Chương 1218: Gõ kiếm hát vang, khí đêm lững lờ (1)

Điền Hà thấy Trần Hằng xếp bằng trên vách đá, thân hình được làn khói mỏng lững lờ nâng đỡ, mờ mịt không rõ, khiến người ta khó lòng nhìn cho tỏ tường.

Một đạo thanh quang từ làn khói ấy tỏa ra, uốn lượn như rồng, tựa hồ xông thẳng lên tận trời cao, nâng lấy vầng trăng tròn trên mây đang lấp ló chưa lên hẳn, toát ra một khí tượng đường hoàng rộng lớn.

Điền Hà chỉ mới chăm chú nhìn đạo thanh quang ấy đôi chút, sau mấy hơi thở đã thấy hai mắt chua xót dữ dội, suýt nữa bật khóc.

Tuy trong thanh quang vẫn còn hai luồng khí giao hội, chìm nổi bất định, chốc chốc lại va chạm, cọ xát lẫn nhau, như muốn nhờ đó mà điều hòa thành thế lớn của trời đất, nhưng Điền Hà đã chẳng dám nhìn tiếp.

Hắn cẩn thận lui xuống dưới chân vách đá, đưa tay dụi mắt hồi lâu, rồi vận khí điều tức vài lần, lúc này tâm thần mới dần ổn định.

“Lão gia giờ công hành đã sắp tới lúc quan trọng, tiểu tử ngươi còn lên đó làm gì? Chẳng phải muốn quấy rầy lão gia thanh tu sao?”

Lúc này, ngũ khí càn khôn quyển chậm rãi bước xuống, liếc Điền Hà một cái rồi lắc đầu nói.

Mấy ngày nay, Điền Hà đương nhiên cũng đã biết rõ thân phận thật sự của Trần Hằng, hiểu được lai lịch của vị này.

Ban đầu, ngay cả đả tọa hắn cũng chẳng thể an ổn, tim đập như trống dồn, trong đầu trống rỗng, thần trí mơ mơ màng màng.

Sau cùng vẫn là chính hắn tự nghĩ thông được mấu chốt trong đó, lúc ấy mới dần dần thoát khỏi trạng thái mừng rỡ đến cuồng loạn vì chuyện quá đỗi bất ngờ, nhưng niềm vui trong lòng thì vẫn khó lòng che giấu.

“Kim đan tam trọng của chính thống tiên đạo, hẳn là Thần trung hữu hình chăng? Nhìn dị tượng này, lẽ nào lão gia sắp tiến thêm một bước về tu vi?”

Điền Hà nghe ngũ khí càn khôn quyển mở lời, vội vàng tươi cười lấy lòng, thò tay vào túi tay áo, lấy thức ăn ra dâng lên hiếu kính.

Dù lần đầu gặp mặt, hắn còn bị ngũ khí càn khôn quyển đấm cho một trận ra trò.

Nhưng lúc này Điền Hà đã biết, trong mấy kiện pháp khí bên cạnh Trần Hằng, chỉ có ngũ khí càn khôn quyển mang dáng vẻ đồng tử mập mạp khờ khạo này là dễ thân cận nhất.

Còn những vị khác, đừng nói bắt chuyện, đến gặp mặt một lần cũng khó.

Đã thế thì nói gì đến chuyện thân cận...

Chuyện của mình, chính mình hiểu rõ. Điền Hà biết, tuy bây giờ hắn đã vào phủ Trần Hằng, nhưng với thân phận của Trần Hằng, hạng môn khách như hắn trong phủ đâu chỉ có vạn người?

Chưa nói đến Tiết Kính, Dương Khắc Trinh, Tôn Phúng, Thẩm Trừng, những trưởng lão và đệ tử của Ngọc Thần bản tông, còn có Thái Khánh, Uông Vân và những đạo mạch tu sĩ đã âm thầm quy phục sau sự việc ở Hi Bình Địa, huống hồ còn các tông phái, vương triều trong Phàn Thủy thập lục quốc.

Mà đám người phía sau ấy lại càng giống gia nô trong nhà, so với hạng môn khách như Điền Hà, xét về mức độ thân cận, trời sinh đã gần hơn một tầng!

Tính ra như vậy, e rằng không chỉ hơn vạn, mà còn phải gấp lên mấy phen nữa cũng chưa biết chừng?

Về nguyên do vì sao mình gặp được đại vận, Điền Hà cũng tự biết rất rõ.

Nếu không phải nhờ Phiến Kinh, một con thử yêu như hắn, e rằng muốn bán mạng dốc sức cũng chẳng tìm được cửa mà vào.

Nếu Phiến Kinh thật là thứ thần vật muốn gì được nấy thì còn đỡ.

Như vậy, đối với chuyện đứng vững gót chân trong phủ Trần Hằng, Điền Hà ít nhiều cũng có thêm mấy phần tự tin.

Nhưng sử dụng Phiến Kinh chẳng khác nào trèo núi đao, giẫm lưỡi kiếm, hiểm nguy chực chờ bốn phía. Nếu không phải vậy, Điền Hà cũng chẳng nảy ra ý định đi tới Văn Chiếu thiên để tìm cơ duyên khác.

Bởi thế, tâm tư của Điền Hà đương nhiên đặt cả lên ngũ khí càn khôn quyển.

Hắn chỉ mong được vị này thuận miệng chỉ điểm đôi câu, để sau này ở trong phủ Trần Hằng có thể bớt đi đường vòng, tận lực tránh phạm sai lầm.

“Tiểu tử ngươi cũng biết điều đấy!”

Thấy hộp bánh xốp Điền Hà dâng lên mềm cứng vừa phải, độ dẻo độ giòn đều hợp ý, vừa nếm một miếng đã thấy ngọt thơm vô cùng, quả thật ngon chẳng khác nào được uống lạc tương.Mấy món ăn vặt đến cả Độn Giới Thoi cũng khó lòng hứng thú này, lại vừa khéo hợp khẩu vị ngũ khí càn khôn quyển. Nó một hơi ăn liền mấy chục miếng, liếm môi, vẫn còn có phần chưa đã thèm.

“Dù đã vào phủ lão gia, nhưng ngươi cũng không cần quá lo lắng.

Nói câu khó nghe một chút, với tu vi hiện nay của ngươi, nếu về sau không có bước tiến lớn nào, thì cho dù có đến Tư Đô thiên, e rằng trăm năm cũng khó gặp lại lão gia lấy một lần!

Theo ta đoán, nếu không có gì ngoài ý muốn, ngươi hẳn sẽ giống Cát Quý ở Hồng Kình thiên, được phái tới thực ấp của lão gia để làm việc.

Còn rốt cuộc là một phương quốc thổ nào trong Thập Lục quốc, chuyện đó phải xem ý của Đồ Sơn Cát.”

“Đồ Sơn Cát?”

Điền Hà dựng đứng hai tai, vội hỏi: “Không biết vị này là ai?”

“Vị Đồ Sơn Cát này chẳng tầm thường đâu, ngay cả ta cũng không dám xem nhẹ!

Gã đã theo bên cạnh lão gia từ trước khi người tạo dựng thanh thế. Nay lão gia tuy cơ nghiệp to lớn, đã không còn như thuở trước, nhưng đối với Đồ Sơn Cát, ân đãi vẫn không hề suy giảm.

Hiện giờ trong phủ lão gia, việc đối ngoại phần nhiều do Tiết Kính trưởng lão đứng ra xử trí, còn việc riêng trong phủ thì đều do Đồ Sơn Cát cai quản. Có thể nói, vị này chính là người chủ sự trực tiếp của ngươi và Cát Quý!”

Điền Hà nghe vậy giật mình, vội thu lại vẻ mặt, bày ra bộ dạng nghiêm chỉnh.

“Cũng không cần như thế. Thật ra Đồ Sơn Cát là kẻ khá dễ ở chung, chỉ cần ngươi không làm ác tạo nghiệt rồi rơi vào tay gã, thì vị này cũng chưa đến mức làm khó ngươi.”

Ngũ khí càn khôn quyển thấy thế bèn cất lời trấn an, rồi lại hạ giọng lẩm bẩm:

“Có điều bản thể ngươi là chuột, còn bản thể Đồ Sơn Cát lại là hồ ly, cũng chẳng biết hồ ly có ăn chuột hay không?”

Nể phần hiếu kính vừa rồi, ngũ khí càn khôn quyển cũng chịu khó kiềm tính, bắt đầu thao thao nói không ngớt.

Khiến Điền Hà đứng bên cạnh lúc thì trầm ngâm suy nghĩ, lúc lại chợt hiểu ra.

Đúng lúc ngũ khí càn khôn đang nói đến cao hứng, nơi góc vách đá bỗng vang lên một tiếng thanh khiếu xé thẳng trời cao, tựa thác đổ trăm trượng, dòng trong cuồn cuộn, quét sạch cả một vùng thanh minh!

Ngũ khí càn khôn quyển và Điền Hà đồng loạt quay đầu nhìn lại, chỉ thấy quang khí trên không trung chậm rãi thu về. Giữa từng luồng cương phong xoáy lượn, Trần Hằng ung dung từ trong đó bước ra.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters