Trước khi thử nhiều phương án như vậy, Lumian cần phải tìm được Jenna trước, bởi vì mỗi một phương án đều có thể khiến lũ yêu tinh phát hiện ra, dẫn tới cái nhìn chăm chú của chúng nó.
Làm như thế nào để tìm được Jenna đây? Lumian thử đặt mình vào vị trí của Jenna, giả thiết bản thân là một Nữ phù thủy không nhiều kinh nghiệm như vậy, đột nhiên lạc vào thế giới kỳ quái tình nghi là Hostel:
“Có lẽ Jenna cũng nhìn thấy Gabriel, trong thời gian ngắn sẽ không mạo hiểm tiến vào khách sạn Golden Rooster giả…”
“Nàng có thể Tàng hình, có thể trốn vào trong cái bóng, bình thường cũng có nhẫn nại làm quan sát, không khó phát hiện ra sự cổ quái của người đi đường, những người bán hàng rong…”
“Dưới tình huống như vậy, nếu như ta là nàng, sẽ làm chuyện gì nhỉ?”
“Ừm, tìm kiếm biên giới của nơi đây… Nhìn xem kiến trúc có thần linh che chở như nhà thờ có phải cũng bị sao chép không, nếu như có, bên trong có dáng vẻ gì, Thần được tín ngưỡng là ai… Thu thập điểm khác nhau giữa nơi này và khu Chợ chân thật, nhìn xem có thể tìm ra manh mối để rời đi từ trong đó không… Việc này cần bắt đầu từ xác định mình có đồ giả không…”
“Mới vừa rồi các tôi tớ của yêu tinh tiến hành kiểm tra…”
Suy nghĩ của Lumian dần rõ ràng, hắn trở lại bên cạnh bàn học, thoáng vén rèm cửa sổ lên, nhìn ra bên ngoài.
Hắn vẫn luôn đợi đến khi các tôi tớ của yêu tinh, những bóng người mơ hồ vẻ mặt trống rỗng khô khan, tản ra ánh sáng nhạt này kết thúc kiểm tra khu vực nơi đây, biến mất ở giữa không trung, Lumian mới lấy kẹp tai Lie màu trắng bạc ra, đeo lên trên tai trái.
Hắn nhanh chóng biến thành dáng vẻ của bà Foires, lấy điệu bộ kiểm tra tình huống mỗi một gian phòng xuống đến tầng một.
Ngay sau đó, hắn lại biến thành một người bán hàng rong khoảng cách bên này khá xa, đi qua trước mặt bà Foires, rời khỏi khách sạn Golden Rooster.
Đây chính là sân nhà của hắn, cho dù là bản sao chép hoặc thuộc về hình ảnh phản chiếu thì cũng không ảnh hưởng đến hắn đã sớm nắm giữ chi tiết hoàn cảnh và những nhân vật thường xuyên xuất hiện ở khu vực này.
Lumian không vội vã đi đến phố Áo khoác trắng, hắn vòng đến phố Họa mi trước, vào căn phòng an toàn của mình.
Vừa mới mở cửa ra, chân mày của hắn hơi nhíu lại.
Các loại cạm bẫy được hắn bố trí ở trong phòng chỉ còn có cái ở ngoài cửa, cũng là cái đơn giản nhất.
Ánh mắt của Lumian lập tức quét qua gian phòng, không thấy được da lông nghi thức và da bò da chó đã sử dụng được để ở nơi này trong thế giới hiện thực.
“Không phải tương ứng nghiêm túc…” Hắn không tiếng động tự nói.
Hắn càng ngày càng cảm thấy, nơi đây và khu Chợ trong hiện thực chỉ chủ yếu giống nhau ở ngoài mặt, đặc biệt là trong phòng có cạm bẫy bảo vệ này, các loại chi tiết đều không tương xứng.
“Cái này giống như chỉ quan sát từ bên ngoài và phục hồi phòng trọng điểm như cũ… cái này giống, cái này giống như…” Đồng tử của Lumian trợn to, có một linh cảm.
Cái này giống như đang vẽ tranh!
…
Nhà trọ 601 ở số 3 phố Áo khoác trắng giả.
Sau khi Jenna cầm đồng vàng may mắn cầu khẩn đơn giản về phía ngài Kẻ Khờ, trước mắt hiện lên sương mù màu xám nhàn nhạt, nhưng lại chợt biến mất.
“Thật, thật sự có hiệu quả…” Jenna hơi lắp bắp thì thào nói nhỏ.
Đồng vàng may mắn kia thật sự đầy đủ may mắn!
Jenna không nhận được gợi ý gì, đành phải nhẫn nhịn xuống, tiếp tục nhập vai bản thân giả, lặp lại hết lần này đến lần khác hành động thu dọn phòng, lau bàn trà.
Thời gian của thế giới này như thể không hề trôi qua, vầng mặt trời ở trên cao vẫn luôn ở vị trí kia, chưa hề di chuyển chút nào.
Đột nhiên, Jenna nghe thấy âm thanh mở cửa, theo bản năng nhìn tới, còn Franck giả thì không hề có bất cứ phản ứng gì, vẫn làm những chuyện như ban đầu.
Đôi mắt của Jenna chạm vào Lumian với mái tóc trong vàng mang đen, nàng theo bản năng thu hồi tầm mắt, phản xạ có điều kiện tiến vào trạng thái ngụy trang, nỗ lực để cho gương mặt của mình lộ ra vài phần trống rỗng.
Nàng không xác định được Shire vừa tới là thật hay giả.
Một giây sau, nàng nghe thấy giọng nói quen thuộc, mang theo trào phúng rõ ràng:
“Ngươi quả nhiên ở trong này, ngươi cũng chỉ có thể nghĩ đến đây.”
Trào phúng quen thuộc và vẻ mặt không hề trống rỗng gì khiến cho Jenna lập tức hiểu rõ Shire này vừa đến là thật.
“Đệt! Ngươi không thể nói chuyện tử tế sao?” Jenna vẫy khăn lau trong tay, mắng lên.
Lumian trở tay đóng cửa phòng lại, cười nói:
“Còn rất tinh thần đấy, không sợ hãi đến khóc sướt mướt.”
Jenna cẩn thận nhìn ra ngoài cửa sổ, xác nhận những bóng người tản ra ánh sáng nhạt đều sớm không thấy.
Nàng kiềm chế kích động định tranh luận với Lumian, không lãng phí thời gian hỏi:
“Sao ngươi cũng tiến vào đây được vậy?”
Khi nói chuyện đồng thời nàng liên tục thầm tự nói với mình:
Là phụ nữ trưởng thành có kinh nghiệm cuộc sống phong phú, từng gặp rất nhiều thất bại, không thể tranh chấp với người vị thành niên tâm trí còn chưa thành thục vào thời điểm mấu chốt như vậy được!