Phượng Khâu Thiếp

Ngọc Dao Tử rất nghiêm túc:

- Vậy thì đổi danh xưng khác, phong ngươi làm thiếu cung chủ. Ta và Vụ Sư không có ở đây, ngươi có thể làm người quyết sách ở vị trí kế thừa thứ nhất.

- Có gì khác nhau đâu? Chuyện này tạm thời đừng nhắc tới nữa, bọn họ còn chưa bước vào cảnh giới Trữ Thiên Tử, cho dù có ý nghĩ gì thì nhiều nhất cũng chỉ là không phục Thường Ngư Lộc và tiểu nha đầu Lê Lăng.

Lý Duy Nhất xua tay liên tục, ngồi xếp bằng xuống, lấy Phá Pháp Thí Tiên Đao ra nghiên cứu.

Chất liệu thanh đao này rất đặc biệt, sắt đúc đao từng giết Tiên, cầm vào nặng dị thường, là chí bảo để phá trận, phá thuật, phá pháp. Chưa đạt tới cấp bậc Pháp khí chí thượng, nhưng lại có lực lượng thần bí mà Pháp khí chí thượng không có.

Đến Long Đảo đã là buổi chiều.

Ngọc Dao Tử và Lý Duy Nhất cùng tiến về Đạo Mẫu Tháp được xây dựng trên tiên phần của Cổ Tiên Long Hài. Dù sao cũng phải làm ra vẻ, Ngọc Dao Tử đeo mạng che mặt, che khuất dung nhan, giấu giếm thân phận.

Đạo Nhân dẫn đường tên là Yến Lam, nói:

- Sư tôn biết Bát Phật Gia giá lâm nên đã xuất quan, đang đợi trong tháp. Xin đi theo ta!

Gọi Phượng Khâu Thiếp là sư tôn, có thể thấy đây tuyệt đối là hạt giống chân truyền của Đạo Cung trong giáp này.

Lý Duy Nhất vừa lên núi vừa hỏi:

- Vũ Hồng Lăng có ở đây không?

Yến Lam mỉm cười đáp lại:

- Vũ sư tỷ và Tử sư tỷ đã xuất phát từ bốn ngày trước tới Tiêu Dao Kinh, tham gia hội đấu giá của Đệ Cửu Thương Hội rồi.

Sắc mặt Lý Duy Nhất cứng ngắc, lòng trầm xuống tận đáy cốc.

Nếu Ngũ Sát Thiên La và cường giả áo đen thần bí kia thực sự có liên quan đến Đệ Cửu Thương Hội, chắc chắn Vũ Hồng Lăng đã xảy ra chuyện.

Dựa theo thông tin ít ỏi mà Ngọc Dao Tử có được từ việc sưu hồn Ma Ha La, Ngũ Sát Thiên La quả thực được tài trợ tiền bạc. Cường giả áo đen thần bí kia được xưng là Thương Hoàng, hoặc là một danh xưng đồng âm khác.

Chuyến này Lý Duy Nhất và Ngọc Dao Tử tới đây, chính là muốn kéo Đạo Cung lên chung thuyền, để bọn họ đi điều tra Ngũ Sát Thiên La và cường giả áo đen thần bí.

Ngọc Dao Tử truyền âm cho hắn:

- Ngươi có biết chữ Phượng Khâu trong tên Phượng Khâu Thiếp có ý nghĩa gì không?

Lý Duy Nhất mang đầy tâm sự, bất giác thở dài một tiếng:

- Ý nghĩa gì?

- Phượng Khâu ý chỉ Thần Di Sơn, cũng là tiên phần của một cỗ Cổ Tiên Phượng Thi. Phượng Khâu Thê và Phượng Khâu Thiếp chính là trưởng thành sau lần khai quật đó, có thể nói là người được hưởng lợi lớn nhất.

Lý Duy Nhất chợt hiểu ra, đã sớm biết Nhân Đạo mọc ra Vũ Hồng Lăng và Tử Y Nữ là được tưới bằng Cổ Tiên Phượng Huyết, nên các nàng mới thiên phú dị bẩm.

Đạo Cung vừa đào Phượng Khâu, vừa đào Long Phần, bọn họ đúng là liều mạng vì để liên tục bồi dưỡng ra các thế hệ sau có thiên tư cao.

Nhưng mà...

Thực sự chỉ để bồi dưỡng thế hệ sau thôi sao?

Lý Duy Nhất và Ngọc Dao Tử bước vào cửa tháp của Đạo Mẫu Tháp cao tận mây.

Phượng Khâu Thiếp vốn đang ngồi trên cao, dời tầm mắt từ Lý Duy Nhất sang Ngọc Dao Tử.

Dưới lớp mặt nạ lông phượng màu đỏ tươi, trong mắt nàng hiện lên vẻ kinh ngạc.

- Rào!

Nàng hóa thành một vệt huyễn quang, kéo theo mái tóc dài màu trắng bạc, hạ xuống giữa đại điện trống trải ở cấp độ nhất của tháp trước mặt Ngọc Dao Tử, chắp tay vái một cái:

- Bái kiến Đại cung chủ.

Ngọc Dao Tử khẽ gật đầu, ngồi vào vị trí đầu tiên bên trái trong điện.

Phượng Khâu Thiếp nhìn Lý Duy Nhất một cái, xoay người đưa mắt nhìn Ngọc Dao Tử, trong khoảnh khắc, trong lòng nàng sinh ra vô vàn ý nghĩ, kinh hãi bất an, suy nghĩ về ý đồ Võ Đạo Thiên Tử giá lâm.

Nhanh chóng khôi phục sự bình tĩnh, Phượng Khâu Thiếp hỏi:

- Đại cung chủ bí mật viếng thăm, không biết có gì phân phó?

Ngọc Dao Tử lẳng lặng ngồi đó như một bức tranh, không đáp lại, ánh mắt lúc tối lúc sáng, quả thực tạo áp lực cực mạnh.

Hết cách rồi, ai bảo trăm năm trước Đạo Cung thu nạp Lăng Tiêu Đạo Giáo và nhánh Khương Tộc Lăng Tiêu chứ?

Không ai biết lúc nào Đại cung chủ sẽ vì chuyện này mà làm khó dễ.

Lý Duy Nhất đi ngang qua Phượng Khâu Thiếp:

- Phượng Khâu đàn chủ dạo gần đây có gặp Thảo Nhân không?

Lúc nói chuyện, Lý Duy Nhất tự nhiên ngồi xuống một vị trí bên phải.

Phượng Khâu Thiếp biết Thảo Nhân là ai:

- Thảo Nhân từ trăm năm trước đã rời khỏi Doanh Nam...

- Hắn hiện tại đang ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, còn lẻn vào Địa Hạ Tiên Phủ, to gan thật, sau lưng là ai đang chống lưng cho hắn?

Lý Duy Nhất hiện tại không chỉ là cáo mượn oai hùm, mà con hùm đó còn đang ở ngay bên cạnh, khi hắn nói chuyện tự nhiên đầy khí thế.

Phượng Khâu Thiếp khom người lần nữa hành lễ với Ngọc Dao Tử, lập tức phủ nhận:

- Thiếp thật sự không biết nó đã quay về, nếu biết được, chắc chắn sẽ tự mình trấn áp nó, đưa đến Lăng Tiêu Cung, mong Đại cung chủ minh giám.

Lý Duy Nhất cười lạnh:

- Phượng Khâu đàn chủ thực sự sẽ làm thế sao? Năm đó Song Sinh Đạo Giáo gây họa ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, Khương Ninh là một trong những kẻ đầu sỏ, nay vẫn sống sờ sờ ở Thương Hải Đạo Cảnh, có thấy đàn chủ trấn áp nàng đưa đến Lăng Tiêu Cung đâu.

Ngọc Dao Tử cuối cùng cũng lên tiếng:

- Duy Nhất đừng đùa với Phượng Khâu đàn chủ nữa.

Ánh mắt nàng rơi vào Phượng Khâu Thiếp, giọng điệu lạnh lùng:

- Ngươi có biết, Thảo Nhân đã gia nhập tổ chức sát thủ của Trung Thổ là Ngũ Sát Thiên La, từng ám sát truyền nhân của Vạn Vật Tổ Miếu ở Thường Vương Quốc, hôm nay lại ám sát Lý Duy Nhất ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh. Đạo Cung các ngươi thật sự không biết gì sao?

- Chuyện này...

Phượng Khâu Thiếp thực sự chưa từng để tâm đến chuyện của Thảo Nhân, nhất thời lúng túng, không biết nên trả lời thế nào.

Ngọc Dao Tử nói:

- Lý Duy Nhất nể tình quen biết với đệ tử Thần Di Sơn, không bẩm báo việc này cho Phật Bộ. Nhưng hiện tại vụ ám sát lại xảy ra, sao Ngũ Sát Thiên La biết được Lý Duy Nhất đang ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh? Tại sao bọn chúng lại nắm rõ mọi thứ ở Đông Hải và Lăng Tiêu Sinh Cảnh như lòng bàn tay, thật sự không phải do Phượng Khâu Thiếp nhà ngươi cung cấp tình báo? Là Trác Bất Việt mời ngươi? Lần này nếu Đạo Cung các ngươi không đưa ra một câu trả lời thỏa đáng, ải của ta đã khó qua, ải của Phật Bộ lại càng khó khăn hơn.

Ánh mắt Phượng Khâu Thiếp đột ngột thay đổi, cảm nhận được uy áp của Võ Đạo Thiên Tử, vội vàng đáp:

- Thiếp đảm bảo với Đại cung chủ, chuyện này tuyệt đối không có chút liên quan nào tới thiếp và cung đàn Đạo Mẫu Tháp. Mười ngày, trong vòng mười ngày, ta sẽ điều tra rõ tung tích của Ngũ Sát Thiên La, bắt giữ Thảo Nhân giao cho Đại cung chủ và Bát Phật Gia xử lý.

Ngọc Dao Tử đứng dậy, đi đến cạnh Phượng Khâu Thiếp vẫn đang duy trì tư thế khom người, bước chân khẽ dừng lại:

- Thảo Nhân đã chết rồi, chỉ có La Sinh và Hồng Tụ Y đang bỏ trốn.

Lý Duy Nhất đi theo sau lưng Ngọc Dao Tử bước ra khỏi Đạo Mẫu Tháp, đi thẳng xuống núi.

Yến Lam đứng bên ngoài tháp, nhìn thấy cảnh này thì hít sâu một hơi, vội vàng rảo bước vào tháp, hỏi:

- Sư tôn, nữ tử kia là ai, sao Lý Thương Thiên lại đi sau lưng nàng ta?

Phượng Khâu Thiếp đã đứng thẳng dậy, dưới lớp mặt nạ lông phượng như ngọn lửa, ánh mắt nàng bình tĩnh và sâu thẳm:

- Ngoài Đại cung chủ của Lăng Tiêu Cung ra, còn có thể là ai?

Yến Lam sững sờ tại chỗ.

Phượng Khâu Thiếp với tư cách chủ của một đàn, tung hoành thiên hạ mấy ngàn năm, tự nhiên có thể nhìn thấu mục đích của Ngọc Dao Tử:

- Cố ý đến uy hiếp ta, rõ ràng là muốn mượn tay Đạo Cung điều tra thế lực đứng sau Ngũ Sát Thiên La.

Nhưng nhìn thấu thì sao chứ?

Đích thân Võ Đạo Thiên Tử đến ra lệnh, hơn nữa...

Nàng thực sự có vài phần lo lắng là người dưới trướng mình đang làm việc cho Trác Bất Việt. Trác Bất Việt thông qua Thảo Nhân để nhờ Ngũ Sát Thiên La ám sát Lý Duy Nhất, điều này hoàn toàn có thể giải thích được.

- Đàn chủ, bên Lăng Tiêu Cung gửi đến mật thư cảnh báo.

Một Đạo Nhân già cảnh giới Trường Sinh đi vào trong tháp, dâng lá thư do người của Hạ Cẩn đưa tới lên.

Phượng Khâu Thiếp lộ vẻ mặt nghi hoặc, Ngọc Dao Tử và Lý Duy Nhất vừa mới đi xong. Cần cảnh báo điều gì, sao không nói thẳng mặt?

Nàng nhận lấy tín phù, đọc xong nội dung bên trên, lần này thực sự có chút căng thẳng:

- Yến Lam, mau, hãy đi mời Mạnh trưởng lão, đuổi theo gọi Vũ Hồng Lăng và Tử Y Nữ về... Không, bảo Mạnh trưởng lão đưa các nàng về Thương Hải Đạo Cảnh, hy vọng còn kịp.

Yến Lam hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Phượng Khâu Thiếp đưa tín phù cho nàng:

- Cùng với lá tín phù này, mang nó giao cho Mạnh trưởng lão luôn.

Yến Lam đọc sơ nội dung trên thư:

- Thay mặt Lý Duy Nhất truyền tin cho Vũ Hồng Lăng, lập tức rời khỏi Đông Hải, trốn đi. Tình huống nguy cấp, đừng hỏi nguyên nhân.

Yến Lam khó hiểu:

- Sư tôn, đệ tử không hiểu, tại sao Lý Thương Thiên không nhắc trực tiếp chuyện này, ngược lại sau khi rời đi mới phái người đưa tới một phong thư như thế? Vừa rồi ta rõ ràng đã nói với hắn là Vũ sư tỷ bốn ngày trước đã rời khỏi cung đàn Đạo Mẫu Tháp.

Phượng Khâu Thiếp nhìn ra ngoài cửa tháp, khẽ thở dài:

- Lý Duy Nhất đúng là dụng tâm lương khổ. Tại sao hắn bảo Hồng Lăng nhanh chóng rời khỏi Đông Hải? Điều này chứng tỏ sự nguy hiểm phía sau Ngũ Sát Thiên La ngay cả ta cũng không đối phó được. Đại cung chủ lại muốn lợi dụng ta điều tra thế lực phía sau Ngũ Sát Thiên La. Trước mặt Đại cung chủ, sao hắn dám nhắc chuyện này?

Yến Lam cau mày:

- Nếu Ngũ Sát Thiên La và thế lực phía sau bọn chúng lợi hại như vậy, thì cần gì nhắm vào Vũ sư tỷ?

- Đúng vậy, tại sao bọn chúng nhắm vào Hồng Lăng... Phong thư cảnh báo này của Lý Duy Nhất, bảo Hồng Lăng mau chóng rời đi, không phải vì kẻ địch nhắm vào nàng, mà là Lý Duy Nhất chỉ quan tâm đến sự an nguy của nàng.

Phượng Khâu Thiếp cảm nhận được sự nguy hiểm, trong nháy mắt nghĩ thông suốt tất cả, âm thầm suy đoán:

- Chỉ là Ngũ Sát Thiên La thì làm sao có thể kinh động cả một vị Võ Đạo Thiên Tử đến tận Long Thành? Mục tiêu của thế lực đứng sau Ngũ Sát Thiên La rất có thể là toàn bộ cung đàn Đạo Mẫu Tháp.

...

Bước vào Long Thành.

Lý Duy Nhất nói:

- Đại cung chủ, đại nhân vật như Phượng Khâu Thiếp liệu có nhìn thấu hung hiểm đằng sau chuyện này không? Nàng sẽ vào cuộc chứ?

Ngọc Dao Tử đeo mạng che mặt, đi trên con phố nhộn nhịp huyên náo, thỉnh thoảng lại nhón lấy một vài món hàng tinh xảo đẹp mắt:

- Vô luận nàng có nhìn thấu hay không đều phải đưa La Sinh và Hồng Tụ Y đưa đến Lăng Tiêu Cung cho ta. Nếu Hồng Lăng thật sự xảy ra chuyện... Đạo Cung làm sao biết nguyên nhân thật sự được? Bọn họ càng muốn điều tra rõ ngọn ngành. Nói cho cùng, Đạo Nhân ở trong mắt nhiều tồn tại cũng chỉ là thức ăn, Phượng Khâu Thiếp sẽ có cảm giác nguy cơ. Chỉ cần nàng điều tra, sẽ từng bước kéo toàn bộ Đạo Cung xuống nước.

Hai người bọn họ không lập tức chạy tới bí địa dưới lòng đất, vì lo bị cường giả thần bí áo đen âm thầm bám theo, nên mới đến Long Thành trước để đánh lạc hướng.

Việc đến Đạo Mẫu Tháp hoàn toàn là tiện đường mà làm.

- Đạo tranh đến rồi! Tin tức mới nhất, cường giả trẻ tuổi của hai trận doanh cuối cùng sắp quyết đấu rồi... cũng ở Tiêu Dao Kinh, là do Chân Linh Vương và truyền nhân của Bán Tiên Ngọc Đế phát động, muốn đánh Thập Phiên Chiến với Phật Bộ.

Từ lầu cao của Long Thành Thiên Các phía trước vang lên một tiếng kinh hô, khiến cả sảnh đường xôn xao.

Tiếng náo động nhanh chóng lan rộng ra.

- Đám tà nhân đó dám chủ động phát động đạo tranh sao, bọn chúng tự tin thế à?

- Tiêu Dao Kinh... bọn chúng dám đến Tiêu Dao Kinh? Sao có thể ngông cuồng như vậy?

- Các ngươi mới nhận được tin tức sao? Đông Hải quả nhiên vẫn còn cách Bách Cảnh Sinh Vực quá xa, tin tức tắc nghẽn, Thập Phiên Chiến nói không chừng đã bắt đầu rồi.

...

Trước đó, khi nghe tin về hội đấu giá, Lý Duy Nhất không có cảm xúc dao động gì. Bỏ lỡ thì kệ vậy, dù sao Thiền Hải Quan Vụ chắc chắn sẽ sắp xếp người mua lại Địa Hồn Đan.

Đạo tranh thì lại khác, Lý Duy Nhất hiểu rất rõ tầm quan trọng của nó, vội vàng hỏi:

- Bây giờ là tháng mấy?

Ngọc Dao Tử biết hắn hôm nay mới xuất quan, bèn buông chiếc ô giấy dầu vẽ nhiều màu trên sạp hàng xuống:

- Đầu tháng năm.

- Ta ở trong Địa Hạ Tiên Phủ những ba tháng à, thảo nào tu vi tiến triển nhanh như vậy.

Lý Duy Nhất rảo bước đi vào Long Thành Thiên Các.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters