Hắn đứng đó, tỏa ra một loại áp bách khó tả.
Trên người hắn còn phát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Tuy không chói mắt, nhưng lại dị thường rực rỡ.
"Kẻ nào?" Mục tiên tử kinh hãi.
Nàng vừa rồi không hề cảm nhận được bất cứ thứ gì tới gần.
Lúc này trận pháp đã bị nàng dẫn động, ngay khi đối phương định mở miệng, nàng lập tức bước lên một bước, quát lớn: "Ra tay! Giết hắn!"
Trận pháp sáng rực, đám người xung quanh lập tức ra chiêu.
Giang Mãn cảm nhận lực lượng dao động xung quanh, khẽ nhíu mày.
Đánh được, nhưng hơi xương.
Sở dĩ hắn đột ngột hiện thân ở đây là vì cái trận pháp này.
Nếu không đứng vào vị trí này thì không thể ngăn cản trận pháp kích hoạt.
Hắn không chắc đây là trận pháp gì, nhưng thủ đoạn có nét tương đồng với Mục Không.
E rằng là trận pháp hệ không gian.
Không ngăn cản thì sẽ có biến lớn.
Lúc này, khí tức quanh thân bùng nổ, sức mạnh cuồng bạo quét ngang bốn phía.
Mấy bóng người thi triển thuật pháp công kích, vị trí khác nhau, phong tỏa mọi đường lui.
Trong khoảnh khắc, kiếm quang như dải lụa, đao khí tung hoành, kẹp theo tiếng phong lôi gào thét.
Ngay khi thuật pháp vừa hiện, một luồng hàn quang đã áp sát mặt Giang Mãn.
Kiếm xuất như rồng, mang theo thế phá không.
Giang Mãn nghiêng người né tránh, đối mặt với thanh lôi kiếm kia, hắn khẽ búng một ngón tay.
Rắc!
Sấm sét tan vỡ.
Keng!
Một tiếng giòn tan, thân kiếm xuất hiện vết nứt.
Rồi vỡ vụn trong nháy mắt.
Ngay khi đối phương còn đang ngỡ ngàng, bàn tay Giang Mãn đã chộp lấy cổ nàng ta.
Dùng lực bóp nát.
Bụp! Máu tươi bắn tung tóe.
Công kích phía sau ập tới, thân ảnh Giang Mãn như quỷ mị, để lại vô số tàn ảnh.
Chớp mắt đã vòng ra sau lưng kẻ đánh lén.
Một quyền đấm ra.
Bốp!
Kẻ kia vừa quay đầu lại đã phải trực diện đón lấy nắm đấm.
Ầm!
Đầu hắn nổ tung.
Thuật pháp xung quanh giáng xuống, Giang Mãn dùng nắm đấm trấn áp tất cả.
Sau đó hắn ra tay cực nhanh, thân thể hóa thành vô số tàn ảnh, xuất hiện trước mặt từng người một.
Khi hắn lướt qua đám đông, lao đến trước mặt Mục tiên tử tung ra một chưởng, kình lực bùng nổ cũng là lúc phía sau lưng hắn vang lên những tiếng nổ lớn. Thân thể đám người kia đồng loạt ngã gục, không rõ sống chết.
Mục tiên tử giận dữ quát: "Ngươi rốt cuộc là kẻ nào, có mục đích gì? Chúng ta và ngươi xưa nay không oán không cừu."
Dứt lời, nàng bước tới một bước, lực lượng bùng nổ ầm ầm, tiếng động rung trời chuyển đất.
Thân pháp nàng cực nhanh, liên tục vung kiếm. Bóng người thoắt ẩn thoắt hiện quanh Giang Mãn, mỗi lần xuất hiện đều tung ra đòn công kích từ những góc độ hiểm hóc khác nhau.
Thế nhưng, tất cả đều bị Giang Mãn đứng yên tại chỗ dễ dàng hóa giải.
Cùng với sự hội tụ của lực lượng và quá trình tôi luyện tinh thần, cái "Thế" mà Thính Phong Ngâm từng nhắc đến bắt đầu ngưng tụ, hiện rõ trên người hắn.
Càng giao thủ, Mục tiên tử càng thêm kinh hãi. Nàng tận mắt chứng kiến kẻ địch trước mặt dường như đang trở nên cao lớn hơn, tựa như một ngọn núi khổng lồ sừng sững, không cách nào vượt qua, cũng chẳng thể nào địch nổi.
Dẫu vậy, nàng vẫn không từ bỏ.
Nàng quyết tâm thi triển một kiếm mạnh nhất để trọng thương hắn.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nàng vừa hội tụ lực lượng, khí tức của đối phương đột ngột biến đổi.
Bầu trời xung quanh tựa hồ có vô vàn ngọn núi lớn đang ầm ầm đè xuống.
Thần thông, Tam Sơn Trấn Nhạc.
Ầm!
Sức mạnh kinh hoàng nghiền nát thuật pháp, bẻ gãy linh kiếm, chấn vỡ nguyên thần của Mục tiên tử.
Cảm giác như trời sập xuống vậy.
"Bịch" một tiếng.
Mục tiên tử nặng nề rơi xuống trung tâm trận pháp.
Đúng lúc này, trận pháp bắt đầu kích hoạt.
Những thi thể nằm rải rác bên trên đang dần dần tan biến vào hư không.
"Ngươi... rốt cuộc là ai?" Trong cơn hấp hối, Mục tiên tử ngước nhìn bóng người cao ngạo không thể vượt qua kia, khó khăn cất lời.
Giang Mãn rũ mắt nhìn nàng, lạnh lùng đáp: "Giết ngươi, là Túy Phù Sinh."
Trong khoảnh khắc, ánh sáng trận pháp bao trùm tất cả, khiến mọi người biến mất tại chỗ.
Tại một nơi khác, địa điểm tiếp ứng của Yêu tộc.
Một cường giả Yêu tộc lập tức lao đến trước trận pháp, giọng đầy kích động: "Thành công rồi sao?"
Thế nhưng khi hào quang tan đi, hiện ra trước mắt bọn họ là từng cái xác không hồn, máu tươi nhuộm đỏ cả trận pháp.
Trong nháy mắt, đồng tử của tất cả mọi người đều co rút lại vì kinh hãi.
Lúc này, thân xác Mục tiên tử cũng hiện ra.
"Mục tiên tử, đã xảy ra chuyện gì?" Một nam tử lập tức lao đến bên cạnh nàng, dồn dập hỏi.
Nhưng hắn bàng hoàng phát hiện nguyên thần của nàng đã vỡ nát, vô phương cứu chữa.
Chỉ thấy Mục tiên tử thở hắt ra từng hơi nặng nhọc, khó khăn thốt lên lời cuối cùng:
"Kẻ ra tay là... Túy Phù Sinh!"