Nguyên Trùng 1

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Đám người Thanh Viên đạo nhân và Hoàn Thù kinh hãi tột độ, người đánh chết Thương Nguyên Mục lại chính là Trần Chân Vương mà bọn họ vừa gặp ở bên ngoài Đại Thương giới trước đó không lâu!

Lúc ấy bọn họ còn lên tiếng mời Trần Chân Vương lên thuyền đến Đại Nguyên tiên thành, hiện tại ngẫm lại, nếu Trần Chân Vương thực sự theo bọn họ tới đây, e rằng Thương Nguyên Mục còn chết nhanh hơn nữa.

Giới Tiên nhân tầm bảo ở Hắc Ám hải lưu truyền vô số lời đồn đại về Thương Nguyên Mụ. Tương truyền Thương Nguyên Mục trên danh nghĩa là kẻ trấn áp Nguyên Trùng nhưng thực chất lại là kẻ chăn dắt sinh vật này, lợi dụng nó nuốt chửng các thế giới khác để bồi đắp thực lực cho bản thân.

Thực lực của y sâu không lường được, nhất là khi điều động sức mạnh Nguyên Trùng, y đã chạm tới cảnh giới đủ sức sánh ngang với những tồn tại cổ xưa ở Tam Thanh cảnh, Tây Thiên.

Về phần Nguyên Trùng lại càng thêm thần bí khó lường. Không ít Tiên nhân trên đường tầm bảo, chỉ hơi tới gần thế giới bị Nguyên Trùng ô nhiễm liền bị tà hóa, biến thành con rối hoặc thức ăn cho nó.

Địa Tiên giới sinh tồn gian nan, vô số Tiên nhân dấn thân vào Hắc Ám hải tìm bảo vật, thế nhưng chưa từng có ai thăm dò ra giới hạn thực lực của Nguyên Trùng. Đại đa số Tiên nhân còn chưa kịp tới gần đã bị tà hóa.

Vậy mà Trần Thực lại có thể luyện hóa thân thể Nguyên Trùng ngược trở lại thành thiên địa linh khí!

Nguyên Trùng hùng mạnh là thế, đối mặt với Trần Thực lại vô cùng sợ hãi, vừa thấy bóng dáng đã co giò bỏ chạy.

Rốt cuộc thực lực của Trần Thực kinh khủng đến mức độ nào? Quả thực không thể tưởng tượng nổi!

“Chư vị, chúng ta phải lập tức rời đi!” Thanh Viên đạo nhân quả quyết lên tiếng.

Mọi người đồng loạt nhìn sang, vẻ mặt ngơ ngác, nhưng Hoàn Thù đã bừng tỉnh đại ngộ, lập tức quay ngoắt người, lao thẳng về phía bến thuyền ngoài thành, ngoái đầu quát lớn: “Thanh Viên đạo hữu nói không sai, chúng ta phải lập tức rời đi! Nơi này đã biến thành bãi chiến trường, sắp đại loạn rồi!”

Đám đông vội vã bám theo nàng, chạy thục mạng đến bến thuyền.

Cùng lúc đó, lại có không ít Tiên nhân tầm bảo chạy ngược dòng người, liều mạng xông vào trong thành.

Tiên nhân tầm bảo phần lớn là những kẻ treo đầu ngọn giáo, bôn ba trong Hắc Ám hải tranh đoạt Địa Bảo linh căn, trên tay ai mà chẳng vấy máu? Nay Thương Nguyên Mục đã bỏ mạng, bọn họ chẳng những không kinh hoảng mà ngược lại còn hưng phấn tột độ.

“Bao năm qua Thương Nguyên Mục đã vơ vét không biết bao nhiêu của cải. Y chết rồi, chỉ cần hôi của được một món là chúng ta đổi đời!”

“Mau đến cướp Thanh Vi Đạo tuyền!”

“Bắt trói đám tiểu nương tử của Thương Nguyên Mục lại!”

...

Đám người Thanh Viên đạo nhân và Hoàn Thù nhảy xuống bến, tìm được con thuyền của mình, lập tức tế Ô Đàn thuyền lên, bẻ lái lao vút ra vùng Hắc Ám hải bên ngoài.

“Trần Chân Vương bản tính sát phạt quyết đoán, vậy mà lại thực sự xông tới tận đây, rửa hận cho vong hồn Tây Ngưu Tân Châu!”

Thanh Viên đạo nhân đứng ngạo nghễ ở mũi thuyền, tế xuất Nguyên Thần, hợp sức cùng mọi người thôi động Ô Đàn thuyền, trong lòng dâng lên từng đợt sóng to gió lớn.

Nhớ năm xưa, đám người Trần Thực yếu ớt đến nhường nào. Đứng trước Thiên Tôn, đối mặt với Nguyên Trùng, bọn họ chỉ có thể run rẩy, bất cứ lúc nào cũng có thể tan xương nát thịt.

Chẳng thể ngờ chưa đầy hai trăm năm, Trần Thực đã một thân một mình giết tới Thương Nguyên, một thân một mình chém rụng Thương Nguyên Mục còn cường hãn hơn cả Thiên Tôn. Cho dù Thương Nguyên Mục có mượn lực lượng hùng hồn của Nguyên Trùng cũng hoàn toàn không phải đối thủ của hắn!

Sự việc này mang đến cho y cú sốc lớn nhất. Dốc Tuyệt Vọng là do y và Thiên Tôn một tay kiến tạo, trên đời chẳng ai hiểu rõ thực lực tâm cơ và thủ đoạn của Thiên Tôn hơn y. Trần Thực diệt trừ Thiên Tôn, nhổ rễ Nguyên Trùng, nay lại giết tới tận đây, báo thù rửa hận, tiêu sái vô cùng, đó chính là việc y dốc lòng muốn làm mà vĩnh viễn chẳng thể chạm tới!

Đột nhiên, từ phía sau lưng bọn họ ập tới một luồng dao động cuồng bạo tột độ. Đó là dư chấn không gian sinh ra từ cuộc kịch chiến giữa Trần Thực và đám Thái Ất Kim Tiên tại Đại Nguyên tiên thành.

Ầm!

Luồng chấn động ấy lan tới với tốc độ kinh hoàng, đập mạnh khiến thân thuyền Ô Đàn rên rỉ cót két. Đạo văn Tiên đạo in dấu bên ngoài lớp vỏ thuyền lập lòe lóe sáng, phát ra những tiếng nổ lách tách chói tai.

Sàn thuyền rung bần bật, mọi người trên thuyền sợ đến vỡ mật, điên cuồng vắt kiệt pháp lực để duy trì Ô Đàn thuyền không bị xé toạc.

Luồng dư chấn thứ hai nối gót ập đến, uy lực lại càng thêm phần khủng bố. Ấn ký Tiên đạo bên ngoài vỏ thuyền dưới sức ép nghiền nát đồng loạt nổ tung, đạo văn thi nhau bốc hơi nghi ngút!

“Mau sửa thuyền!” Hoàn Thù gào lớn.

Đám Tiên nhân tầm bảo lập tức thi triển đạo văn Tiên đạo của bản thân, cấp tốc khắc ấn lên thân thuyền.

Bọn họ hốt hoảng ngoái nhìn về phía Đại Nguyên tiên thành, chỉ thấy trên chín tầng không, Trần Thực đang bị hơn mười vị Thái Ất Kim Tiên vây khốn. Trong mắt bọn họ, từng luồng thần thông đan xen tạo thành những dòng thác đạo pháp thô to khổng lồ, mang theo tư thế diệt thế. Vô số pháp bảo hiển hiện những dị tượng kinh hoàng vô biên, dường như muốn rung chuyển cả đất trời!

Cùng lúc đó, khối huyết nhục khổng lồ của Nguyên Trùng đang điên cuồng rút lui giữa tinh không u ám, tuyệt vọng giãy giụa hòng thoát khỏi đạo tràng của Trần Thực bủa vây.

Dưới luồng xung kích hủy diệt ấy Đại Nguyên tiên thành lập tức vỡ vụn. Đám Tiên nhân tầm bảo lúc trước tham lam xông vào thành giờ đây chỉ còn lác đác vài chiếc thuyền may mắn trốn thoát, những kẻ còn lại đại đa số đều bỏ mạng dưới sức ép kinh hoàng.

Ngay cả những chiếc tiên thuyền vừa chật vật lao ra khỏi cổng thành cũng bị sóng xung kích liếm láp, thân tàu rã rời, bốc hơi thành một vốc bột phấn!

Mọi người trên chiếc Ô Đàn thấy thế thì ruột gan lạnh toát, cuống cuồng thi triển toàn lực ép tiên thuyền tăng tốc tháo chạy.

Đúng lúc này, Trần Thực giơ một chưởng kết ấn, thô bạo vỗ nát pháp bảo của một vị Thái Ất Kim Tiên. Tàn phiến của pháp bảo văng tứ tán từ trên không trung tiên thành.

Pháp bảo vỡ nát thành trăm ngàn mảnh, thoạt nhìn ban đầu tưởng chừng rất nhỏ, nhưng càng văng xa lại càng phình to. Chỉ trong chớp mắt, những mảnh vỡ ấy đã trương phình như thái sơn, gào rít lao thẳng về phía này, vừa bay vừa tiếp tục bành trướng, che khuất cả một vùng không gian vạn trượng!

Pháp bảo cấp bậc Thái Ất Kim Tiên vốn dĩ đều được tế luyện từ thiên địa đại đạo. Có kẻ rút cạn sông dài vạn dặm bện thành roi, có kẻ trích lấy nội hạch của vì sao đúc thành ngọc ấn, lại có kẻ hái cả biển mây dệt thành lụa mỏng. Bản thể của chúng vốn dĩ đã cực kỳ khổng lồ, chỉ nhờ phép tế luyện thu liễm của Thái Ất Kim Tiên mới mang vẻ nhỏ bé.

Giờ phút này bị Trần Thực đấm nát đầy thô bạo, chân thân khổng lồ của món pháp bảo mới hiển lộ triệt để.

Một mảnh tàn phiến xé gió lao thẳng về phía con thuyền, khoảng cách ngày một thu hẹp. Ngay khoảnh khắc mảnh vỡ sắp đập đám người tan xương nát thịt, khối huyết nhục vĩ đại của Nguyên Trùng vừa vặn trườn qua chắn ngang.

Cỗ tàn phiến khổng lồ nện hung hăng lên thân thể Nguyên Trùng, đâm rách da, xé nát thịt.

Nguyên Trùng đau đớn gầm rú, huyết nhục toàn thân co giật liên hồi, trông chẳng khác nào một con trâu già đang rùng mình xua đuổi ruồi nhặng.

Đám người trên thuyền Ô Đàn lập tức cảm nhận được không gian xung quanh cũng đang điên cuồng vặn vẹo, xóc nảy dữ dội.

Con Nguyên Trùng kia khi đối diện với Trần Thực thì hệt như một gã khổng lồ bù nhìn thùng rỗng kêu to, nhưng khi đứng trước mặt đám Tiên nhân như bọn họ, uy áp tỏa ra lại mang đến sự kinh hoàng tột độ.

“Khoảng cách với Nguyên Trùng quá gần, ta sắp tà biến rồi!” Thanh Viên đạo nhân hoảng loạn kêu thất thanh.

Mái tóc y rũ rượi, tinh khí trong cơ thể bạo loạn, khí tà ma nảy sinh, đạo văn Tiên đạo bắt đầu vặn vẹo dị biến. Cả người y tựa như một mảng nấm mốc mất khống chế, thi nhau mọc ra những chiếc xúc tu nhầy nhụa hướng về bốn phương tám hướng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters