Chương 578: Phương Dũng: Giang Mãn từng ăn phân bò, ta đã tận mắt trông thấy (3)

Tay của phong chủ cũng có khả năng vươn vào trong đó.

Khi đó hắn sẽ cần dùng thân phận Túy Phù Sinh để tạo ra không gian tu luyện tốt cho mình.

Còn về việc liệu sự kiên nhẫn của phong chủ có bị mài mòn hay không, hắn lại không mấy lo lắng.

Cơ tiên sinh không ảnh hưởng được những kẻ bên dưới, lẽ nào còn không ảnh hưởng được phong chủ sao?

Cơ tiên sinh có thể giúp hắn cũng chỉ có vậy.

Dù sao phong chủ có thể vô sỉ đến mức ra tay đàn áp bất kỳ ai chìa tay giúp đỡ, nhưng Cơ tiên sinh lại không thể lấy đó làm cớ để trừng phạt những kẻ khoanh tay đứng nhìn.

Trời vừa hửng sáng, Giang Mãn liền thay đổi diện mạo.

Sau đó đi mua đan dược.

Định Thần đan là thứ quan trọng nhất hiện giờ.

Tùy tiện tìm một cửa tiệm, đối phương ra giá hai ngàn năm.

Giang Mãn trả giá xuống còn hai ngàn mốt, mua một trăm viên.

Gần như mua hết hàng tồn kho của đối phương.

Tốn hai mươi mốt vạn.

“Sư huynh, có muốn lấy thêm chút Lưu Ly đan không?” Vị tiên tử bán đan dược mở lời hỏi.

Giang Mãn suy nghĩ một lát, cuối cùng mua tám mươi viên.

Tốn hơn mười sáu vạn.

Còn lại hơn một vạn, Giang Mãn mua vật liệu trận pháp.

Làm xong những việc này, Giang Mãn mới đi về phía chấp pháp đường.

Nhìn Giang Mãn rời đi, nữ tử vô cùng cảm khái, hôm nay gặp được khách lớn rồi.

Lần này phát tài to rồi.

Sau đó nàng nhìn bức họa trong tiệm, dạo gần đây không được phép bán đan dược cho nam tử này.

“Quả thật không phải hắn.”

Sau đó nàng không nghĩ nhiều nữa, chìm đắm trong niềm vui sướng.

————

“Ngươi tự thú, nói rằng mình có liên quan đến tà thần?” Nhậm Thiên ở chấp pháp đường nhìn Giang Mãn, trong lòng vô cùng cảm khái.

“Đúng vậy.” Giang Mãn dắt theo Lão Hoàng ngưu, gật mạnh đầu, “Nó cũng vậy, gần đây không yên phận, cần phải quan sát.”

Nhậm Thiên cảm khái nói: “Bây giờ chấp pháp đường cũng không dám nhận ngươi nữa rồi, nhưng may là Trấn Nhạc ty không lo lắng những chuyện này.”

"Đi đi, tự tìm cho mình một gian lao phòng.

"Ngoài ra, Tiên môn đại bỉ ngươi phải cẩn thận.

"Ngươi nghĩ kẻ địch chỉ có phong chủ thôi sao?

"Có kẻ đã sớm muốn đối phó với ngươi, nhưng ngại thanh thế của ngươi quá lớn nên không dám hành động thiếu suy nghĩ.

"Nhưng gần đây ngươi đã sa sút, rất nhiều kẻ đã nảy sinh tâm tư, dù sao thì ngươi cũng khó mà xác định được ai đang nhắm vào mình.

"Cuối cùng, mục tiêu bị nhắm đến chính là phong chủ."

"Kẻ nào muốn đối phó với ta?" Giang Mãn tò mò hỏi.

Nhậm Thiên lắc đầu, không có câu trả lời.

Giang Mãn cũng không nghĩ nhiều, cuối cùng chọn một gian lao phòng lớn.

Cùng lão hoàng ngưu dọn vào.

Trùng hợp thay, lao phòng bên cạnh lại là người quen.

Giang Mãn kinh ngạc nói: "Lão Mông? Ngươi vậy mà vẫn còn sống ư?"

Lão Mông với đôi mắt vô thần nhìn Giang Mãn, nói: "Sao ngươi lại vào đây nữa rồi?"

Giang Mãn nhìn lão Mông hỏi: "Lão Mông, hỏi ngươi một câu, ngươi đoán xem ta có thể tỏa sáng rực rỡ ở Tiên môn đại bỉ không?"

Lão Mông có chút kinh ngạc nhìn Giang Mãn, nói: "Ta đoán ngươi cấu kết với tà thần, sớm muộn gì cũng bị đại nhân vật nhắm tới, bản thân còn khó giữ."

Giang Mãn: "..."

Lạc đề rồi.

Sau khi trời sáng, Vân Hà phong truyền ra tin tức.

Phương Dũng tiết lộ chuyện Giang Mãn là kẻ ngốc và ăn phân bò có lẽ là thật.

Nửa đêm Giang Mãn đã đánh cho Phương Dũng một trận.

Phương Dũng mình đầy thương tích nhưng vẫn hết lời phủ nhận.

Hắn nói chỉ là tối qua tu luyện xảy ra chút vấn đề, bị ngã một cái thôi.

Không có chuyện đó.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters