Nếu tiếp tục điều tra sâu hơn, ngay cả vấn đề của thị nữ bên cạnh nàng cũng bị lôi ra.”
Giang Mãn toát mồ hôi lạnh, may mà chưa bị tra ra.
Nếu không, hắn thật chẳng biết phải thu xếp thế nào.
Hắn quyết định đi gặp Cơ Mộng tiểu thư, đáng tiếc món quà bất ngờ kia vẫn chưa thể đưa ra.
Chỉ có thể chờ thêm một thời gian, dù sao hắn cũng mơ hồ cảm nhận được đôi chút.
——
Trong tiên môn phạm vi.
Cơ gia.
Thanh Đại đã thử thân thỉnh, nhưng cuối cùng lại bị cách trí. Bên kia cũng không nói là từ chối, chỉ bảo còn cần thương thảo thêm.
Như vậy gần như đã là từ chối rồi.
Xem ra, vẫn là vì lão tổ Bạch gia.
Nếu không có lão tổ Bạch gia, lúc này nàng đã ở trên đường ra ngoài rồi.
Sao còn phải khổ sở chờ đợi ở đây như thế.
Có điều đã qua nhiều ngày như vậy, cũng nên có kết luận mới phải.
Những việc khác của tiên môn vốn chương trình phiền tỏa, tiến độ chậm chạp, nhưng chuyện này nhất định sẽ có kết quả rất nhanh.
Chỉ là sự việc lần này quá lớn, lại liên lụy đến không ít đại nhân vật, nên mới kéo dài đến mấy ngày.
Bằng không đã sớm có kết luận rồi.
Dù sao đó cũng là lão tổ Bạch gia.
Thật cho rằng lão dễ bị bắt nạt lắm sao?
Quả nhiên, sang ngày hôm sau, Thanh Đại đã thấy Cơ Vô Dạ tìm tới.
Bước chân lão nhẹ nhàng, từ xa đã mang theo ý cười, vừa nhìn là biết có tin tốt.
“Có tin tức rồi sao?” Thanh Đại lập tức hỏi, bước nhanh lên hai bước.
Cơ Vô Dạ cười đầy mặt: “Tuy vẫn chưa công bố tiêu tức, nhưng sau khi lo liệu đôi chút, ta đã lấy được nội bộ tiêu tức.”
Thanh Đại cũng không hề nghi ngờ. Có vài nội bộ tiêu tức vốn có thể mua được, chẳng vì điều gì khác, tiên môn cũng cần sáng thu.
Dùng các đại gia tộc để sáng thu, vừa nhiều lại vừa ổn định.
Dù sao sớm muộn gì cũng sẽ công bố tiêu tức, để bọn họ biết trước một chút cũng chẳng phải chuyện lớn lao gì.
Chỉ có một vài tiên môn sách lược đặc thù mới không thể đem ra bán.
Thanh Đại lập tức lấy ra một hộp trà diệp, hôm nay bọn họ rõ ràng là cùng một phe.
Cơ Vô Dạ giả vờ từ chối đôi câu, nhưng tay đã đưa ra, cất hộp trà vào trong tay áo.
Lão thu lại ý cười, nghiêm mặt nói: “Kết cục lần này vô cùng thảm khốc. Lão tổ Bạch gia đích thân ngồi tại tiên môn đại điện, chất vấn tiên môn rằng đã cho lão năm mươi năm, cớ sao còn giết người.
“Trước lời chất vấn ấy, tiên môn không thể nào phản bác.
“Người giết lão tổ Bạch gia là Túy Phù Sinh, đặc thù giám sát sứ của Trấn Nhạc Ty tiên môn. Mà kẻ đưa tin tức về lão tổ Bạch gia cho Túy Phù Sinh lại là Thái Hoa chân nhân, người chấp chưởng Trấn Nhạc Ty và Định Hải điện.
“Như vậy, tiên môn muốn phủi sạch quan hệ cũng không thể.”
Thanh Đại chăm chú lắng nghe.
Hai người này gộp lại với nhau, nếu còn nói chuyện ấy không liên quan đến tiên môn, e rằng chẳng ai tin nổi.
Cơ Vô Dạ dừng lại một thoáng rồi nói tiếp: “Vì thế, tiên môn đã đưa ra quyết định, phong tu vi của Thái Hoa chân nhân, lưu đày ra hải vực.
“Ngoài ra, bọn họ đã mấy lần liên lạc với Túy Phù Sinh, nhưng vẫn không tìm được hắn, cũng không có được tin tức chính xác.
“Cho nên từ hôm nay trở đi, Trấn Nhạc Ty, Định Hải điện, thậm chí toàn bộ tiên môn đều sẽ truy nã Túy Phù Sinh.
“Nếu gặp phải phản kháng, có thể tại chỗ đánh giết.”
Thanh Đại ngẩn ra, nghiêm trọng đến vậy sao?
Nhân vật lớn như Thái Hoa chân nhân mà cũng bị lưu đày.
Túy Phù Sinh lại càng là một đại nhân vật thần bí, giờ còn bị truy nã, thậm chí có thể bị đánh giết tại chỗ.
Chuyện này...
Chỉ có thể nói ảnh hưởng của lão tổ Bạch gia quả thực quá lớn.
Lần này Thanh Đại lại càng không dám xin phép nữa.
Lão tổ Bạch gia đang lúc nổi giận, nếu nàng xin phép được chuẩn mà bị phát hiện, có đi nổi ra khỏi phạm vi tiên môn hay không còn chưa biết.
Đối phương muốn tới giết phân thân của nàng, chỉ sợ còn dễ như trò đùa.
Ngay cả tiên môn cũng không làm gì được lão.
Thanh Đại thầm thở dài, rốt cuộc đến bao giờ nàng mới có thể ra ngoài dâng trà rót nước cho tiểu thư đây?
Cơ Vô Dạ cười lên, trong giọng mang theo vài phần tiếc nuối: “Tên Túy Phù Sinh này cũng thật đáng tiếc, nhưng làm rất hay, coi như đã giúp Cơ gia chúng ta hãnh diện một phen. Chỉ là không biết hắn rốt cuộc là nhân vật bậc nào.”
“Chúng ta vẫn nên để ý Giang Mãn nhiều hơn.” Thanh Đại lên tiếng.
Nàng phải nghĩ cách khiến mọi người chú ý đến Giang Mãn bọn họ.
Có như vậy mới biết được tin tức của tiểu thư.
“Giang Mãn? Hắn có thể làm ra chuyện chấn động đến mức ấy sao?” Cơ Vô Dạ thuận miệng hỏi.
Thanh Đại nhìn lão, bình thản đáp: “Bây giờ thân phận của hắn là người sẽ nghênh thú tiểu thư. Hơn nữa, bên ngoài vẫn đồn rằng Cơ Mộng là phân thân của tiểu thư. Túy Phù Sinh đã giết lão tổ Bạch gia, vậy thì mọi người nhất định sẽ chú ý đến Giang Mãn và Cơ Mộng, biết đâu từ đó có thể lần ra tình hình của Túy Phù Sinh.”
Cơ Vô Dạ gật đầu, quả thực cũng có khả năng ấy.