Giới này tuy linh cơ bình thường, nhưng phong trào tầm tiên phỏng đạo, khấu vấn trường sinh lại vô cùng hưng thịnh. Hai miền Nam Bắc phân biệt có hai nhà tiên môn là Đoan Minh cung và Vân Trọng phái trấn thế, được tôn làm thủ lĩnh huyền môn chính đạo đương thời, thâu tóm toàn bộ việc tu hành trong thiên hạ!
Vị trung niên văn sĩ trước mắt này tên là Ứng Nhạc, từng là một trong những trưởng lão của Đoan Minh cung. Sau khi tu thành cảnh giới tử phủ tam trọng của bàng môn tiên đạo, hắn lại cưới đồng môn sư muội làm thê tử, sinh hạ được hai người con là Ứng Cảnh Chung và Ứng Di Quân.
Nhờ một tay kiếm thuật siêu quần, người này ở Vân Thiều giới cũng coi như có chút danh tiếng, được tầng lớp công hầu thế tục vô cùng kính trọng.
Với thân phận của Ứng Nhạc, lẽ ra tuyệt đối không đến mức phải lưu lạc đến bước đường cùng này.
Thế nhưng thế sự vốn vô thường.
Kể từ sau trận huyết vũ ngày hôm đó, trời đất đảo lộn, cục diện Vân Thiều giới đã vĩnh viễn không còn như xưa nữa…
“Ô Lăng quỷ vương, Ô Lăng quỷ vương…”
Ứng Nhạc thầm than trong lòng, nghiến răng lẩm nhẩm cái danh hiệu này vài lần. Hắn bất đắc dĩ ngoái nhìn gia nhân phía sau, đưa mắt ra hiệu, sau đó đẩy cánh cửa mục nát bước ra ngoài.
Lúc này, tiếng quạ kêu đã càng lúc càng thêm chói tai. Trên cây đại hoang thụ cách nhà không xa, từng bầy lão quạ tụ tập lại một chỗ đông nghìn nghịt, số lượng e rằng không dưới cả trăm con.
Móng vuốt sắc nhọn, đôi mắt đỏ ngầu như máu, quỷ khí tỏa ra âm u lạnh lẽo.
Mà trên đỉnh đầu lại càng có vô số quần quạ bay lượn, chẳng biết rốt cuộc có đến mấy vạn con. Chúng tựa như dòng hồng thủy cuồn cuộn tràn lan, che khuất đi không ít ánh trăng vốn đã mờ nhạt.
“Con ô quỷ này… rốt cuộc nó muốn bày ra trận thế gì đây?”
Phía sau Ứng Nhạc, hắc y thiếu niên Ứng Cảnh Chung nghiến răng truyền âm hỏi.
Ứng Nhạc không đáp, chỉ nghiêng đầu nhìn về phía nơi cao nhất trong thành. Nơi đó, có một bộ khô cốt của đạo nhân đang bị chính ruột của mình treo lơ lửng trên tháp sắt.
Tuy đây chẳng phải lần đầu tiên nhìn thấy cảnh này, nhưng hắn vẫn không khỏi trầm mặc thất thần.
Đường đường là một vị Kim Đan chân nhân, phó chấp chưởng của Đoan Minh cung, thành chủ Tứ Quyền tiên thành…
Một nhân vật lớn lao nhường ấy, vậy mà lại bị con ô quỷ dưới trướng Ô Lăng quỷ vương hút cạn một thân tinh huyết khi vẫn còn sống. Đã vậy, di cốt của ngài còn phải chịu sự sỉ nhục nhường này, thử hỏi làm sao có thể khiến tu đạo nhân trong thiên hạ tâm phục cho cam?Không lâu sau khi Đoan Minh cung thất thủ, sơn môn Vân Trọng phái cũng bị phá hủy. Đạo nhân trong phái người thì thảm tử, kẻ lại chật vật bỏ chạy.
Hai đại tiên môn của thế gian sụp đổ, vị trí khôi thủ chính đạo chẳng còn ai gánh vác. Những tông phái, vương triều còn sót lại càng không có sức chống cự trước những đợt công kích của Ô Lăng quỷ vương.
Giang sơn tươi đẹp.
Chớp mắt đã sắp luân hãm thành quỷ vực âm gian...
Ô Lăng quỷ vương chính là cội nguồn tai họa của giới này, điều đó vốn không cần bàn cãi.
Nhưng nếu truy cứu ngọn ngành, tội vạ này rốt cuộc vẫn phải đổ lên đầu Vân Trọng phái.
Năm xưa, nếu không phải tổ sư đời thứ tư của Vân Trọng phái muốn câu thúc âm quỷ, Ô Lăng quỷ vương cũng chẳng thể phá giới mà đến.
Nhưng hung tính của tên quỷ vương này quá mức khó lường, vị tổ sư kia chẳng những tốn công vô ích, mà dù có đánh đổi cả tính mạng, ngài cũng chỉ có thể phong trấn hắn dưới đáy núi lửa chứ không thể triệt để diệt sát chân linh quỷ vương.
Thoắt cái ngàn năm trôi qua, vật đổi sao dời.
Chẳng rõ vì sao tên quỷ vương dưới đáy núi lửa kia lại phá vỡ được phong trấn, thoát khỏi giam cầm. Dưới trướng hắn còn có hai đại ác linh ma đầu là ô quỷ và ngưu quỷ cam tâm tình nguyện làm vây cánh, càn quét thiên hạ, phá thành diệt quốc!
Đại thế đã định, tự nhiên chẳng một ai có thể đứng ngoài cuộc.
Ngày sơn môn Đoan Minh cung sụp đổ, Ứng Nhạc chật vật mang theo gia quyến trốn đến Tứ Quyền tiên thành này, lại tận mắt chứng kiến cảnh thành chủ bỏ mạng. Quá mức kinh hãi, hắn đành phải dùng bí pháp thay đổi dung mạo, trốn chui trốn nhủi trong thành.
Đám quỷ chúng này cực kỳ thù ghét người tu đạo, hơn nữa con ô quỷ cầm đầu kia dường như còn nắm giữ bí pháp, có thể phân biệt được thai tức và chân khí của tiên đạo.
Đã lọt vào quỷ quật thì khó lòng thoát thân, đánh lại càng không đánh lại được.
Để giữ mạng, dù có muôn vàn không cam lòng, Ứng Nhạc cũng đành cắn răng phế bỏ một thân tu vi tiên đạo, cùng gia quyến chuyển sang tu luyện u minh quỷ đạo, ẩn dật trong ngõ hẻm tồi tàn, lay lắt mưu sinh.
Nhưng dù vậy, sống sót dưới trướng ô quỷ vẫn chẳng hề dễ dàng.
Mỗi ngày trong thành đều có sinh linh vô tội bị tra tấn rồi nuốt chửng, thảm trạng muôn hình vạn trạng, thê thảm đến mức không nỡ nhìn thẳng.
Hơn nữa, ngay cả với âm linh đồng loại, con ô quỷ kia cũng chẳng chút khoan dung. Tiền hương hỏa bị bòn rút hết lần này đến lần khác, chúng còn bày ra đủ loại danh mục để thu thuế, quả thực là vơ vét bạo ngược...
"Ngay cả một con ô quỷ dưới trướng Ô Lăng quỷ vương ta còn chẳng đánh lại, bị ép đến mức phải từ bỏ thân người, tu vi thủ đoạn mất đi quá nửa. Giờ có chạy về phương Tây thì làm được gì cơ chứ?"
Ứng Nhạc thầm than trong lòng:
"Hai đại gia tộc phương Tây kia thật sự có thể vãn hồi cục diện, chống lại Ô Lăng quỷ vương sao? Chỉ e bao phen khổ cực mưu tính, cuối cùng vẫn chẳng thể địch nổi đại lực thần thông.
Thiên vận của Vân Thiều giới này... từ nay về sau thật sự phải rơi vào tay âm quỷ sao?"
Giữa lúc Ứng Nhạc đang âm thầm xót xa, những căn nhà tranh xung quanh cũng bắt đầu leo lét ánh nến, từng cánh cửa rệu rã lần lượt mở ra.
Dân chúng bước ra với khuôn mặt vàng vọt gầy gò, ánh mắt ngập tràn vẻ hoảng sợ tột độ.Đám âm linh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Ngoại trừ vài chục kẻ từng nếm qua huyết nhục, nay đã tha hóa thành ác quỷ ăn thịt người mang danh triệu tu, thì phần lớn âm linh đều run rẩy sợ hãi, mang bộ dạng nơm nớp lo âu không biết sống chết lúc nào.
"..."
Ứng Nhạc nhắm nghiền hai mắt, không nỡ nhìn thêm nữa.
Để tránh gây sự chú ý, hắn vẫn luôn ẩn mình tại khu Tiện lí của Tứ Quyền tiên thành.