Chương 1090: Chỉ thị của thầy đồng (2)

Nó có thể giúp đỡ nàng che giấu rất tốt, càng không dễ bị năng lực phi phàm phát hiện ra.

“Ta đi chỗ Gardner.” Franck vẫy tay với Jenna, mở cửa rời khỏi nhà trọ 601.

Jenna đáp lại, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nàng cũng nhanh chóng ra cửa, hơi khẩn trương.

Franck ngồi xe ngựa cho thuê, đi tới phố Nước suối, không như bình thường kêu người đánh xe dừng xe ở ngay cổng căn nhà số 11, mà xuống xe ngựa từ khoảng cách rất xa.

Bóng dáng của nàng nhanh chóng biến mất, lặng lẽ đến gần chỗ ở của Gardner Martin.

Nàng vô cùng quen thuộc với hoàn cảnh nơi đây, thoải mái tìm được sơ hở của nhóm bảo vệ tuần tra, trèo qua vách tường bên cạnh, im ắng rơi vào trong vườn hoa.

Franck không thử lẻn vào tòa nhà kia, nàng đi dọc theo bóng tối, vòng tới bên cạnh mặt cỏ đằng trước, gần sát một đèn đường bằng khí đốt, nàng nhìn chăm chú vào căn biệt thự ba tầng màu xám trắng vẫn sáng sủa.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Franck không hề có cảm giác nhàm chán, vô cùng tập trung quan sát mỗi một bóng người xuất hiện ở cửa sổ và việc làm của bọn họ.

Vào lúc này, cửa chính của biệt thự mở ra, quản gia Faustino và một người trùm áo choàng màu đen đi ra.

Người kia có vóc người trung bình, không đến một mét bảy mươi lăm, toàn thân đều bị quần áo che khuất, không thể nhìn thấy dung mạo cụ thể, cũng không phát hiện ra đặc thù trên thân thể.

Người này sẽ là ai đây? Đồng bọn hợp tác với Gardner Martin, hay là thành viên nòng cốt phụ trách khu vực khác của Hội Chữ thập Sắt và Máu? Franck lẩm bẩm.

Nhìn thấy người đàn ông trùm áo choàng màu đen đi ra khỏi cánh cổng hàng rào sắt, còn quản gia Faustino thì quay trở về biệt thự, Franck đang hơi do dự hạ quyết tâm:

Trừ phi nàng dùng phương thức lẻn vào để điều tra từng tấc chỗ Gardner Martin này, bằng không sẽ không thể tìm ra tin tức nào đáng giá, dù sao bình thường nàng đều quang minh chính đại đi xem, còn người đàn ông với áo choàng kia có lẽ sẽ cho nàng đầu mối mới, để cho nàng có được thu hoạch ngoài ý muốn!

Franck đang ở dưới trạng thái tàng hình lần mò tượng thần Ma nữ nguyên sơ ở trong túi ngầm, trong lòng tương đối tự tin.

Nàng vòng qua bên cạnh mặt cỏ, im ắng nhảy ra khỏi tường vây hàng rào sắt, lần theo người đàn ông thần bí trùm áo choàng màu đen kia.

Trong tiếng chuông mười giờ đêm, Jenna không sớm không muộn đi vào lối vào Trier dưới lòng đất chỗ cách không xa rạp hát Vieux Pigeonnier kia.

Nàng không mang theo đèn cacbua canxi, dựa vào ánh mắt của Thích khách nhìn được trong bóng tối, ở trong điều kiện tối đen, vừa nhớ con đường lúc đến vừa hoàn toàn dựa vào trực giác đi dọc theo đường hầm liên tục tiến tới trước, đi vào chỗ sâu.

Dần dần, xung quanh nàng càng ngày càng yên tĩnh, thậm chí được gọi là tĩnh lặng như chết.

Jenna chậm rãi thở hắt ra, giảm bớt căng thẳng và sợ hãi trong lòng.

Nàng rời khỏi chính giữa đường hầm, dán mình vào vách tường đá, thận trọng tiếp tục tiến lên trước.

Không biết qua bao lâu, nàng nghe thấy tiếng nước chảy rào rào.

Sau khi lại đi thêm bảy tám mét vòng qua một vách tường đá, trước mắt nàng xuất hiện một dòng sông nhỏ chậm rãi chảy xuôi ở dưới lòng đất tối tăm.

Jenna lấy lại bình tĩnh, tìm được một cột đá loang lổ, ẩn mình đằng sau nó, chìm vào trong bóng tối nồng đậm.

Nàng không sử dụng Tàng hình, bởi vì bản thân nàng là Nữ phù thủy, thời gian có thể duy trì năng lực này có hạn, còn mục tiêu không thì không rõ còn bao lâu nữa mới có thể đến.

Dưới lòng đất tĩnh mịch, dòng thời gian trôi đi đều dường như trở nên chậm chạp, áp lực tinh thần của Jenna dần dần gom góp lại.

Cuối cùng, nàng nghe thấy tiếng bước chân cộp cộp quanh quẩn.

Phòng 207 ở khách sạn Golden Rooster.

Sau khi Lumian thông báo cho quý cô Pháp sư tình huống, hắn rời khỏi nơi đây, lên tầng hai của sàn nhảy Brise.

Tiếp theo, hắn muốn nhìn thử xem, khi mình sử dụng Kính nhìn trộm quan sát bức tranh sơn dầu Safari kia, sự vật ở chỗ xa xôi đang để mắt đến mình cũng có ý đồ tới gần tốc độ cao kia có phải sẽ đêm khuya đến thăm không, giống như khi đối phó với Gabriel.

Hắn nằm dài trên giường, nhắm mắt lại, vô cùng thả lỏng ngủ thiếp đi.

Hắn đây là rất có lòng tin với quý cô Pháp sư, hình như người cầm giữ lá bài trong bộ ẩn chính của Hội Tarot này có thể ra tay từ khoảng cách rất xa, hơn nữa là khắc tinh của sinh vật kỳ quái khó có thể đụng chạm kia.

Suy nghĩ của Lumian dần mơ hồ, tiến vào giấc ngủ say.

Trong màn sương mù nhàn nhạt, hắn trở về đến khách sạn Golden Rooster, nhìn thấy mỗi một tầng lầu của tòa kiến trúc hơi xiêu vẹo này đều có ánh đèn lộ ra từ sau cửa sổ kính, Gabriel mặc áo sơ mi màu trắng, áo jacket sẫm màu, quần dài màu đen và giày da không dây cột đang ngồi ở trên bậc thềm ngoài cửa.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters