Chương 835: Cùng Cơ Mộng dạo phố, chạm mặt lão tổ Bạch gia (2)

Giang Mãn cười nói: “Một niềm vui bất ngờ rất lớn.”

Cơ Mộng hiếu kỳ: “Bất ngờ lớn thế nào?”

“Tạm thời chưa thể nói, phải chờ thêm một thời gian.” Giang Mãn thần thần bí bí đáp.

Cơ Mộng nghĩ ngợi rồi nói: “Ngươi đang vẽ bánh nướng cho ta đó sao?”

Giang Mãn cất tảng đá đi, nghiêm túc nói: “Sau này Cơ Mộng tiểu thư sẽ biết. Đây cũng là một niềm vui bất ngờ có liên quan đến khối đá này.”

Cơ Mộng nhìn tảng đá biến mất, nói: “Nghe nói lần này Giang công tử kiếm được rất nhiều Linh Nguyên, có phải nên trả chút lãi của khối đá không? Chẳng hạn như mời ta ăn món gì ngon ngon.”

Giang Mãn lập tức gật đầu: “Cơ Mộng tiểu thư muốn ăn gì?”

“Ít nhất cũng phải hai cái bánh nướng chứ?” Cơ Mộng đáp.

Giang Mãn nhíu mày: “Có phải hơi sơ sài rồi không? Không thêm một cái nhục bao sao?”

Cơ Mộng nheo mắt: “Giang công tử đúng là keo kiệt. Ta nói bánh nướng, ngươi lại nói bánh bao, chênh nhau chẳng được bao nhiêu.”

Giang Mãn đứng dậy nói: “Vậy đi thôi, chúng ta ra phố dạo một vòng, xem có món gì ngon.”

Cơ Mộng đứng dậy, tiếng chuông bạc khẽ vang, rồi gật đầu: “Đi xem.”

Sau đó, hai người cất bước rời đi.

Thanh Đại đứng phía sau, mặt không cảm xúc nhìn theo.

Nàng cảm thấy nên đi chia sẻ với Kinh Thế Trí Tuệ một phen, rằng mình đã chịu khổ trong “lao ngục” này, cần phải ăn chút gì ngon mới được.

Còn về niềm vui bất ngờ thật lớn mà cô gia và tiểu thư vừa nhắc tới, nàng lại chẳng mấy để tâm.

Chỉ không biết tiểu thư có để trong lòng hay không.

Ngoại môn.

Giang Mãn ngự kiếm đưa Cơ Mộng đáp xuống đất.

Kiếm quang thu liễm, hóa thành một luồng lưu quang lao vào trữ vật pháp bảo của hắn.

“Vì sao lần nào chúng ta cũng phải đi dạo ở ngoại môn?” Cơ Mộng lên tiếng hỏi.

“Bởi vì nơi này nhiều cửa hàng.” Giang Mãn đáp.

Ngoại môn đông người, đủ loại đồ vật tự nhiên cũng nhiều.

Nội môn thì khác, mọi người không làm nhiệm vụ cũng là bế quan tu luyện, nhu cầu chẳng mấy đa dạng, số lượng cũng ít.

Bởi vậy, nếu nói đến ăn uống mua sắm, vẫn là ngoại môn tốt hơn.

Cơ Mộng nhìn Giang Mãn với vẻ nghi ngờ: “Ngươi chẳng phải đã đắc tội phong chủ sao? Người đông mà cũng là chuyện tốt ư?”

Giang Mãn khẽ gật đầu: “Cũng tính là thế. Ví như ta quen một người bạn, gia cảnh hắn thật ra rất bình thường, nhưng lại thích đi cùng những công tử nhà giàu. Như vậy hắn sẽ cảm thấy rất nở mày nở mặt, trong lòng cũng thỏa mãn.

“Ta thật ra cũng không khác hắn là bao, đi cạnh người chói mắt như vậy, trong lòng cũng rất vui. Thấy người, dĩ nhiên càng đông càng tốt.”

Cơ Mộng nhìn Giang Mãn, tò mò hỏi: “Giang công tử, những lời như vậy, ngươi đã nói với mấy người rồi?”

Giang Mãn thành thật đáp: “Hai người. Người đầu tiên chắc là người ta gặp bên một hồ nước, rồi cõng nàng ấy trở về.”

Cơ Mộng vốn đã dừng chân, lúc này lại tiếp tục bước đi.

Sau đó, hai người trò chuyện về nhiệm vụ lần này của Giang Mãn.

“La gia mà ngươi nhắc tới, ngươi vẫn còn để ý sao?” Cơ Mộng hỏi.

Giang Mãn lập tức gật đầu: “Đương nhiên là có. Người đó hẳn đã trở về rồi, gia tộc của hắn cũng sẽ vì hắn mà đổi khác.

“Ít nhất sẽ không cần sống nhờ dưới mái hiên nhà người khác nữa, tộc nhân của hắn cũng sẽ có lựa chọn tốt hơn.

“Cho nên ta rất tò mò, cuối cùng Tiểu Béo sẽ lộ ra vẻ mặt thế nào.”

“La Huyên kia sẽ đi sao?” Cơ Mộng hỏi.

Giang Mãn suy nghĩ đôi chút rồi nói: “Theo lẽ thường thì hẳn là sẽ đi. Dù sao Lăng Nguyệt tông đang trùng kiến, điều kiện thu nhận đệ tử cũng nới lỏng hơn nhiều, người trẻ tuổi mà đã Trúc Cơ đều có cơ hội, ngoại môn hẳn cũng sẽ thu nhận.”

La Huyên tuổi còn trẻ, lại có tu vi Trúc Cơ, hoàn toàn phù hợp.

Hơn nữa, có La Gian giúp đỡ, cơ hội kết đan của nàng cũng lớn hơn rất nhiều.

Chỉ xem sau khi kết đan, nàng có thể vượt qua khảo hạch của tông môn hay không.

Nếu vượt qua, thậm chí còn có thể tiến vào nội môn tu luyện.

Chỉ trong chớp mắt, cuộc đời đã có thể một bước lên mây.

Thay đổi vận mệnh.

Ở tiệm linh dược làm một tiểu nhị, nàng sẽ chẳng có được gì.

——

Lúc này, La Huyên quả thật cũng đang rơi vào trầm mặc.

Nàng đứng sau quầy của tiệm nhỏ, trong tay cầm thư nhà gửi tới.

Tờ giấy ấy đã bị nàng lật xem không biết bao nhiêu lần.

Nhìn phong thư, nàng không biết phải hồi âm thế nào.

Nhị thúc quả thật đã trở về.

Không chỉ trở về, mà còn một bước hóa thành Nguyên Thần đại năng.

Ở Lạc Vân thành, ngoài Phương gia và Lý gia ra, cũng chỉ có nhị thúc là người như vậy.

Mà nhị thúc lại cho rằng nàng đã làm đủ nhiều vì gia tộc, giúp gia tộc vượt qua giai đoạn gian nan nhất.

Bởi vậy, nàng phải lo vun bồi cho chính mình.

Đến Lăng Nguyệt tông, nàng sẽ có thêm nhiều tài nguyên, lại còn được một vị Nguyên Thần đại năng chỉ điểm.

Bên đó cạnh tranh không quá khốc liệt, nên muốn giành được cơ hội kết đan cũng không phải chuyện khó.

Tương lai, rất có thể nàng sẽ tiến vào nội môn của tông môn.

Trở thành Kim Đan lão tổ gần như là chuyện đã định sẵn.

Một tương lai sáng lạn, cũng là một tương lai vững vàng nhất.

Chẳng ai không khát vọng điều đó.

Vậy nếu ở lại, nàng sẽ có được gì?

Nàng nhìn Cao Dao đang bận rộn phía trước, vừa làm việc vừa nói cười với Thường Khải Văn, trong lòng lặng đi.

“Lão Thường, chuyến hàng này của ngươi sao lại đắt thế?” Tiểu Béo lên tiếng hỏi Thường Khải Văn.

“Ta dùng phi kiếm chở tới.” Thường Khải Văn đáp.

“Ta thấy phần lời của ta sắp bị ngươi vét sạch rồi.”

“Nếu không bán nhanh, qua mất hoa kỳ thì ngươi không phải là kiếm ít nữa, mà là lỗ trắng.”

“Biết rồi, mau đi đi, ta có cảm giác mình đang làm công cho ngươi vậy.”

“Đi đây.”

Sau đó, Thường Khải Văn mang linh dược ngự kiếm rời đi.

Tiểu Béo phất phất tay, chợt thấy La Lộ tới.

Hắn chào một tiếng rồi lại tiếp tục bận rộn.

La Lộ cũng mỉm cười đáp lại, trong mắt ánh lên vẻ rạng rỡ, nụ cười mang theo sự tự tin.

Đó là ý cười phát ra từ tận đáy lòng, như thể gánh nặng trong lòng nàng bỗng chốc được trút bỏ.

“La Huyên.” La Lộ bước nhanh tới quầy, hạ thấp giọng, cười hỏi: “Ngươi nhận được thư rồi chứ?”

La Huyên gật đầu, đầu ngón tay vô thức mân mê mép thư: “Ừm, nhận được rồi.”

Nghe vậy, La Lộ lén nhìn Tiểu Béo một cái, xác nhận hắn còn đang bận sắp xếp linh dược, không để ý tới bên này, lúc ấy mới ghé lại gần hơn, nhỏ giọng hỏi: “Ngươi định khi nào rời đi?”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters