Chương 692: Phương thiếu muốn hạ độc ta? (1)

Ngày đầu tiên ở nội môn mang lại cảm giác chấn động cho không ít người.

Ngay cả Giang Mãn cũng không ngoại lệ.

Đường đường là đệ nhất ngoại môn, theo lý mà nói khi vào nội môn cũng phải đứng đầu trong đám đệ tử cùng khóa.

Nào ngờ chỉ xếp thứ mười hai.

Có điều, hắn rất tò mò Vệ Nhiên xếp thứ mười ba rốt cuộc có tu vi thế nào.

Dù sao bọn họ cũng xuất thân từ cùng một thôn.

Không chừng hồi nhỏ Vệ Nhiên còn từng chế giễu hắn nữa là.

Thuở bé, thường có mấy đứa nhóc bịt mũi trước mặt hắn rồi bảo: "Cha mẹ không cho ta chơi với thằng ngốc."

Lũ trẻ đó thật biết cách chọc tức người khác.

Tất nhiên, Giang Mãn cũng chẳng đến mức đi chấp nhặt với bọn chúng.

Người trong thôn đối với hắn đã quá tốt rồi, không chỉ đưa hắn đến Vân Tiền ty mà còn nộp giúp hai năm tu kim.

Mãi đến khi thiên kiêu Vệ Nhiên xuất hiện, phần tu kim của hắn mới bị cắt để chuyển sang cho y.

Như vậy đã là tận tình tận nghĩa lắm rồi.

Tò mò thì tò mò, nhưng hắn cũng không mạo muội dò hỏi.

Dù sao hạt châu màu đen kia cũng sẽ dần dần công bố tu vi theo thời gian.

Ngoài ra, buổi báo danh hôm nay diễn ra khá bình lặng.

Hắn cứ tưởng sẽ bị người của Bạch phong chủ nhắm vào gây khó dễ, nào ngờ lại sóng yên biển lặng.

Khi mọi người vừa làm quen xong xuôi, chuẩn bị rời đi thì Phương Dũng tìm đến hắn.

Hai người đi tới dưới gốc cây bên ngoài viện.

“Phương thiếu tìm ta chia chác sao?” Giang Mãn hỏi.

Đã lâu như vậy mà đối phương không tìm tới, Giang Mãn còn tưởng hắn đã nuốt trọn số tiền kia rồi.

Dù sao mình cũng còn nợ hắn không ít.

Có nuốt luôn cũng là chuyện bình thường.

Nhưng tốt xấu gì cũng nên trả lại giấy nợ chứ.

“Sau khi ta tố cáo ngươi thì bị cuốn vào một vòng xoáy rắc rối.” Phương Dũng chỉ nhắc sơ qua chuyện tố cáo rồi nói tiếp: “Vòng xoáy này coi như là đầu danh trạng, giúp ta nhận được một đơn hàng lớn.”

Giang Mãn tỏ ra bất ngờ: “Đơn hàng lớn? Lớn cỡ nào?”

“Cực kỳ lớn, cái giá phải trả cũng vô cùng thảm trọng. Hiện tại ta đã nhận rồi, hay nói đúng hơn là ta không có tư cách từ chối.” Phương Dũng đáp.

Nói đoạn, hắn giơ một ngón tay lên: “Ngần này.”

“Mười vạn?” Giang Mãn dò hỏi.

Đơn hàng mười vạn đã là không nhỏ rồi.

Phương Dũng nhìn Giang Mãn, bình thản mở miệng: “Thêm một số không nữa.”

Hít!

Giang Mãn hít ngược một hơi khí lạnh: “Đây là muốn mua mạng của ngươi hay của ta vậy?”

Đơn hàng trăm vạn.

Lại còn là do một kẻ Kim Đan sơ kỳ như Phương Dũng nhận được.

Chuyện này tuyệt đối là muốn lấy mạng người ta.

Phương Dũng trầm mặc một lát rồi nói: “Có lẽ hắn muốn mua mạng của cả hai chúng ta.”

Giang Mãn cũng không để tâm lắm, hỏi tiếp: “Nói rõ tình hình xem nào.”

Phương Dũng hơi do dự, đáp: “Hắn đưa cho ta một loại độc dược, là độc dược mãn tính, bảo ta tìm cách lừa ngươi uống vào. Loại độc này sẽ lần lượt phát tác sau nửa năm, một năm và một năm rưỡi.

“Đến lần phát tác thứ ba, nó sẽ trực tiếp đánh tan một đại cảnh giới của ngươi.”

“Hơn nữa, sau khi uống vào, nếu muốn giải độc cũng sẽ rơi vào bẫy của hắn, kết cục chỉ càng thêm thê thảm mà thôi.”

Giang Mãn sửng sốt: “Độc như vậy sao? Là người Bạch gia?”

“Ừ, kẻ đến chỉ là tên truyền tin, nhưng ta đã tra xét, hẳn là người của một vị trưởng lão nào đó trong nội môn.” Phương Dũng trầm ngâm một chút rồi nói, “Vị trưởng lão này họ Bạch, cụ thể là ai thì chưa rõ, nhưng có thể chắc chắn một điều: nếu ngươi uống độc dược, khi độc phát tác nhất định sẽ bị kẻ khác nhắm vào.”

Giang Mãn thầm cảm thán, hèn chi hắn thấy yên ắng lạ thường, hóa ra là đang đợi hắn ở chỗ này.

Hắn liền hỏi: “Làm sao hắn biết ta có uống thuốc hay không?”

“Có lẽ là do khí tức.” Phương Dũng lấy hạt châu màu đen ra, nói.

Giang Mãn gật đầu, thứ này quả thực có thể phát hiện ra chút manh mối.

Sau đó, Giang Mãn lấy độc dược về.

Hắn định về hỏi Lão Hoàng một chút. Tuy hắn không sợ Tà Thần khóa tâm thần, nhưng độc dược thì đúng là có thể khóa được thật.

Hiện tại, trong số các công pháp và thuật pháp hắn tu luyện, dường như chẳng có loại nào miễn nhiễm với độc dược.

Nhưng hắn không có cách thì Lão Hoàng chắc chắn có, trong nhà có người già như có được bảo vật mà.

Nhìn nhóm người Giang Mãn và Cơ Mộng rời đi, Bạch Thu Phong chỉ lặng lẽ dõi theo.

Hắn không nói một lời.

Bạch Long đứng bên cạnh tò mò hỏi: “Ra tay không?”

Quy tắc nội môn không quá nghiêm ngặt, tranh đấu ở mức độ nhất định vẫn được cho phép.

Trong tiểu viện không được phép đánh nhau to, nhưng ra ngoài rồi thì được.

Bạch Thu Phong nhìn chằm chằm về hướng Cơ Thủ Mặc rời đi, bình thản nói: “Đi thôi, chặn đường bọn hắn giữa chừng, trực tiếp ra tay.”

“Liệu có thành công không?” Bạch Minh hỏi.

“Thử xem sao, nhớ ra tay toàn lực.” Bạch Thu Phong ngự kiếm bay lên.

Hai người kia có chút bất ngờ. Toàn lực ư?

Làm vậy rất có thể sẽ kinh động đến Chấp Pháp Đường.

Mới ngày đầu tiên đã làm vậy thì có chút mạo hiểm.

“Các ngươi nói xem, nếu cả sáu người tham chiến đều bị tống vào ngục, thì ai sẽ gặp nguy hiểm?” Bạch Thu Phong hỏi ngược lại.

Ba người Cơ Thủ Mặc đến đây vốn là để bảo vệ nhóm Giang Mãn.

Nếu bọn họ vào ngục, đồng nghĩa với việc không còn ai bảo vệ nhóm Giang Mãn nữa.

Khi đó, người gặp nguy hiểm chính là đám Giang Mãn.

“Nhưng bọn họ sẽ sớm được thả ra thôi.” Bạch Minh thắc mắc.

“Chẳng lẽ chúng ta không thể ra sớm sao?” Bạch Thu Phong nghiêng đầu nhìn hắn, nói, “Làm vậy để lần sau bọn họ còn dám tùy tiện động thủ với chúng ta nữa không? Làm sao bọn họ dám chắc trong khoảng thời gian bị giam giữ đó, nhóm Giang Mãn có gặp nguy hiểm hay không?

Đám người Quý An kia đến từ ba thế lực khác nhau, nếu bọn chúng có dã tâm, liệu Cơ Thủ Mặc có cản nổi không?”

Một trận chiến này, cốt là để giành lấy quyền chủ động.

Cùng lúc đó, Cơ Thủ Mặc nhíu mày, hối thúc nhóm Giang Mãn tăng tốc độ ngự kiếm.

Giang Mãn ngoái lại nhìn, nhận ra chẳng cần tăng tốc nữa.

Người đã đuổi tới nơi rồi.

“Hai ngày này nhớ cẩn thận một chút, tránh được mâu thuẫn thì cố gắng tránh.” Cơ Thủ Mặc dặn dò.

Ầm!

Cuồng phong cuồn cuộn ập tới.

Uy áp khủng bố ép cho linh kiếm của Giang Mãn cũng phải run rẩy.

Lúc này, một hư ảnh khổng lồ hiện ra giữa không trung.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters