๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Ninh Chân Tử thong dong đáp trả: “Vi Diệu Đạo Quân danh tiếng lẫy lừng thiên hạ, ô danh của tại hạ so với ngài quả thực là không bằng một góc.”
Vi Diệu Đạo Quân tức nghẹn hừ lạnh, sắc mặt xanh xám khó coi.
Đột nhiên, sắc mặt Ninh Chân Tử khẽ biến, gã xoay người cất bước: “Ác tặc Trần Phu Tử lại đánh hơi đến rồi! Hai vị đạo hữu, nếu không muốn bỏ mạng thì mau mau theo ta!”
Hai người thoáng chần chờ một nhịp, nhưng đứng trước uy hiếp tử vong từ Trần Thực, vẫn phải cắn răng bám theo bóng lưng gã.
Vạn Thọ Đế Quân bay vút đuổi theo sát Ninh Chân Tử, ánh mắt lóe lên vẻ dò xét, trầm giọng nói: “Nghe đồn Hoàng Giác Đại Tiên tu vi trác tuyệt, tế luyện được Cửu Tiết Trượng, một tay Thái Bình Cửu Tiêu Lôi Pháp bá tuyệt thiên hạ. Không biết các hạ có thể thi triển một chút thần uy để chúng ta mở mang tầm mắt hay không?”
Hoàng Giác Đại Tiên mặc dù cũng là Tiên nhân phi thăng từ Tổ Đình, nhưng vì mang mác Tà đạo nên xưa nay hiếm khi qua lại với đồng đạo. Vạn Thọ Đế Quân chưa từng diện kiến chân dung gã, bởi vậy trong lòng vẫn ngập tràn hoài nghi.
Ninh Chân Tử sải bước cực nhanh, vừa đi vừa nói: “Hai vị có ý hoài nghi cũng là lẽ thường tình, chẳng qua hiện giờ Trần Phu Tử đang cắn đuổi gắt gao, nếu tại hạ thi triển thần thông, khí tức bộc phát chắc chắn sẽ thành mồi nhử gọi hắn tới. Đợi đến khi cắt đuôi được hắn, ta nhất định sẽ tự chứng minh thân phận.”
Bước chân gã lả lướt nhẹ nhàng, uyển chuyển luồn lách qua những mảnh tàn viên đoạn bích và rừng linh căn chằng chịt.
Cánh rừng linh căn rậm rạp, thỉnh thoảng lại mọc đan xen bít bùng, hơi sẩy chân là lạc bước vào tử lộ, nếu không mất công đi đường vòng thì cũng phải đánh vỡ chướng ngại vật, hành động đó ắt sẽ gây ra động tĩnh kinh động truy binh.
Nhưng Ninh Chân Tử dẫn theo hai người dường như có mắt nhìn xuyên thấu, chưa từng một lần lạc vào ngõ cụt, rành rẽ đường đi nước bước đến mức khó tin.
Vạn Thọ Đế Quân và Vi Diệu Đạo Quân lén trao đổi ánh mắt, thầm đánh giá: “Kẻ này rành rẽ cấm địa như đi dạo trong vườn nhà, chắc chắn đã ra vào nơi này vô số lần.”
Ninh Chân Tử như có thuật đọc tâm, không thèm ngoảnh đầu lại, điềm nhiên giải thích: “Hai vị có điều không biết, nơi đây chính là vô thượng bảo địa được Tiên Đế Chí Tôn khai phá, đích thân ban danh tự Đại Hoang. Tại hạ ngày trước may mắn được ân điển đi theo bệ hạ tháp tùng tới nơi này, bởi vậy mọi ngóc ngách đều rõ như lòng bàn tay.”
Vạn Thọ Đế Quân và Vi Diệu Đạo Quân biến sắc động dung, hô hấp trì trệ. Tiên Đế Chí Tôn... cũng từng giá lâm nơi này?
Tiên Đế Chí Tôn là một tượng đài huyền thoại không thể xô đổ, xuất thân của y vô cùng hèn mọn, song thân chỉ là hàng Tiên nhân phổ thông vật lộn ở tầng đáy Địa Tiên giới, hoàn toàn không có thế lực chống lưng. Thế nhưng kẻ này thiên phú yêu nghiệt, một khi ngộ đạo là khai phá vạn pháp. Mới ở độ tuổi thành niên đã xưng bá một phương, thanh uy lay động cả thiên hạ.
Y dựng cơ đồ từ hai bàn tay trắng, không thèm cúi đầu dựa dẫm vào những thế lực quái vật như Tam Thanh cảnh hay Tây Thiên, tự mình sáng tạo công pháp thần thông vô thượng, tàn nhẫn chà đạp vô số kiêu hùng Tiên giới, dẫm nát mọi cường giả cản đường.
Y mở rộng cửa chiêu binh mãi mã, một tay kiến tạo nên đế chế Tiên Đình hùng mạnh, tóm gọn lòng dạ quần hùng Địa Tiên giới, đường hoàng phân chia thiên hạ, ngang hàng với cả Thiên Đình.
Dù Vạn Thọ Đế Quân và Vi Diệu Đạo Quân tự phụ xuất thân cao quý, xưa nay luôn coi khinh phường tản tu bần hàn, nhưng nhắc đến Tiên Đế Chí Tôn, cả hai đều phải cúi đầu kính phục.
Ninh Chân Tử thoăn thoắt dẫn đường, luồn lách đưa hai người xuyên thẳng qua một mảnh rừng đá quỷ dị. Trận đồ bố trí của rừng đá mơ hồ hô ứng với kết cấu tinh đấu trên màn trời, mượn nhờ sức mạnh của vạn tinh bày binh bố trận.
Trận pháp sâm nghiêm lạnh lẽo, tản ra áp bách tựa hồ có một vị tuyệt thế cường giả đích thân tọa trấn, tham lam cắn nuốt tinh lực vô tận làm lực lượng bản nguyên, thao túng tinh tượng, cấu trúc nên những loại sát trận hủy thiên diệt địa như phục, giảo, tập, luyện, trấn, sát... hung hiểm dị thường.
“Trận pháp rừng đá này do chính tay Tiên Đế hao tâm tổn trí thiết lập, dung hòa trọn vẹn tinh hoa công pháp và thần thông của y. Bất cứ kẻ nào lỡ nhìn thấy uy năng thần thông bực này đều đã mồ yên mả đẹp cả rồi.”
Ninh Chân Tử thong dong bước đi, miệng nở nụ cười trào phúng: “Cho dù ác tặc Trần Phu Tử đánh hơi tới tận đây cũng tuyệt đối không thể phá trận bước vào. Cưỡng ép xông trận chỉ có nước thịt nát xương tan.”
Vạn Thọ Đế Quân và Vi Diệu Đạo Quân theo sát gót gã, không kìm được sợ hãi tế lên Đãng Ma Phất Trần và Bát Quái Luyện Đan Lô bảo hộ quanh thân.
Sát cơ phảng phất từ khu rừng đá này quá đỗi kinh hoàng, cho dù có pháp bảo che chở, hai chân bọn họ vẫn bất giác run rẩy.
Vạn Thọ Đế Quân cảm khái tán thán: “Cái danh hiệu Đại Hoang Minh Đạo... chính là ẩn dụ cho việc Tiên Đế đại triệt đại ngộ tại mảnh đất Đại Hoang này, ngộ ra vô thượng đại đạo. Khí tượng hoành tráng thế này, công pháp cái thế thế này, quả thực là kiệt tác kinh diễm cổ kim.”
Ninh Chân Tử cười phụ họa: “Đại Hoang Minh Đạo Tập nguyên bản chính là công pháp siêu cấp được bệ hạ dung hợp thai nghén ngay tại nơi đây. Ảo diệu đạo pháp cất giấu bên trong bao la như biển cả, xưng tụng đệ nhất đương thời hoàn toàn không ngoa.”
Vạn Thọ Đế Quân và Vi Diệu Đạo Quân liếc nhìn nhau, cảm thấy tên này có vẻ cuồng tín, tâng bốc Tiên Đế hơi quá lời. Nhưng nghĩ kỹ lại, Đại Hoang Minh Đạo Tập của Tiên Đế nuốt trọn cả Tiên đạo lẫn Ma đạo, Tà đạo và các loại Ngoại đạo, thành tựu bực này đích thực là xưa nay chưa từng có ở Địa Tiên giới.
Y thống nhất Tiên đạo và vạn loại Ngoại đạo, danh xưng đương thời đệ nhất quả thực danh xứng với thực.
Ninh Chân Tử thuần thục dẫn hai người vượt qua cửa ải rừng đá, cuối cùng dừng bước trước một tòa cung điện u ám.
Tòa cung khuyết này đắp nặn hoàn toàn bằng đá xanh, tỏa ra khí tức tang thương vạn cổ, phong cách kiến trúc kỳ dị dị giáo, hoàn toàn đoạn tuyệt với dấu ấn thẩm mỹ đương đại, nhưng lại toát lên một vẻ yêu mị hớp hồn. Những đạo văn chạm trổ trên vách đá ẩn chứa vận luật tà dị, phảng phất như đang miêu tả một thứ đạo lý vặn vẹo.
Đây là một tòa kiến trúc nguyên vẹn từ thời đại Hắc Ám!
Vạn Thọ Đế Quân và Vi Diệu Đạo Quân kinh hãi tột độ. Thời đại Hắc Ám nổ ra trận đại kiếp nạn khó có thể tưởng tượng, phá hủy triệt để mọi nền văn minh trên lục địa cổ Đại Hoang, cao thủ tuyệt thế đều ngã xuống mục nát, hóa thành linh căn.
Thế quái nào ở ngay tâm chấn hủy diệt này lại có thể bảo tồn nguyên vẹn một tòa kiến trúc thời đại Hắc Ám?
Ninh Chân Tử bước lên một bước, đẩy cửa dẫn dắt hai người tiến vào bên trong cung điện màu xanh u ám, từ tốn nói: “Năm đó Tiên Đế đặt chân đến đây, từng cảm khái nói với ta, tòa cung điện màu xanh này chính là lăng mộ do vị cường giả sống sót cuối cùng xây dựng cho chính bản thân mình sau trận huyết chiến.”
Cung điện màu xanh tĩnh mịch tịch liêu, không khí đặc quánh mùi âm khí, hàn ý thấu xương bám lấy da thịt, khiến người ta bất giác sởn gai ốc.