Chương 944: Túy Phù Sinh, ngươi đúng là chó nhà có tang (3)

Nói đoạn, nàng vội vàng định bước lên ngăn cản, nào ngờ tốc độ của Giang Mãn quá nhanh. Trận pháp mà nàng khổ công bố trí suốt mấy ngày, chớp mắt đã bị tháo gần sạch.

Thấy một màn này, Nam Nguyệt thất thần ngồi phịch sang một bên.

Trong lòng nàng chỉ còn một tiếng than dài, chẳng biết phải giải thích với Đông Phương sư huynh bọn họ thế nào.

Giang Mãn nhìn nàng, nói: “Sư tỷ chớ như vậy. Ta thật sự là thiên tài trận pháp, mà không chỉ riêng trận pháp, trên con đường tu tiên, ta cũng là tuyệt thế thiên tài.”

Nam Nguyệt liếc hắn một cái, hỏi: “Thiên tài đến mức nào?”

Giang Mãn trầm mặc thoáng chốc, rồi thành thật đáp: “Rất rất thiên tài. Hoặc tỷ cứ nhìn ta bố trận, tự khắc sẽ hiểu.”

Nam Nguyệt chỉ khẽ gật đầu, hoàn toàn không để lời Giang Mãn trong lòng.

Bây giờ nàng cũng chẳng biết nên làm sao cho phải.

Rất nhanh sau đó, nàng đã thấy Giang Mãn bắt đầu bố trí trận pháp với tốc độ cực nhanh, hơn nàng đâu chỉ một hai phần.

Sau nửa ngày, trận pháp đã được bố trí xong.

Quan sát kỹ một hồi, nàng phát hiện trận pháp này gần như chẳng khác gì trận pháp của mình, cứ như sau khi tháo ra, hắn lại dựng lại y theo dấu vết ban đầu.

Trận pháp thì nàng đã nhìn rồi, nhưng vẫn chẳng nhìn ra nó thiên tài ở chỗ nào.

Chỉ có tốc độ là nhanh thật.

Nhưng còn chưa kịp nghĩ nhiều, Giang Mãn đã lên tiếng hỏi: “Sư tỷ nhìn ra điều gì chưa?”

Nam Nguyệt khựng lại, đáp: “Khác trận pháp của ta ở chỗ nào?”

Giang Mãn ngẩn ra, sau đó dường như đã ngộ ra điều gì, bèn nhìn nàng, nở một nụ cười đầy thâm ý: “Phàm nhân nhìn ta, chỉ thấy ta tầm thường, tưởng ta cố làm ra vẻ huyền hư. Thiên tài nhìn ta, mới mơ hồ nhận ra mình chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng ngước trăng.”

Dừng một chút, hắn nhìn nàng rồi nói tiếp: “Chỉ có thiên tài đại thành nhìn thấy ta, mới thật sự hiểu được thế nào là phù du thấy thanh thiên.”

Nam Nguyệt ngẩn người.

Giang Mãn đang mắng nàng tầm thường.

Không, phải nói là hắn đang chê trận pháp của nàng quá đỗi tầm thường.

Nhưng trận pháp này quả thật là như thế, nàng đúng là không cảm thấy có gì đáng kinh ngạc.

Giang Mãn dĩ nhiên cũng chẳng để tâm, chỉ hiếu kỳ nhìn quanh rồi hỏi: “Gần đây có ai tới đây không?”

“Có, có một nhóm người từng tới, nhưng Đông Phương sư huynh bọn họ quay về kịp lúc, nên không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.” Nam Nguyệt đáp.

Giang Mãn gật đầu: “Ta có cảm giác bọn chúng sắp quay lại.”

Nói rồi, Giang Mãn đi một vòng quanh bốn phía, xóa sạch toàn bộ dấu vết trận pháp mà đám người kia để lại.

Sau đó, hắn quay lại phía trên thủy đàm, tiếp tục cộng hưởng với hư vô khí tức.

Còn bảo vật mà Phương Dũng đưa cho, hắn cũng cẩn thận cảm nhận một phen.

Hắn mơ hồ có một loại cảm giác rằng đối phương sắp tới nơi.

Nửa tháng đã trôi qua, nghĩ ra thì bọn chúng cũng sắp lần theo đến đây rồi.

————

Ở một bên khác.

Trong rừng cây, gã tóc bạc đứng trên cành, cảm ứng pháp bảo trong tay, nói: “Tìm được rồi, hắn vẫn đang bố trí trận pháp, xem ra còn chưa đến lúc tấn thăng. Thời cơ vừa khéo, xem ra vận may không đứng về phía đối phương.”

Đám người này đều chỉ là nguyên thần viên mãn, còn bọn hắn lại không phải cảnh giới nguyên thần.

Muốn giết đám người ấy, dễ như trở bàn tay.

Điều cần đề phòng nhất chính là tư cách trên người đối phương.

Tư cách ấy có thể đưa bọn chúng thoát đi.

Cho nên phải phong tỏa không gian trước.

Nữ tử thấp bé tò mò hỏi: “Người chi viện hẹn gặp chúng ta ở đây, sao đến giờ vẫn chưa thấy xuất hiện?”

“Giấu đầu lòi đuôi, e là thân phận không tiện lộ mặt.” Gã tóc bạc lên tiếng.

“Cũng chưa đến mức không thể lộ mặt.” Vừa dứt lời, một bóng người từ đằng xa chậm rãi bước tới.

Đó là một nam tử gầy yếu, mặc trường bào xám, lúc đi gần như không phát ra tiếng động nào, tựa như đang giẫm trên bông.

Nếu Giang Mãn có mặt ở đây, ắt sẽ nhận ra người này.

Đây chính là kẻ duy nhất trong đội sáu người không đưa Linh Nguyên cho hắn.

Một trong hai người đi theo bên cạnh Đông Phương Viêm.

Một người là Nam Nguyệt, người còn lại chính là hắn.

Vừa thấy hắn, gã tóc bạc liền hỏi: “Ngươi có thể giúp bọn ta việc gì?”

“Ta không biết nhiệm vụ của các ngươi là gì, điều duy nhất có thể giúp chính là phong tỏa không gian. Ngoài ra, các ngươi còn phải giúp ta đưa một người đi, phải đưa rời khỏi nơi này.” Nam tử gầy yếu lên tiếng.

Nghe vậy, gã tóc bạc hiếu kỳ hỏi: “Muốn đưa ai đi?”

“Nam Nguyệt.” Nam tử gầy yếu nhìn bọn chúng, nói: “Ngoài ra, ta phải có mặt ở đó, tận mắt nhìn các ngươi đưa người đi.”

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters