Lumian cầm bản thảo lên, khác với cấp tốc đọc xem mới vừa rồi, lần này hắn cẩn thận đọc lấy.
Mới chỉ đọc xong phần đằng trước, hắn đã xác nhận nguyên mẫu của nhân vật chính trong kịch bản này chính là bản thân Gabriel, tính cách, chi tiết trong cuộc sống, lạnh lùng đã gặp phải, trải nghiệm bị ép sáng tác ra những tác phẩm thấp kém của nhân vật đều vô cùng ăn khớp.
Về phần vai nữ chính, người phụ nữ vẫn luôn đắm mình trong băng đảng xã hội đen còn liên tục cổ vũ nam chính sáng tác, Lumian cảm thấy nếu như không phải giới tính không đúng, bối cảnh giả định này chẳng phải là bản thân hắn sao?
Đương nhiên, tính cách, phương thức nói chuyện, lời nói cổ vũ của vai nữ chính đều hoàn toàn khác với hắn, cho dù tình tiết của băng đảng xã hội đen kia, Lumian cũng còn nhìn ra bóng dáng của Charlie.
“Nói cách khác, thân phận, bối cảnh, trải nghiệm băng đảng xã hội đen là màn pha trộn tình huống của ta và Charlie, nhưng tương tác với nam chính là một người khác hoàn toàn… Gabriel đã từng nói, ở khách sạn Golden Rooster, người từng cổ vũ hắn chỉ có ta và người mẫu nude Safari kia, Charlie chỉ sẽ uống rượu với hắn, không cười nhạo thì chỉ có chế nhạo… Người mẫu nude, người mẫu nude của họa sĩ kia! Trước khi Safari chuyển đi đã ngủ một đêm với Gabriel!” Lumian nhanh chóng xâu chuỗi tình tiết.
Hắn thấy ngọn nguồn của vấn đề hẳn là người mẫu nude Safari kia!
Cô gái này đã từng đi theo một họa sĩ đến thị trấn nhỏ ở bên bờ biển làm người mẫu, sau một khoảng thời gian rất dài mới quay trở về khách sạn Golden Rooster.
Họa sĩ!
“Phải chăng Gabriel đã gặp phải ô nhiễm nhất định vào đêm đó? Nơi Safari dọn đi chính là Hostel kia?” Lumian cẩn thận đọc lại kịch bản, không bỏ qua bất cứ một con chữ nào.
Nếu như đây là câu chuyện lấy trải nghiệm của bản thân Gabriel làm nguyên mẫu để sáng tác, vậy sẽ không thể tránh khỏi có tăng lên rất nhiều chi tiết và cảm xúc chân thực.
Những tình tiết này đều có thể là manh mối!
Lumian dựa vào ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ Oriel đọc xem kịch bản, theo diễn biến của kịch bản, hắn cảm nhận được tình yêu ẩn giấu dưới đáy lòng Gabriel, cảm nhận được đối phương cho rằng có thể thoải mái buông bỏ đoạn tình cảm này, sau khi chuyển đến khu phố càng tốt hơn bắt đầu một cuộc sống mới lại dù thế nào đều không thể quên được, luôn bị đau khổ của tiếc nuối, không nỡ và nhớ nhung giày vò.
Cuối cùng, nhận rõ nội tâm và tình cảm của mình, nhân vật chính không còn trốn tránh nữa tích cực tìm kiếm tung tích của người tình:
Hắn đến thăm người có quen biết đối phương, hắn tìm kiếm nhà trọ và khách sạn đôi khi xuất hiện ở trong giấc mơ, hắn đi đến các phòng trưng bày, nhìn xem có bán tác phẩm mới lấy người tình làm nguyên mẫu hay không…
Nỗ lực của hắn đều thất bại, hắn lại viết ra đoạn độc thoại nội tâm kia.
“Chính là dừng ở đây, không có đoạn sau… Không thấy hắn có tìm được Safari không…” Lumian hơi thất vọng buông bản thảo trong tay xuống, kéo ngăn kéo ra, nhìn xem có bản nháp, dàn ý và sổ tay ghi chép lại linh cảm không.
Rất đáng tiếc, chỉ có một phần đằng trước, hình như khi viết đoạn sau, Gabriel đã đắm chìm vào trong tình cảm kia, một hơi viết thẳng đến đoạn độc thoại nội tâm.
Lumian nhìn những trang giấy trước mặt, rơi vào trầm tư:
“Nhìn từ kịch bản này và các đồ vật khác ở trong phòng, Gabriel còn chưa tìm được Safari..”
“Nói cách khác, hắn không hề tiếp xúc với Hostel về thực chất…”
“Hơn nữa, theo tình huống như trên kịch bản và miêu tả của Rabe, mãi cho đến trước khi Gabriel dừng sáng tác đều không bị ô nhiễm hoặc có dấu vết thừa nhận ban ơn, tuy rằng trong đau khổ của mất đi người tình, nhưng đó là hiện tượng bình thường…”
“Như vậy vì sao một người lại sẽ đột nhiên biến thành một quái vật không thể đụng chạm chứ?”
“Đơn thuần chỉ biết Hostel, có lẽ không đến mức gặp phải chuyện như vậy…”
“Ngoại trừ ta có trạng thái đặc thù, Franck biết rõ Hostel, Jenna biết rõ Hostel, Anthony Roseau, kẻ bán tranh Theresa, thành viên của giáo phái Ma Nữ ở Trier, K tiên sinh của Hội Cực Quang và rất nhiều Kẻ thanh lọc của giáo hội Mặt Trời Vĩnh Hằng cũng đều biết đến Hostel, trong này có người thường, cũng có người phi phàm, lại không một ai có vấn đề cả…”
“Beatrice của Hội Phúc Lạc là kẻ biết rõ Hostel ở đâu, định đi lấy một bức tranh, do đó ta và Franck mới phạm phải sai lầm; Bouvard của Tội nhân tiên đoán đến trận tai họa có liên quan đến Hostel kia cho nên mới bị phản phệ, bị ô nhiễm thành thi thể kỳ quái, tổ chức từ thiện Người dệt mộng có khả năng lớn tài trợ cho họa sĩ, tác giả có liên quan đến Hostel và tín đồ Tà Thần khác, cho nên mới vừa có nguy cơ bị bại lộ đã bị hủy diệt…”
“Còn Gabriel là bởi vì sao đây?”
“Gần đây có phải hắn đã gặp chuyện gì đó, khiến cho hắn có nhận biết càng sâu về Hostel, hoặc là phát hiện ra tung tích của Safari không?”