Đùng! Đùng!
Một loạt tiếng bước chân từ xa truyền đến.
Trong sương mù, sáu người của phòng thí nghiệm 705 dần dần hiện rõ.
Hàn Tần, nam tử khôi ngô cao gần hai mét đi ở phía trước nhất, lên đạn lần nữa, nhắm vào hướng lều y tế. Chỉ cần Lý Duy Nhất lộ mặt, nhất định sẽ bị bắn chết.
Mọi người từ kinh hãi dần bình tĩnh lại.
Một đội viên khảo sát không hiểu hỏi:
- Dương chủ nhiệm, các người muốn làm gì? Là Lý tiểu ca cứu chúng ta!
Dương chủ nhiệm mặc áo Tôn Trung Sơn, giọng điệu bình thản:
- Các người nghĩ vì sao hắn lợi hại như vậy? Thương nặng mấy trăm cân, tiện tay là có thể nhấc lên. Tốc độ nhanh chóng, hoàn toàn không giống người thường. Hắn tất nhiên là nuốt Xá Lợi Phật Tổ, là nhờ lực lượng của Xá Lợi Phật Tổ, khiến thân thể hắn siêu phàm nhập thánh.
Một đám đội viên khảo sát bị trói chặt hai tay, lập tức lộ ra vẻ mặt tỉnh ngộ.
Trong phòng thí nghiệm 705, người phụ nữ trung niên đeo kính nói:
- Hắn vẫn luôn lừa gạt mọi người, nói Xá Lợi Phật Tổ không có trên người hắn, người như vậy có thể tin tưởng sao?
Dương chủ nhiệm lại nói:
- Chỉ có lấy lại Xá Lợi Phật Tổ, chúng ta mới có thể điều khiển chiến hạm thanh đồng quay đầu, trở về Địa Cầu. Chẳng lẽ các người không muốn về?
Giọng nói của Lý Duy Nhất từ phía sau lều y tế truyền ra:
- Không sai, Xá Lợi Phật Tổ đúng là ở trong tay ta, nhưng nó căn bản không thể điều khiển chiến hạm thanh đồng. Dương chủ nhiệm, chẳng phải người muốn tự mình nuốt Xá Lợi, thu được sức mạnh siêu phàm sao? Ta nói cho các người biết, sức mạnh của ta, căn bản không phải đến từ nó.
Dương chủ nhiệm không muốn đôi co với Lý Duy Nhất, nói:
- Ta đếm ba tiếng, nếu ngươi chủ động giao Xá Lợi Phật Tổ ra, lão phu lấy nhân cách đảm bảo, coi như trước kia chưa từng xảy ra chuyện gì, chúng ta cùng nhau nghĩ cách sinh tồn ở thế giới quỷ quái xa lạ này.
- Nếu ngươi nhất ý cô hành, vậy thì chỉ có thể tự gánh lấy hậu quả.
Kỳ San San có chút lo lắng Lý Duy Nhất còn quá trẻ, bị Dương chủ nhiệm lừa gạt, vì thế cười nói:
- Nếu hắn không hiện thân, e là chủ nhiệm cũng không làm gì được hắn.
Dương chủ nhiệm liếc nhìn Kỳ San San đang đứng một mình bên mạn thuyền cách đó không xa, thật sự không hiểu vị bác sĩ Kỳ này lấy đâu ra lá gan, dám ở trong tình cảnh hung hiểm như vậy đối nghịch với bọn họ?
Dương chủ nhiệm nhìn chằm chằm Kỳ San San, lạnh lùng nói:
- Dù sao bọn họ cũng là sư huynh đệ tình thâm, hắn không hiện thân, nhưng sư huynh của hắn đang nằm đó.
Hàn Tần chĩa súng vào Triệu Mạnh đang nằm trên mặt đất.
- Một!
- Hai!
Dương chủ nhiệm không cho Lý Duy Nhất quá nhiều thời gian suy nghĩ, con số hô lên rất nhanh:
- Ba...
Trong khoảnh khắc hô lên chữ “Ba”.
Hai mắt Kỳ San San ngưng tụ, quả quyết kéo vòng cổ chữ thập đeo trên cổ xuống, ném ra ngoài.
Đây là một vật bất hủ lấy được từ trên một bộ xương người!
Đinh… vòng cổ chữ thập rơi xuống dưới chân Hàn Tần, bên trong dường như có một loại năng lực bí ẩn nào đó được kích hoạt, vòng cổ bộc phát ánh sáng trắng chói mắt, sương mù xung quanh bị xua tan hết.
Kỳ San San đoán, với tính cách của Lý Duy Nhất, sau khi Dương chủ nhiệm hô lên ba tiếng, hoặc là sẽ ra tay, hoặc sẽ hiện thân đầu hàng.
Nàng tuyệt đối không cho phép Lý Duy Nhất thua sáu người của phòng thí nghiệm 705, cho nên mới mạo hiểm trợ giúp.
Đồng thời cũng bởi vì, vừa rồi Kỳ San San đã chứng kiến thực lực của Lý Duy Nhất, không chỉ thực lực võ công, còn có năng lực quan sát nhạy bén và phán đoán cơ hội của Lý Duy Nhất.
Hắn nhất định có thể nắm bắt cơ hội này!
Quả nhiên như Kỳ San San dự đoán, cùng lúc Dương chủ nhiệm hô lên chữ “ba”, giọng nói của Lý Duy Nhất vang lên:
- Không phải là muốn Xá Lợi Phật Tổ sao, ta cho các ngươi.
Lý Duy Nhất như quỷ mị nhảy lên nóc lều y tế, khí nóng cuồn cuộn trong cơ thể dồn về phía cánh tay.
Giống như ném phi đao, hắn ném Đạo Tổ Thái Cực Ngư ra, mang theo tiếng xé gió, thẳng hướng Hàn Tần cách đó hơn ba mươi mét.
Hàn Tần đang muốn nổ súng, dưới chân lại bộc phát ánh sáng trắng, hai mắt căn bản không mở ra được. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, Đạo Tổ Thái Cực Ngư đã đánh trúng đầu hắn.
Sức mạnh của Lý Duy Nhất lớn bao nhiêu, cho dù chỉ là ném ra một viên đá vụn, cũng có thể đập chết người.
Xương sọ trên trán Hàn Tần vỡ, hai mắt tối sầm, đầu nặng chân nhẹ ngã xuống.
Xoẹt!
Lý Duy Nhất nhảy xuống khỏi lều y tế, hai chân nhanh như tuấn mã, muốn tranh thủ thời cơ trước khi mấy người phòng thí nghiệm 705 lần nữa cầm súng giết tới.
Ngoại trừ người phụ nữ trung niên đeo kính kia, bốn người còn lại tuổi tác không nhỏ, nhưng tốc độ phản ứng lại cực nhanh. Trong đó có một tên, nhanh chóng nhặt súng săn lên.
Mà lúc này, Lý Duy Nhất còn cách đó hơn mười mét.
- Phập!
Lý Duy Nhất sớm đã đoán trước, Hoàng Long Kiếm rời tay bay ra, xuyên qua ngực tên kia.
Tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng súng săn rơi xuống đất vang lên cùng lúc.
- Để ta ngăn hắn lại!
Dương chủ nhiệm rất bình tĩnh, vẻ mặt già nua thoáng trở nên u ám, giơ cánh tay lên, lộ ra vòng tay Tam Đầu Xà trên cổ tay.
Hình dạng là một con rắn kim loại có ba cái đầu, quấn quanh chiếc vòng tay tựa như huyết ngọc.
Lại là một vật bất hủ!
Dương chủ nhiệm dùng dao nhỏ cắt cổ tay mình.
Khi máu chảy ra, nó không rơi xuống đất mà lập tức bị chiếc vòng tay hấp thu, như hòa tan vào lớp ngọc đỏ. Theo đó, chiếc vòng phát ra ánh sáng đỏ rực, con rắn kim loại trên vòng dường như khẽ chuyển động, như được đánh thức.
Dương chủ nhiệm vì mất sức quá nhiều, thân thể trở nên suy nhược, sắc mặt tái đi, già đi mấy tuổi chỉ trong chốc lát.
“Phải cần đến nhiều năng lượng như vậy sao?”
Trước đó khi thử nghiệm, chỉ một chút máu cũng khiến vòng tay có phản ứng.
Giờ thì hối hận cũng không còn kịp nữa rồi.