Quán sư phụ

Ngọc Dao Tử nói:

- Thời đại kinh văn trên vách đá tồn tại đã rất xa xăm, nhưng không bị hơi ẩm và gió mạnh ở đây ăn mòn. Lực lượng của cường giả khắc xuống những văn tự này vẫn luôn bảo vệ chúng.

Ngọc Dao Tử ấn lòng bàn tay lên một mặt vách đá cao ba ngàn trượng đối diện thẳng với ấn ký chữ Vạn, ở mi tâm hiện lên linh quang lưu ly, dọc theo lòng bàn tay nhanh chóng khuếch tán lên trên, bao trùm lên toàn bộ kinh văn trên vách đá.

Nàng đang lấy niệm lực giải mã, toàn thân đều bao phủ trong ánh sáng lưu ly. Từng quang ảnh Phượng Hoàng có khí tức đáng sợ bay lượn xung quanh người nàng, tự thành dị tượng.

Lý Duy Nhất kinh ngạc thốt lên:

- Cường độ linh quang này... Đại cung chủ đã bước qua bước cuối cùng kia, đạt tới cảnh giới Đế Niệm Sư rồi.

Lý Duy Nhất liên tục lùi về sau bảy bước.

Niệm lực trên người Ngọc Dao Tử thả ra vào lúc này giống như Thần Hoàng xuất thế, tạo thành ảnh hưởng lớn đối với hồn linh và tinh thần của hắn, khó mà chống đỡ được.

Một bước ngắn từ niệm sư Trữ Thiên Tử đến Đế Niệm Sư này, Ngọc Dao Tử đã tiêu tốn cả trăm năm mới bước qua được, hơn nữa, hai năm gần đây còn có Lưu Ly Trản hỗ trợ. Có thể thấy, một bước này khó khăn cỡ nào.

Hồi lâu sau,

Ngọc Dao Tử thu toàn bộ ánh sáng lưu ly vào Linh Giới ở mi tâm, xoay người, nhìn thoáng qua Lý Duy Nhất lui ra xa, tiếp đó dời mắt hướng về ấn ký chữ Vạn phía xa, hỏi:

- Ngươi làm cách nào tu luyện ra được ấn ký chữ Vạn?

Lý Duy Nhất nói:

- Ta...

Hai lòng bàn tay Lý Duy Nhất mở ra.

Ở vị trí Lao Cung Tuyền trong lòng bàn tay hắn hiện lên hai chữ Vạn màu vàng.

Cùng với hai ấn ký chữ Vạn này xoay tròn, tốc độ hai tòa tuyền nhãn phía dưới lòng bàn tay tuôn ra pháp lực tăng nhanh rõ rệt.

Lý Duy Nhất giải thích:

- Là năm đó ở vùng biển gần hải thị Nguyệt Long Đảo, ta vướng vào vòng chiến đấu với Vũ Hồng Lăng của Đạo Cung, gặp phải một trong những dị tượng đêm trước khi tiên đạo long mạch khôi phục, trên mặt biển xuất hiện sông hỏa diễm lưu huỳnh, bị kéo xuống đáy biển, ngộ ra từ một bức tranh khắc trên vách đá ở dưới lòng đất.

Lý Duy Nhất lấy ra bức thạch khắc bị đào đi năm đó, dựng trên mặt đất.

Thạch khắc hình vuông, bên trên là một sinh linh hình người có hai cái đầu, đầu mọc trên hai cánh tay, một cái đầu là lão nhân, một cái đầu là thiếu niên. Phía trên cổ nó chính là một ấn ký chữ Vạn.

Ngọc Dao Tử từng bước đi tới:

- Nguyệt Long Đảo cách Lôi Châu của Lăng Tiêu Sinh Cảnh cũng chỉ một ngàn tám trăm dặm, cách nơi này gần bốn vạn dặm. Hai nơi cách nhau xa xôi như vậy lại đồng thời xuất hiện di địa đại đạo có liên quan đến ấn ký chữ Vạn. Bức thạch khắc này... giống như chân kinh, đạo uẩn rất mạnh, có ý niệm của cường giả thời cổ lưu lại.

Lý Duy Nhất tò mò nhìn nàng hỏi:

- Đại cung chủ trước đây không biết sinh linh và ấn ký chữ Vạn này sao?

Ngọc Dao Tử hỏi:

- Ý ngươi là sao?

Lý Duy Nhất đáp:

- Năm đó khi phát hiện ra thạch khắc này, Vũ Hồng Lăng từng nói, nàng đã nhìn thấy hoa văn tương tự trên sách cổ của Đạo Cung, gọi Thánh Linh trên hình đồ là Chí Tôn thời kỳ Cổ Tiên Cự Thú. Ta tưởng rằng, ghi chép liên quan đến ấn ký chữ Vạn, sinh linh hai đầu Triêu Mộ là tồn tại phổ biến ở các đại thế lực.

Ngọc Dao Tử nhẹ lắc đầu:

- Đạo Cung ở Doanh Nam đã có lịch sử sáng lập giáo phái mấy vạn năm, nội tình thâm hậu, không phải Lăng Tiêu Cung có thể so sánh. Nó thu thập được một vài mật quyển hiếm thấy trên đời cũng không phải chuyện gì lạ. Nhưng bây giờ xem ra, Đạo Cung có lẽ sẽ vì vậy mà bị thế lực đứng sau cường giả áo đen thần bí nhắm tới.

- Ngươi có biết, trên vách đá là gì không? Là một đạo mà vị cường giả thời cổ tham ngộ ấn ký chữ Vạn khổng lồ lơ lửng trong tầng mây ngộ ra, tên là Vạn Tướng Phá Ngục Ấn.

- Ta sẽ giải mã toàn bộ kinh văn trên vách đá ở đây ra, đến lúc đó ngươi có thể tu luyện thử.

Lý Duy Nhất cùng nàng nhìn về phía ấn ký trong mây ở xa, thốt lên:

- Rốt cuộc nó là gì? Vậy mà có thể ngộ ra đạo pháp.

Trong lòng Ngọc Dao Tử rất kiêng dè, xa xăm nói:

- Một kiến trúc hùng vĩ, một món Pháp khí không thể suy đoán, một quyển chân kinh...

Lý Duy Nhất cảm thấy mi tâm đau nhức, lập tức thu về ánh mắt, không dám nhìn lâu, hỏi:

- Với kinh nghiệm của Đại cung chủ, tiên đạo long mạch khôi phục ở Đông Hải có liên quan tới nó không? Nó có phải là nguồn sức mạnh căn nguyên mà cường giả áo đen thần bí đang tìm kiếm không?

Ngọc Dao Tử đáp:

- Tiên đạo long mạch khôi phục, trước mắt xem ra là sự thức tỉnh tự nhiên của thiên địa, không giống như do con người làm ra... Ai có thể có đại thần thông lay động pháp tắc thiên địa như vậy?

- Còn về vị Võ Đạo Thiên Tử áo đen kia, ta dám chắc chắn nơi hắn đang tìm chính là ở đây. Nhưng nơi này cách mặt biển sâu bao nhiêu, cho hắn tìm thêm một trăm năm nữa cũng đừng hòng tìm được.

- Hắn bị Vũ Hồng Lăng chỉ dẫn sai đi vùng biển gần Lăng Tiêu Sinh Cảnh, trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ chậm trễ ở bên đó. Đối với ngươi mà nói là chuyện tốt. Nếu tương lai ngươi đụng mặt hắn, trực tiếp đưa thạch khắc này cho hắn là được.

- Còn về cường giả thời cổ khắc xuống những kinh văn này và mang Phượng Thụ tới nơi đây, không phải là người ở thời đại chúng ta, không cần quan tâm hắn, chắc chắn đã rời đi hoặc chết từ lâu rồi.

Lý Duy Nhất nhặt chiếc lá Phượng Thụ trên mặt đất lên, cẩn thận cảm ứng tìm tòi.

Ngọc Dao Tử chắp một tay sau lưng, dáng vẻ thanh cao nói:

- Nếu ngươi muốn thì cứ lấy mà ăn. Có thể tăng cường huyết khí, nâng cao tính dẻo dai của gân da, hỗ trợ tu hành kim cốt. Bản cung chủ đi hái thêm chiếc lá khác là được.

Lý Duy Nhất dám khẳng định, để hái được chiếc lá Phượng Thụ này, nàng chắc chắn đã phải trả giá lớn, tuyệt đối không phải dễ dàng làm được.

Hắn nói:

- Ta có đan dược mang ra từ Đan Đạo Đại Hành Cổ Địa, trước tiên cứ tu thành Kim Thánh Cốt tứ giai rồi nói sau. Suy nghĩ của ta là, tại sao không dùng lá Phượng Thụ chế tác phù chỉ, có lẽ có thể tăng số lần điệp phù.

Lá của linh thực vẫn luôn là vật liệu tuyệt hảo để luyện chế phù chỉ.

Ngọc Dao Tử trầm tư giây lát:

- Đúng là có thể thử xem, Phượng Thụ kia có khả năng lớn là Nguyên Hội Cổ Miêu sinh trưởng hơn mười hai vạn chín ngàn sáu trăm năm, giá trị của một chiếc lá sẽ không thua kém một cây đế dược nhất phẩm.

Ngọc Dao Tử hỏi:

- Ta phải về Vân Thiên Tiên Nguyên trước, thương nghị tình hình Đông Hải với Vụ Sư, tốt nhất là nàng đích thân qua đây một chuyến. Còn ngươi thì sao, vẫn muốn đi Tiêu Dao Kinh à?

Trong đầu Lý Duy Nhất nhất thời hiện lên nhiều bóng dáng:

- Trong thời gian đạo tranh, Phật Bộ chắc chắn sẽ cử cường giả tọa trấn Tiêu Dao Kinh.

Ngọc Dao Tử đã hiểu, nhẹ gật đầu:

- Ta chỉ nhắc nhở ngươi một câu. Giá trị của ngươi ở trong mắt Chân Linh Giáo có lẽ đã vượt qua bản thân đạo tranh. Sự uy hiếp của ngươi ở trong mắt Ngu Đạo Chân có lẽ còn vượt qua những người như Thường Ngư Lộc, Cửu Phân Long.

Lý Duy Nhất hiểu ý của nàng, tránh nặng tìm nhẹ nói:

- Ngu Đạo Chân coi trọng ta như vậy, mới chứng minh hắn quả thật tâm trí bất phàm.

Ngọc Dao Tử thấy hắn đã quyết định muốn đi thì không khuyên nữa:

- Bây giờ ngươi đã hiểu Nhân tộc nội đấu, không đồng lòng là vấn đề căn bản không có cách giải quyết rồi chứ. Trừ khi tai họa thật sự ập xuống đầu, bọn họ mới chịu đoàn kết tìm đường sống.

Lý Duy Nhất thở dài nói:

- Đúng vậy, ngày xưa chê cười người trong cuộc, nay chính bản thân mình lại vào cuộc.

Ngọc Dao Tử nói:

- Có những lúc, nếu ngươi vì đại cục thì đồng nghĩa với việc tạo cơ hội cho Ngu Đạo Chân giấu tài, nhẫn nhịn đợi ngày vùng lên, tương lai hắn sẽ cho ngươi một đòn chí mạng vào lúc ngươi suy yếu nguy hiểm nhất. Sau khi ngươi chết, còn phải chịu tiếng xấu nhu nhược thiếu quyết đoán, tầm nhìn hạn hẹp, bị thiên hạ cười chê. Còn người trong thiên hạ thì dùng từ ngữ như nhẫn nhục, báo được thù lớn để ngợi khen khí khái anh hùng của Ngu Đạo Chân.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Vậy quyết định của Đại cung chủ là gì?

Ngọc Dao Tử đáp:

- Ngoại trừ vì đại cục, còn có thể làm gì? Hiện tại chiến sự bên phía Ma Quốc quả thực cần Ngu Đạo Chân ổn định cục diện, không thể làm loạn. Nếu Lăng Tiêu Cung quyết truy đuổi dồn ép cũng sẽ đứng ở mặt đối lập của người trong thiên hạ.

Nàng nói tiếp:

- Ta nói như vậy, không phải vì muốn tha cho hắn, mà là nhắc nhở ngươi, ngươi không phải là đối thủ của hắn, lần này đi Tiêu Dao Kinh tuyệt đối đừng sinh thêm rắc rối, cứu người ngươi muốn cứu là được. Ngoài ra, lấy tu vi của ngươi hiện tại, đừng dây dưa cùng đám người Thanh Từ.

Lời này của Ngọc Dao Tử tương đương với nói toạc ra hết, là đang nói cho Lý Duy Nhất biết, phía sau đạo tranh chính là cái bẫy của cường giả Tam Giáo như Thanh Từ dùng để giết chết Đạo Chân.

Đây là nguyên nhân lớn nhất khiến nàng không muốn Lý Duy Nhất đi Tiêu Dao Kinh.

Một canh giờ sau.

Ngọc Dao Tử và Lý Duy Nhất rời khỏi dưới lòng đất, xuất hiện trên đỉnh một ngọn núi hoang ở bờ Đông Hải.

Trong bầu trời đêm, ngân hà vạn dặm.

Trong nước cũng tràn ngập ánh sao rực rỡ.

Lý Duy Nhất đối diện mặt biển, hỏi:

- Mấy năm nay, Dữ Thiên Yêu Hậu còn gây sóng gió gì không?

Ngọc Dao Tử giấu hai tay vào trong tay áo rộng, nhìn bầu trời sao đáp:

- Đã lâu không có tin tức của nàng, mất đi Bỉ Ngạn Thiên Đan, bất kỳ cường giả nào cũng sẽ trở nên cô đơn lạc lõng.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Nhìn lại mấy ngàn năm qua, Đại cung chủ cảm thấy biểu hiện của nàng ở phe sinh linh như thế nào?

Ngọc Dao Tử quay mặt qua, liếc hắn một cái:

- Có muốn trả Bỉ Ngạn Thiên Đan lại cho nàng không, ngươi đừng hỏi ta, ngươi đi hỏi Nghiêu Âm và Nghiêu Thanh Huyền, hỏi chính bản thân ngươi ấy. Ngươi muốn sử dụng nàng thì trước tiên phải vượt qua cửa ải của chính mình đã.

Lý Duy Nhất thở dài:

- Chuyện này quả thật khiến người ta đau đầu.

Lý Duy Nhất xoay người sải bước đi về phía bắc, thân thể dần dần chìm ngập trong cỏ dại, vẫy tay nói:

- Ta đã là cường giả Thánh cấp, không cần lo lắng cho ta. Lần này đi Tiêu Dao Kinh, thiên địa mặc ta tiêu dao. Đợi khi ta trở về, sẽ dắt tay cùng phá Nghiệp Thành.

Hồi lâu sau.

Ngọc Dao Tử lẩm bẩm:

- Nam nhân ở trước mặt nữ tử quả nhiên đều thích nói lời khoa trương, hô vài câu khẩu hiệu kỳ quái mà lại kinh thiên động địa.

Ngọc Dao Tử nhẹ lắc đầu, chuyển hướng về phía nam, giống như Lăng Ba Tiên Tử cưỡi gió biến mất trong biển sao.

...

Khi trời sáng, Lý Duy Nhất đã tới phía bắc Đông Hải, tiến vào Đông Khư Doanh nằm ở Vũ Lâm Sinh Cảnh.

Hắn viết một bức thư cho Thường Ngư Lộc, sai Thường Kiếm gửi về Thường Vương Quốc. Sau đó, Lý Duy Nhất sử dụng Không Gian Truyền Tống Trận, trực tiếp băng ngang qua toàn bộ Vong Giả U Cảnh, truyền tống tới Xích Minh Giới Cảnh.

Ba ngày sau, Lý Duy Nhất đã xuất hiện dưới thành Tiêu Dao Kinh.

Đại địa thế Ngũ Hành mà Ma Hoàng Ngu Đồ bày ra ở Tiêu Dao Kinh hai vạn năm trước, chính là Thủy phía bắc, Hỏa phía nam, Kim phía tây, Mộc phía đông, Thổ ở giữa.

Bao gồm Bắc Hồ, Thiên Hỏa Ma Quật ở phía nam thành, khoáng mạch kim loại ở ngoại ô phía tây, rừng nguyên sinh ở phía đông thành. Còn về cách cục hành thổ thì nằm ở bên trong hoàng cung.

Vì đạo tranh, trận thế của toàn bộ Tiêu Dao Kinh hoàn toàn mở ra. Ánh sáng ngũ hành khiến mây mù trên bầu trời hóa thành năm màu sắc của ngũ hành gồm xanh, đen, đỏ, vàng, trắng.

Trận pháp hình thành áp chế trọng lực cường đại.

Đi trên đường phố Tiêu Dao Kinh, Lý Duy Nhất cảm nhận rõ ràng tốc độ vận chuyển của Ngũ Hành Thiên Đan trong cơ thể tăng nhanh.

Hỏa Tuyền ở Phong Phủ và Thổ Tuyền ở Tổ Điền, pháp lực sinh động và dồi dào.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Thường Thư từng nói, người tu luyện Ngũ Hành Thiên Đan cư trú ở ngoại thành Tiêu Dao Kinh sẽ có tốc độ tu luyện gấp hai lần, nội thành thì có thể đạt tới gấp ba. Ở Tiêu Dao Kinh, chắc chắn có thể dễ dàng đả thông ba cây cầu hành mộc, thủy, kim. Chỉ cần đả thông một trong số đó, chắc chắn có thể phá cảnh vào tam trọng.

...

Người phụ trách ẩn nấp ở Tiêu Dao Kinh, thu thập tình báo cho Lăng Tiêu Cung chính là Tất Phương Đường.

Thân thể huyết nê của hắn khoác lên một bộ da người, thoạt nhìn khoảng ba mươi tuổi, thể phách cao lớn, khuôn mặt vuông, râu quai nón rậm rạp.

Nhà của hắn nằm gần Thiên Hỏa Ma Quật ở phía nam thành.

Hôm nay, Tất Phương Đường đã thắng nhỏ ba trăm viên Linh Tinh ở Mệnh Số Đổ Phường trong Thiên Hỏa Ma Quật. Trên đường trở về, hắn huýt sáo, rất là vênh váo đắc ý, thấy ai cũng chào từ xa, sớm đã hòa hợp với hàng xóm láng giềng.

Đi tới trước cửa trạch viện nhà mình, Tất Phương Đường bỗng nhiên dừng bước, phát hiện trận pháp có dấu vết bị phá vỡ.

Hai mắt hắn híp lại, xoay người muốn rời đi.

Từ trong nhà truyền ra giọng nói lười biếng của Lý Duy Nhất:

- Quán sư phụ, đợi ngươi nửa ngày rồi.

Tất Phương Đường lập tức mừng rỡ, đẩy cửa đi vào, nhìn Lý Duy Nhất đang nằm lười trên ghế trúc trong sân, cười lớn:

- Ta đã đoán là tiểu tử nhà ngươi chắc chắn sẽ tới, sao hôm nay mới đến? Uổng quá, bỏ lỡ hai màn kịch hay.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters