Truyền đạo thiên hạ 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trần Thực như nhập ma, lại chẳng giống nhập ma, như vô nhân tính, lại chẳng giống vô nhân tính, ngay cả loại lõi đời như Trần Dần Đô không phân biệt nổi.

Trần Dần Đô sống tuỳ hứng, thuận theo tự nhiên, tính cách lại mang theo vẻ ngây thơ và lòng ham học hỏi mãnh liệt, vì vậy đã mê hoặc không biết bao nhiêu nữ tử. Nhưng thời trẻ ông chưa từng trải qua biến cố như Trần Thực, bản thân không có bao nhiêu ma tính nên không nắm rõ trạng thái của Trần Thực.

“Lẽ nào Tiểu Thập không nhập ma? Không đúng, nếu nó không nhập ma, cớ sao lại không chịu thu hồi nhân tính của mình?”

Trần Dần Đô nghĩ đến đây, lòng chợt thấy rùng rợn.

Trần Thực không có nhân tính mà vẫn có thể đạt được tâm cảnh và hành động như bậc Phu Tử, điều này thật quá đáng sợ.

“Cháu của ta đã lừa cả trời!”

Lần truyền đạo này có thể nói là một sự kiện lớn chưa từng có, Trần Thực mặc cho đệ tử quan sát Nguyên phù. Hai mươi vạn Tiên nhân này vốn đã trải qua trăm ngàn lần rèn luyện ở hạ giới mới phi thăng lên Địa Tiên giới, đều là những kẻ thiên tư thông minh, tài hoa hơn người, trong đó không ít đệ tử nhanh chóng hiểu rõ ảo diệu cơ bản của Nguyên phù, dần dần lĩnh ngộ được tinh túy. Chỉ có điều, trong Nguyên phù ẩn chứa đại đạo kỳ diệu, muốn nắm vững trong thời gian ngắn không phải là chuyện dễ, thế nên Trần Thực bèn phái Cấu thân và Đạo thân của mình ra, chia đứng hai bên, đệ tử nếu gặp phải vấn đề khó khăn có thể đến gần hỏi han, Cấu thân và Đạo thân sẽ giải đáp.

Cũng có những người thực sự xuất chúng, câu hỏi đưa ra vô cùng cao siêu, Cấu thân và Đạo thân không thể giải đáp, bèn để họ tiến vào Bích Du cung, do Trần Thực đích thân trả lời.

Trường Xuân Đế Quân thấy vậy, quả thực ngứa ngáy khó nhịn, bèn nói với Nương Bà Nguyên Quân: “Nguyên Quân, chúng ta cũng được Trần Phu Tử truyền thụ Nguyên phù, trong số Nguyên phù mà Trần Phu Tử truyền thụ cũng có nhánh của chúng ta, hay là chúng ta cũng mỗi người lập một đàn, nếu có người tu luyện chi mạch của chúng ta, chẳng phải cũng có thể giúp giải đáp à?”

Nương Bà Nguyên Quân chần chừ một lát rồi nói: “E rằng có phần vượt quá phận sự.”

Trường Xuân Đế Quân cười nói: “Việc này vừa là giải ưu cho Trần Phu Tử, vừa là tìm kiếm truyền nhân cho chúng ta, lưu lại đạo thống. Nguyên Quân, ngươi với ta một khi tu thành Nguyên phù, sau này không thể ở lại Đạo Khư được nữa. Thiên hạ rộng lớn, ngoài Đạo Khư ra, ngươi và ta lại không có nơi nào để dung thân. Sao không nhân cơ hội này tìm một nơi đặt chân ở Bồng Lai Tây?”

Nương Bà Nguyên Quân nghe vậy, thầm gật đầu.

Bọn họ ẩn cư trong Đạo Khư vốn là chuyện bất đắc dĩ, một là dùng Ngoại đạo ăn mòn bản thân để tránh né Khai Kiếp, hai là phải mượn bia đá xanh để áp chế Ngoại đạo. Nay lấy Nguyên phù thay thế Tiên đạo, trong Nguyên phù lại mang một phần Ngoại đạo, bọn họ đã không cần lo lắng về Khai Kiếp, không cần lo lắng về Ngoại đạo ăn mòn, có thể không cần phải trốn ở Đạo Khư nữa.

Nhưng nếu không trốn ở Đạo Khư, bên ngoài không có nơi cho bọn họ dung thân, trừ phi đầu quân cho Tam Thanh cảnh hoặc Tây Thiên, sống cảnh ăn nhờ ở đậu. Nhưng với bản lĩnh của bọn họ, cớ gì phải ngửa mặt nhìn người khác?

Thay vì vậy chi bằng ở lại Bồng Lai Tây, một mặt là Trần Thực có ơn với họ, mặt khác Bồng Lai Tây không có cao thủ tọa trấn, họ ở lại cũng sẽ nhận được lễ ngộ và kính trọng.

Nương Bà Nguyên Quân nói: “Việc này phải xin chỉ thị của Trần Phu Tử.”

Hai người bèn đến Bích Du cung, diện kiến Trần Thực, trình bày việc này.

Trần Thực cười nói: “Nếu hai vị chịu ở lại, Kim Ngao đảo của ta tất nhiên là vẻ vang rạng rỡ! Hai vị nếu có đệ tử ưng ý, cứ mặc sức lựa chọn tiên sơn thánh địa ở Bồng Lai Tây này mà khai phá động phủ.”

Hai người mừng rỡ, bước ra khỏi Bích Du cung, cũng lập đàn thuyết pháp, truyền thụ Nguyên phù của mạch mình.

Kim Ngao đảo có hai mươi vạn đệ tử, dẫu sao cũng là số đông, người tu luyện các loại pháp môn đều có, tất nhiên cũng có người tu hành chi mạch của hai người, cảm thấy hợp đường lối nên đến thỉnh giáo.

Trường Xuân Đế Quân và Nương Bà Nguyên Quân biết gì nói nấy, qua mấy ngày, bên cạnh đã tụ tập hơn mười vị Tiên nhân.

Trường Xuân Đế Quân cười nói: “Chư vị, ta là Đại La Kim Tiên đã trải qua Khai Kiếp, được Trần Phu Tử ưu ái, cho phép ta chọn thánh địa, mở phủ thu đồ ở Bồng Lai Tây. Nếu các ngươi có ý, có thể gia nhập môn hạ của ta. Các ngươi yên tâm, các ngươi gia nhập môn hạ của ta, vẫn là đệ tử của Kim Ngao đảo.”

Mọi người nghe vậy, hạ giọng bàn bạc. Một người nói: “Đế Quân mở phủ, là mở dưới trướng Kim Ngao đảo à? Sau này vẫn nghe theo điều động của Kim Ngao đảo?”

Trường Xuân Đế Quân cười nói: “Đúng là như vậy.”

Mọi người bèn tiến lên bái sư.

Bên Nương Bà Nguyên Quân cũng vậy, hai người đều thu nhận hơn mười đệ tử, trong lòng vô cùng vui mừng, dẫn dắt đệ tử đi du ngoạn khắp nơi ở Bồng Lai Tây để tìm kiếm thánh địa thích hợp.

Dương Sóc Sơn Nhân vốn không ưa Trường Xuân Đế Quân, hai người thường xuyên đấu khẩu, lần này thấy Trường Xuân Đế Quân lập đàn thuyết pháp, trong lòng cười lạnh: “Đồ tiểu bối không có khí tiết! Nhận được chỗ tốt của Trần Phu Tử bèn giúp Trần Phu Tử làm việc, tự hạ thấp thân phận của mình! Dù sao cũng là Đại La Kim Tiên, ta sẽ không rẻ rúng bản thân như vậy. Ta phải giữ mình!”

Đến khi y thấy Trường Xuân Đế Quân lại thu nhận hơn mười vị Tiên nhân làm đệ tử, còn chọn một tòa thánh địa quy mô đáng kể, xây dựng tiên cung tiên điện, lập nên sơn môn thì không khỏi trợn tròn mắt.

“Đồ chó này đào góc tường của ân công, còn chiếm thánh địa của ân công!”

Dương Sóc Sơn Nhân vô cùng bất bình, Sơn Đường Cư Sĩ cười nói: “Ta đã đến chỗ Nương Bà hỏi thăm rồi, không phải bọn họ đào góc tường của ân công mà là thánh địa trong thiên hạ đã bị chia cắt sạch sẽ, không còn nơi cho chúng ta dung thân nên họ mới tìm một nơi an thân ở chỗ Trần Phu Tử. Một mặt là giúp Trần Phu Tử khuếch trương thanh thế cho Kim Ngao đảo, mặt khác cũng là tìm vài truyền nhân cho mình.”

Dương Sóc Sơn Nhân nghe vậy, trong lòng vô cùng xao động: “Lão cư sĩ, ý của ngươi thế nào?”

Sơn Đường Cư Sĩ nói: “Ta cũng đang có ý này. Hay là ngươi và ta cùng đi gặp Trần Phu Tử, cũng tìm một phương cách tương tự.”

Hai người tâm đầu ý hợp, đi thẳng đến Bích Du cung.

Khi đến Bích Du cung, chỉ thấy Cổ Đạo Toàn, Điền Dã Lão Nhân và những người khác cũng đang trong Bích Du cung, tìm Trần Thực bàn chuyện, định lập đàn thuyết pháp, mở phủ thu đồ.

“Đến muộn rồi!” Dương Sóc Sơn Nhân giậm chân nói: “Thánh địa tốt và mầm non tốt đều bị đám chó này đào đi hết rồi!”

“Hai mươi vạn người, đào không hết đâu.” Sơn Đường Cư Sĩ nói: “Bồng Lai Tây cũng đủ rộng lớn, bên trong có rất nhiều thánh địa, thế nào cũng có nơi hợp với chúng ta.”

Ánh mắt Dương Sóc Sơn Nhân nhìn y có phần cảnh giác, như thể đang nhìn một kẻ sắp tranh giành đệ tử và thánh địa với mình.

Trong ngoài Bồng Lai Tây vô cùng náo nhiệt, lần truyền pháp truyền đạo này kéo dài quá lâu, chẳng mấy chốc đã đến kỳ hạn mười ngày mà Sa Thu Đồng và Đỗ Di Nhiên đã định, khiến hai người đứng ngồi không yên.

Hai người vội vàng tìm đến Trần Dần Đô.

Đỗ Di Nhiên đi tới đi lui, lo lắng nói: “Trần lão đầu, ta tuyên bố với bên ngoài là bế quan mười ngày, nay mười ngày đã qua, ta không trở về, e rằng Tạo Phụ cung của ta đã long trời lở đất rồi!”

Sa Thu Đồng nóng như kiến bò trên chảo lửa, vội nói: “Ta cũng định bế quan mười ngày, ngươi mau nghĩ cách đi!”

Trần Dần Đô bất đắc dĩ nói: “Ta vẫn chưa phá giải được phong ấn của Tiểu Thập, nếu có Tạo Vật Tiểu Ngũ ở đây, ta chắc là có thể lĩnh ngộ được ảo diệu trong phong ấn của hắn.”

“Không thể chờ được nữa!”

Sa Thu Đồng vội nói: “Lão Hồ vẫn còn ở Tiên Đình! Chúng ta rời đi, hắn chính là con tin! Nay chúng ta mười ngày không về, e rằng Tiên Đình sẽ ra tay với lão Hồ!”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters