Tiếp đó, hắn xin nghỉ, để lại đồng ý thư.
Đóng cửa từ chối tiếp khách.
Mất mặt đến cùng cực.
Bây giờ hắn chỉ mong những người khác mau đi ứng ước khiêu chiến, rồi thảm bại để người ta cứu về.
Bằng không, mặt mũi của hắn biết đặt vào đâu?
——
Mười ngày sau.
Tiền tam thập toàn bộ cùng nhau đến học.
Không ai nhắc tới chuyện có người xin khóa danh ngạch, cũng không ai nhắc tới nguyên do bản thân xin nghỉ.
Cho dù có người khác nhắc tới, bọn họ cũng chỉ cười rồi rời đi.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Có người lén hỏi.
“Trời cũng đã sập tối rồi, rốt cuộc hắn dùng cách gì mà có thể thuyết phục nhiều người như vậy?” Lại có người hỏi.
“Người đó là nam hay nữ?”
“E rằng là một tuyệt thế mỹ nhân, bằng không vì sao có kẻ lại cúi đầu bỏ đi? Chắc là thẹn thùng, bị mị thuật ảnh hưởng rồi.”
“Vậy thì chẳng trách.”
“Các ngươi đang nói gì vậy? Rõ ràng là bọn họ bị đánh bại.”
“Xì, một tên từ tam viện mà có thể đánh bại toàn bộ bọn họ sao? Nếu chỉ là bị đánh bại, cớ gì bọn họ lại chẳng hé nửa lời?”
“Đúng thế, ngươi chưa thấy Lạc thiếu sao? Đến cả đất cũng bị chôn xuống, lúc đó hắn đau đớn đến tuyệt vọng, rõ ràng là bị tình làm tổn thương. Căn bản đó không phải một trận bại đơn giản, mà là thua cả về tình cảm.”
Thượng viện lời đồn nổi lên khắp nơi, nhưng Giang Mãn cũng chẳng để tâm.
Hiện giờ những chuyện ấy vẫn chưa truyền tới chỗ hắn.
Dù sao cũng không xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào, hắn đã lấy được phản hư danh ngạch.
Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, danh ngạch ấy sẽ thuộc về hắn, sang năm chỉ cần thông qua khảo hạch là có thể sử dụng.
Nhưng trong khoảng thời gian hắn khiêu chiến đám người kia, tiểu viện bên này cũng nổi lên vài lời đồn.
Tất cả đều liên quan đến Phương Dũng.
Nghe nói Phương Dũng đã bán tin tức của hắn, không chỉ vậy còn âm thầm tố cáo cửa tiệm của hắn.
Đủ loại chuyện bán đứng bằng hữu cứ thế bị khui ra hết.
Nhất thời, ánh mắt mọi người trong tiểu viện nhìn Phương Dũng đều đổi khác.
Trước đây còn xem như bình thường, giờ lại giống như đã nhìn thấu con người hắn.
Ngay cả Tiểu Béo ở ngoại môn cùng những người khác cũng kinh ngạc không thôi.
Tống Khánh, thân là người bị hại, càng thêm trầm mặc.
Hắn vẫn luôn không biết năm xưa vì sao mình lại bị bắt, đến bây giờ mới hay là do Phương Dũng tố cáo.
Không chỉ vậy, Phương Dũng còn làm không ít chuyện xấu.
Chẳng hạn như khi có người muốn tìm Giang Mãn gây phiền phức, hắn liền sai người âm thầm theo dõi tiệm bánh nướng.
“Không ngờ Phương thiếu lại là hạng người như vậy.” Tống Khánh không khỏi lên tiếng.
Tiểu Béo có phần kinh ngạc: “Có khi nào trong chuyện này có hiểu lầm gì chăng?”
“Chắc chắn là hắn đã đắc tội với đại nhân vật nào đó, bằng không tin tức sao có thể lan nhanh đến vậy?” Thường Khải Văn cũng lên tiếng phụ họa.
Tống Khánh tức đến không chịu nổi: “Hắn bán đứng ta thì cũng thôi đi, nhưng đây là Giang thiếu, chẳng phải hắn đang hại Giang thiếu sao?”
La Huyên khẽ nói: “Có lẽ nên hỏi Giang Mãn một chút.”
Tống Khánh đầy vẻ phẫn nộ, bởi vì hắn chính là người từng bị tố cáo. Khi ấy, hắn thật sự sợ đến cực điểm.
Nhiều người như vậy kéo đến vây kín bọn họ, một kẻ luyện khí như hắn chỉ cảm thấy tay chân đều run lên cầm cập.
Lúc đó, hắn thậm chí còn cho rằng mình tiêu đời rồi, còn liên lụy cả Giang Mãn.
Không ngờ kẻ đứng sau tố cáo lại là Phương Dũng.
Sau đó, lại có thêm tin tức truyền ra, nói rằng tác phong của Phương Dũng có vấn đề, rõ ràng chỉ là kẻ nghèo túng mà cứ thích giả làm thiếu gia, đi khắp nơi lừa gạt lợi ích.
Nhân phẩm chẳng ra sao, đến giả vờ cũng không giống.
Chỉ là một tên hề nhảy nhót mà thôi.
Khi nghe được những tin tức ấy, Giang Mãn cũng sững người.
Hắn khẽ nhíu mày, nhìn lão hoàng ngưu rồi nói: “Lão Hoàng, Phương thiếu sắp phát đạt rồi sao?”
Có kế hoạch gì mà cũng chẳng tới tiết lộ cho ta đôi điều.