại đạo, nặng nề vô cùng, nhất là cây Ma Huyết bảo thụ kia, tựa như một món trọng bảo cái thế, dù là pháp bảo của Đại La Kim Tiên cũng hiếm có món nào sánh bằng!

Ba người kinh hãi vạn phần, chỉ thấy dưới Ma Huyết bảo thụ có một Trần Thực đang đứng, người mặc đạo bào, quấn quanh Cửu U chi khí, thân mang Ma đạo, lưng đeo Thiên La Hóa Huyết thần đao, từ xa hành lễ với ba người.

“Gia gia, Đỗ thúc thúc, Thu Đồng thẩm, Tiểu Thập xin chào.”

Trần Thực kia chính là Đạo thân Trần Cửu U, ngay khoảnh khắc hắn cúi người, uy lực của Ma Huyết bảo thụ bộc phát, trấn áp xuống, không gì địch nổi!

“Tiểu Thập, bản lĩnh ở cõi âm của ngươi phần lớn là do ta dạy!”

Sa Thu Đồng tức giận, xông về phía Trần Cửu U dưới bảo thụ, quát: “Có giỏi thì đấu tay đôi với ta!”

“Vù!” Một chiếc lá bay tới, quấn chặt lấy nàng, không thể động đậy.

Đỗ Di Nhiên vận dụng sức lực còn lại, điểm một chỉ mở ra một cánh cửa, bi phẫn nói: “Lão Trần, ngươi đi trước đi, đừng lo cho bọn ta! Tiểu Thập, ta liều mạng với ngươi!”

Thân hình gã lóe lên, khoảnh khắc sau đã xuất hiện sau lưng Trần Cửu U, cầm thương đâm tới.

Thương chưa ra, từng cành cây mềm mại đã quấn lấy gã, cố định giữa không trung.

Trần Dần Đô không chút do dự, lập tức xông vào cánh cửa mà Đỗ Di Nhiên đã mở.

Trước mắt ông hoa lên, đã rời khỏi Ma vực trong giếng của Trần Thực, quay về thư phòng của Bích Du cung.

Ông còn chưa đứng vững, đã thấy Trần Thực cầm bút, một nét điểm tới, đại xảo nhược chuyết, tuy dùng bút làm vũ khí, nhưng nơi đầu bút lướt qua lại có ngàn vạn dị tượng ập đến.

Trần Dần Đô nghiêng người né tránh trong thư phòng nhỏ bé, lấy chiêu phá chiêu, hóa giải chiêu pháp thần thông của Trần Thực.

Hai ông cháu nhanh chóng di chuyển né tránh, chiêu pháp tưởng chừng không có chút uy lực nào nhưng hung hiểm lại ẩn giấu bên trong, chỉ trong nháy mắt đã giao đấu hơn ba trăm chiêu, Trần Dần Đô thầm kêu không ổn, chỉ cảm thấy não lực của mình hao tổn, khả năng ứng biến đã không còn như trước.

Khoảnh khắc tiếp theo, một nét bút của Trần Thực điểm vào giữa mi tâm của ông.

Trần Dần Đô hừ một tiếng, ngã ngửa ra sau, ngồi lên chiếc ghế thái sư, tu vi toàn thân đều bị giam cầm, không thể động đậy.

“Xong rồi!” Lòng Trần Dần Đô lạnh như băng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters