Câu chuyện đành phải tạm dừng một thời gian.
Câu chuyện đành phải tạm dừng một thời gian.
Tăng ca thêm giờ, cuối cùng ta cũng viết xong phân đoạn "phụ tử đối quyết" này.
Trước tiên xin thưa với các vị thư hữu, trong một khoảng thời gian dài sắp tới, truyện có lẽ chỉ cập nhật hàng tháng hoặc cố gắng cập nhật hàng tuần. Ta cần tĩnh dưỡng một chập, mọi người không cần chờ chương mới đâu, thành thật xin lỗi.
Đốt sống cổ của ta vẫn luôn có vấn đề, do tủy sống bị chèn ép nên bình thường xoa bóp bấm huyệt chẳng có tác dụng gì mấy, chỉ có làm tiểu châm đao mới thuyên giảm được đôi chút.
Tháng này bệnh cũ tái phát, làm tiểu châm đao cũng vô dụng. Ta đến bệnh viện kiểm tra, vì có triệu chứng choáng váng nôn mửa nên bác sĩ khuyên sang khám thêm khoa thần kinh, xem thử có phải trong đầu mọc u chèn ép dây thần kinh hay không.
Vì căn bệnh này mà tháng nay ta phải chạy đôn chạy đáo tới bệnh viện mấy bận, chụp cộng hưởng từ cũng vài lần rồi.
Hai lần trước xem phim chụp, ta bị nghi ngờ mắc u tuyến yên. Hôm qua ta lại đi xét nghiệm sáu chỉ số hormone và chụp cộng hưởng từ tăng cường vùng hố yên. Nhìn chung các chỉ số hormone đại khái đều bình thường, hẳn là có thể loại trừ khả năng u tuyến yên.
Nguyên nhân gây chóng mặt có lẽ do tủy sống bị chèn ép nặng hơn. Đợi thứ Bảy lấy phim chụp rồi nhờ bác sĩ xem lại, lúc đó mới coi như yên tâm được.
Tóm lại, do vấn đề sức khỏe cộng thêm việc viết lách chỉ là nghề tay trái, thời gian eo hẹp, nên trong một khoảng thời gian dài sắp tới, tiến độ cập nhật của quyển sách này đành phải tùy duyên thôi.
Cảm giác của ta bây giờ giống hệt như vừa say rượu tỉnh dậy lại bị thêm say sóng, nhìn thế giới xung quanh cứ có cảm giác không chân thực, trước mắt như bị một tầng sương mù bao phủ.
Thật ra tốc độ gõ phím của ta rất chậm, viết bốn ngàn chữ mất sáu, bảy tiếng đồng hồ là chuyện thường tình.
Những bằng hữu theo dõi truyện hẳn cũng nhận ra giờ giấc cập nhật của ta rất kỳ quái.
Ngày nào cũng qua mười một giờ rưỡi đêm mới canh me đăng chương, sau đó lại sửa lỗi chính tả, nếu cần vuốt lại tình tiết thì thường phải thức đến gần một giờ sáng.
Sáng sớm hôm sau lại phải lết dậy đi làm, hôm nào tăng ca hay có việc đột xuất thì thời gian lại càng eo hẹp.
Dù là mình đồng da sắt thì quả thực cũng không gánh nổi kiểu hành xác này.
Đối với ta mà nói, thành tích của quyển sách này thực ra khá tốt. Truyện đã đạt huy hiệu tác phẩm chất lượng cao, lượt đặt mua đầu tiên cũng xấp xỉ lượt đặt mua trung bình của bộ Cao Duy trước đó.
Hơn nữa, cốt truyện này hiển nhiên không có mấy triệu chữ thì không thể viết xong. Thực ra ngay từ lúc lên đại cương, ta đã định hướng nó là một bộ trường thiên tiểu thuyết rồi.
Phải dừng lại đột ngột tại đây, ta vô cùng xin lỗi. Quả thực rất có lỗi với những bằng hữu đang ngày đêm chờ chương mới. Ta sẽ cố gắng khôi phục tiến độ, tiếp tục viết nên câu chuyện này.
Nhưng với tinh lực hiện tại, ta quả thực không thể cân bằng nổi giữa thế giới mạng và đời thực nữa, ngàn lần xin lỗi.
Cuối cùng, xin chúc mọi người một kỳ nghỉ lễ Nguyên Đán vui vẻ, dồi dào sức khỏe, vạn sự như ý!