๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Lát sau, ánh mắt Trần Thực lại chậm rãi trượt xuống phần chú giải của Tiên Đế.
“Tiên Đế đặt chân vào Đại Hoang, vô tình phát hiện ra mảnh đất này. Tại đây, hắn ta không những tham ngộ thân thể Hương Đề La mà còn hấp thụ toàn bộ tinh hoa cảm ngộ từ Phu Tử, Tam Thanh cho đến Tây Thiên Nhị Tổ. Hắn ta dung hợp cả ba loại pháp môn, cùng tu cùng tiến, đẩy tu vi thực lực lên một đẳng cấp thâm sâu khó lường. Thế nhưng... phần chú giải của hắn ta vẫn còn ba sơ hở chí mạng.”
Hắn nhìn đăm đăm vào những bức khắc đá, tâm tư cuộn trào không ngớt.
Ba kẽ hở này, rất có khả năng chính là điểm yếu chí mạng trong đạo pháp của Tiên Đế!
Từ trước đến nay, hắn chưa từng nhìn ra bất kỳ sơ hở nào trên [Đại Hoang Minh Đạo Tập]. Kể cả khi đó chỉ là một phiên bản tàn khuyết, bộ công pháp này vẫn là một khối tường đồng vách sắt không một kẽ nứt.
Khuyết thiếu mà còn vô khuyết đến vậy, thử hỏi bản hoàn chỉnh của [Đại Hoang Minh Đạo Tập] sẽ khủng khiếp tới mức nào?
Nhưng giờ đây, nương theo ba vết rách trên phần chú giải của Tiên Đế, Trần Thực hoàn toàn tự tin có thể lật tẩy được ba tử huyệt cốt lõi ẩn sâu bên trong bản hoàn chỉnh của [Đại Hoang Minh Đạo Tập]!
“Thế nhưng, ba kẽ hở rành rành ra đó... liệu có thực sự là sơ suất của Tiên Đế Chí Tôn?”
Bước khỏi ngọn tháp trắng , Trần Thực ngửa cổ nhìn lên thể phách khổng lồ sừng sững của cự nhân Hương Đề La, hạ giọng lầm bầm: “Tiên Đế cần gì phải để lại chú giải? Chẳng lẽ hta không rõ, nếu nội tình tài năng chưa đủ độ chín muồi mà vẫn để lại chú giải ắt sẽ để lộ nhược điểm của bản thân? Một người tinh anh như hắn ta không thể nào phạm phải thứ sai lầm sơ đẳng này...”
“Trừ phi... ba điểm sai sót này là do Tiên Đế cố tình giăng ra! Hắn ta mượn ba chỗ sai lầm này làm mồi nhử. Nếu kẻ thù đinh ninh đó là nhược điểm chí mạng rồi mạo hiểm ra tay, kết cục nhận lấy chỉ có thể là hồn phi phách tán trong tay hắn.”
“Tuy nhiên, thời điểm hắn ta đặt chân đến đây, Tiên Đình vẫn chưa thành hình. Khi đó nào có mấy ai biết tới thanh danh hắn, địa vị cũng chẳng tính là cao. Giữa chốn Địa Tiên giới rộng lớn, những nhân vật ngang hàng với hắn ta nhiều như cá diếc sang sông. Lẽ nào ngay từ thời khắc đó, hắn đã có đủ thâm kế để bày sẵn nghi trận ở nơi này, ngụy tạo ra ba điểm sơ hở giả hòng bẫy giết hậu nhân?”
“Không thể nào! Cảnh giới lúc bấy giờ của hắn ta chưa thể rèn giũa ra tâm cơ thâm trầm tàn độc đến vậy.”
“Trước đây Ninh Chân Tử từng nhắc, sau khi Tiên Đế rời khỏi vùng đất này có tiết lộ với y rằng Tam Thanh đã giải mã được các đoạn văn tự do cường giả Hương Đề La lưu giữ. Vậy thì cớ sao trên những tấm bia đá xanh của Tam Thanh Đạo Tổ lại hoàn toàn không ghi lại chút dấu tích nào về việc này?”
Trần Thực cau mày khó hiểu.
“Ninh Chân Tử còn khẳng định, đống văn tự cổ do cường giả tộc Hương Đề La ghi chép chứa đựng toàn bộ chân tướng về sự diệt vong của thời đại Hắc Ám, thậm chí ẩn giấu cả bí mật khởi nguyên của Ngọc Đế Đại Thiên Tôn. Lẽ nào... đống bia đá đó đã bị Tiên Đế nhẫn tâm hủy hoại? Hay hắn ta đã dùng thủ đoạn che giấu chúng đi?”
Trần Thực mang theo nghi hoặc này tới hỏi Thanh Viên và Hoàn Thù. Thanh Viên lắc đầu: “Mấy năm qua chúng ta đã lùng sục khắp vùng này, hoàn toàn không phát hiện ra bất kỳ công trình kiến trúc nào khác.”
Trần Thực im lặng một chốc. Bất thình lình, từ sâu trong đáy mắt hắn chậm rãi tỏa ra những vệt đạo quang thanh huy rực rỡ. Hắn phóng tầm mắt nhìn quanh. Xuyên qua màn sương hư vô, gian nhà tranh của Phu Tử, nhà tranh của Tam Thanh, cùng ngọn tháp trắng của Tây Thiên Nhị Tổ dần dần hiển lộ những đường nét rõ rệt.
Ngay cả hình dáng của Thanh Viên và Hoàn Thù cũng nhanh chóng kết tinh từ những mảng hư ảnh nhạt nhòa trở nên chân thực sống động.
Dưới góc nhìn của Trần Thực, thiên địa vạn vật đang nhanh chóng co rút lại. Thanh Viên đạo nhân và Hoàn Thù thu nhỏ bằng kích cỡ hạt bụi. Hai gian nhà tranh cùng ngọn tháp trắng cũng thoắt cái biến thành những mô hình tí hon bé tẹo.
Đáng sợ hơn cả, cỗ thể phách vĩ đại như núi non của người khổng lồ Hương Đề La nay lại dần dần hóa nhỏ, thu lại bằng vóc dáng một người bình thường!
Ở chiều ngược lại, Thanh Viên và Hoàn Thù lại bị hù cho hồn phi phách tán. Trong đồng tử của bọn họ, thân thể của Trần Thực đang phình to dữ dội, chớp mắt đã hóa thành một cự nhân khổng lồ chẳng thua kém gì tộc Hương Đề La!
Đến lúc đạt tới hình dạng đồ sộ đó, thân ảnh Trần Thực bắt đầu từ trạng thái sắc nét chuyển dần sang mờ ảo, phảng phất muốn tan biến vào hư không.
Điểm duy nhất hiện hữu giữa không trung chính là đôi mắt của hắn. Hai con ngươi đỏ rực tựa thái dương treo lơ lửng, cuồn cuộn tỏa ra đạo huy chói lòa khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Dĩ nhiên, trong cảm nhận của Trần Thực, thân thể hắn vẫn y nguyên như cũ, chỉ có thiên địa vạn vật là đang đảo lộn kích thước.
Hắn đưa mắt quét quanh một vòng, lọt vào tầm mắt lúc này lại là bốn vách đá u ám của một gian nhà đá.
Bề mặt phiến thạch bích xanh sẫm chạm trổ chi chít những dòng văn tự cổ xưa tối nghĩa. Đó đích xác là những di ngôn do cường giả tộc Hương Đề La dùng văn tự tiền sử khắc lại!
Dọc theo mép tường còn thấp thoáng một vài dòng chữ khác, hẳn là bút tích giải mã của đám người Tam Thanh bỏ lại.
Trần Thực chậm rãi xoay đầu. Cự nhân tộc Hương Đề La lúc này đang ngồi chết lặng ngay bên cạnh hắn. Còn gốc lúa xanh kia thì im lìm đứng tạc ở phía sau.
Hai gian nhà tranh, tòa ngọn tháp trắng cho đến Thanh Viên, Hoàn Thù đều biến thành những mạt bụi li ti, gần như hòa tan vào hư vô.
Trong lòng Trần Thực dậy sóng chấn động, miệng vô thức lẩm bẩm: “Thì ra là vậy... thì ra là thế!”
Năm xưa đám người Tam Thanh, Phu Tử đặt chân tới nơi này, ắt hẳn cũng bị thu nhỏ vóc dáng đến cực điểm, từ đó lầm tưởng bên trong phòng đá cất giấu cả một thế giới hồng hoang rộng lớn vô biên. Bọn họ thi nhau xây dựng nhà tranh, dựng lên tháp trắng, điên cuồng soi xét tìm hiểu thân thể tộc Hương Đề La rồi thu được những lĩnh ngộ kinh thiên động địa.
Thế nhưng chỉ khi bọn họ thăng hoa tới ngưỡng sức mạnh tương đồng với cường giả Hương Đề La, đám người mới hốt hoảng vỡ lẽ... Nơi này vốn dĩ chẳng phải thiên địa mênh mông rộng lớn nào cả, mà chỉ đơn thuần là một gian phòng đá lạnh lẽo!
Lúc này, những dòng di ngôn của tộc Hương Đề La lưu lại trên bốn bức vách mới tự động hiện hình trước mắt bọn họ.
“Nói cách khác, năm đó Tiên Đế Chí Tôn cũng đã vươn tới cảnh giới xấp xỉ ta hiện tại, vậy nên mới đủ tư cách chiêm ngưỡng thứ văn bia quỷ dị khắc họa trên bốn vách phòng đá này!”
Trần Thực cố hít sâu một hơi ép tâm trạng bình tĩnh lại. Hàng vạn năm trước, Tiên Đế đã sớm đạt đến thành tựu bậc này. Trải qua dòng chảy dằng dặc của năm tháng, tu vi hiện tại của hắn ta liệu đã lên đến cái đẳng cấp nào rồi?
Đặt lên bàn cân với Đại Thiên Tôn, rốt cuộc ai mạnh ai yếu?
Trần Thực gạt phăng mọi suy nghĩ tạp nham, ánh mắt dán chặt vào những hàng văn tự trên vách đá.
Đó là thứ ngôn ngữ thuộc về thời đại Hắc Ám cổ xưa, nhưng lại ẩn chứa hàm lượng tri thức vô cùng cao cấp. Văn tự càng ở tầng bậc cao, cấu trúc càng được tối giản, nhưng thông tin hàm chứa bên trong lại càng phức tạp sâu xa.