Chẳng lẽ không biết, mỗi năm người được đưa đến Ẩn Môn, chỉ một người có thể sống sót sao?
Nghiêu Âm là người được bộ tộc Dược Lê thuộc Cửu Lê lựa chọn đưa tới. Nàng vừa tròn mười lăm tuổi, tu vi thất tuyền, lại còn là Thuần Tiên Thể, có thể nói tiền đồ vô lượng.
Nàng sở hữu làn da không tì vết mà hầu hết các Thuần Tiên Thể đều có, mỗi tấc cơ thể đều như được chạm khắc từ tiên ngọc trong suốt lấp lánh, toàn thân tỏa ra vầng sáng trắng nhạt.
Cần biết nhan sắc của Thuần Tiên Thể là thứ mà phàm nhân khó lòng với tới, Nghiêu Âm cũng mang trên mình khí chất tiên vận đó, ngay cả mái tóc cũng óng ả lạ thường.
Lý Duy Nhất cảm nhận được hàn ý trong ánh mắt đối phương, nghĩ đến những lần chạm vào lộn xộn lúc mình vừa tỉnh dậy, hắn làm sao còn không biết mình đã sờ trúng ai chứ?
Lúc này hắn xấu hổ đến mức muốn nhảy xuống thuyền.
Thật quá mất mặt!
Hắn vội vàng xin lỗi:
- Xin lỗi, trước đó ta vừa mới tỉnh, tri giác lại bị phong ấn… Tóm lại, thật sự xin lỗi!
Sau khi xin lỗi, Lý Duy Nhất không còn mặt mũi nào tiếp tục đối mặt với nàng, hắn vội vàng xoay người, sờ vào Hoàng Long Kiếm và ống trùng của mình.
Chúng vẫn còn trên người hắn.
Ống trùng đã từng được mở, nhưng bảy con Phượng Sí Nga Hoàng không bị nhận ra, nên tất cả đều nằm yên trong đó.
Lý Duy Nhất nhìn về phía mũi thuyền, chỉ thấy một nam tử dáng người cao lớn vạm vỡ đang ngồi khoanh chân, mặt hướng về phía trước.
Bóng lưng hắn hùng vĩ như núi, chiếc áo choàng màu đỏ sẫm khoác trên vai đung đưa theo gió, toát ra khí chất uy nghiêm mà bá đạo.
Sương khói màu vàng là từ một chiếc đèn đồng bên cạnh nam tử đó tràn ra.
Ánh sáng vàng trong đèn cực kỳ chói mắt, soi rọi bóng tối của con sông ngầm.
Lý Duy Nhất đã thấy Lê Thanh.
Đôi mắt bình tĩnh của Lê Thanh cũng nhìn hắn, vẻ sắc bén lóe lên rồi vụt tắt. Sau đó hắn nhanh chóng quay đầu đi, nhìn về phía khác.
Nhưng chỉ một ánh mắt đó, Lý Duy Nhất đã phán đoán được rất nhiều điều:
- Hắn biết người do Địa Lang Vương Quân phái tới chính là ta! Nhưng khi ta lên xe, rõ ràng hắn đã đeo túi vải đen rồi. Điều này cho thấy, sau khi ta ngủ say, túi vải của hắn đã bị lão nhân thần bí tháo ra, cố ý để hắn nhìn mặt ta.
- Sở dĩ ta ngủ say như chết, có lẽ còn có nguyên nhân khác. Tại sao nhất định phải để hắn nhìn mặt ta? Chẳng lẽ muốn hắn giết ta trong Ẩn Môn?
Lý Duy Nhất không muốn bận tâm đến cuộc đấu giữa Địa Lang Vương Quân, Cửu Lê Tộc và cao tầng Quan Sơn, đó cũng không phải chuyện hắn có thể quản được.
Lúc này, hắn vẫn nên thận trọng một chút, phải đề phòng Lê Thanh.
Thuyền nan đang di chuyển trên một con sông ngầm rộng lớn.
Nam tử khoanh chân ngồi ở mũi thuyền, trên người tỏa ra từng luồng pháp khí, điều khiển mái chèo từ xa.
Dáng người nàng thẳng tắp như trường thương, tuổi còn khá trẻ, chỉ khoảng mười sáu, mười bảy.
Sau khi cởi túi vải đen trên đầu thiếu niên cuối cùng, thiếu nữ áo đen đứng ở đuôi thuyền, giọng nói trong trẻo:
- Hiện tại chúng ta đang di chuyển trong dòng sông ngầm đi đến Cửu Lê Ẩn Môn. Tâm chí của chư vị đều rất tốt, không hề hoảng sợ hay kinh hãi. Nhưng ta vẫn cần nói rõ với các ngươi, lòng đất là thế giới do Trùng Tộc thống trị, chúng ta phải cố gắng giữ yên lặng.
Ục ục!
Bên bờ sông ngầm, đúng lúc vang lên vô số tiếng côn trùng kêu.
Trong bóng tối, vô số đôi mắt đỏ tươi sáng lên.
Thiếu nữ áo đen nói:
- Các ngươi cũng không cần quá lo lắng, trong ngọn đèn trên thuyền kia đang đốt vỏ nhộng của kỳ trùng Hổ Ban Kim Thiền cấp Thống Soái, độc trùng bình thường sẽ không tấn công chúng ta.
Cấp Binh, cấp Tướng, cấp Thống Soái…
Cấp Binh và cấp Tướng được gọi là hung trùng.
Cấp Thống Soái mới có thể gọi là kỳ trùng.
Kỳ trùng cấp Thống Soái trưởng thành, chỉ cần một con cũng đủ uy hiếp võ tu Đạo Chủng cảnh.
- Ta tự giới thiệu một chút, ta đến sớm hơn các ngươi hai năm, là Ẩn Nhân của hai năm trước. Ta là người vào Ẩn Môn ở năm thứ 24 của giáp này, cho nên mọi người cứ gọi ta là Ẩn Nhị Thập Tứ là được.
Thiếu nữ áo đen nói.
Các thiếu nam thiếu nữ trên thuyền, nhìn thiếu nữ áo đen, ánh mắt có chút kính sợ.
Đây chính là nhân vật có thể sống sót đến cuối cùng trong số những người được tuyển chọn!
Hơn nữa, tuổi nàng thậm chí còn nhỏ hơn không ít người trên thuyền.
Tuyệt đối không phải người bình thường!
Thiếu nữ áo đen lại nói:
- Nhóm ứng viên năm nay của các ngươi, mạnh hơn năm ngoái không chỉ gấp đôi. Có người mở cửu tuyền, có Thuần Tiên Thể, thậm chí có tới bốn vị bát tuyền. Xem ra, sau khi người kế thừa của Cửu Lê Tộc được xác định, các bộ tộc đều biết Thần Ẩn Nhân cũng sẽ được tuyển chọn ngay sau đó, ai nấy đều muốn tranh giành.
- Các ngươi đã dám đến Ẩn Môn, chắc hẳn đều biết sự tàn khốc của nó? Mỗi năm chỉ có một người sống sót, trở thành Ẩn Nhân của năm đó. Chỉ Ẩn Nhân mới có tư cách tham gia tranh đoạt vị trí Thần Ẩn Nhân, những kẻ thất bại đều sẽ trở thành Ẩn Bộc của Thần Ẩn Nhân giáp này.
- Tàn khốc, là cực kỳ tàn khốc. Nhưng tài nguyên tu luyện và môi trường tu luyện của Ẩn Môn, là những nơi khác không thể có được.
- Hai năm trước, ta mười bốn tuổi thất tuyền tiến vào Ẩn Môn. Hai năm sau, bây giờ ta đã mở cửu tuyền, tám ngày trước lại đột phá Ngũ Hải. Lấy thiên phú của ta, nếu tu hành bên ngoài tuyệt đối không thể mở cửu tuyền, cũng không thể đột phá Ngũ Hải nhanh như vậy. Đây chính là thực lực của Ẩn Môn!
Cửu tuyền Ngũ Hải cảnh tuổi mười sáu?
Biến thái đến vậy sao?
Những thiên chi kiêu tử lộ diện của Lê tộc, có mấy người có thể sánh bằng?
Lê Thanh tự nhận thiên tư tuyệt đỉnh, cả Cửu Lê Tộc hắn chỉ coi trọng Thương Lê. Nhưng giờ phút này, hắn lại chịu một đả kích không nhỏ.
Hắn hỏi:
- Dám hỏi Ẩn Nhị Thập Tứ, ngươi có phải là người mở cửu tuyền và đột phá Ngũ Hải cảnh nhanh nhất trong số các Ẩn Nhân không?
Thiếu nữ áo đen Ẩn Nhị Thập Tứ, trong mắt tràn ngập vẻ mỉa mai:
- Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, phàm là người trở thành Ẩn Nhân, đều phải xung kích cửu tuyền. Tất cả tài nguyên đều sẽ được cung cấp cho ngươi, tất cả điển tịch liên quan tùy ý lật xem, thậm chí còn có Ẩn Nhân của giáp trước đã thăng cấp trưởng lão trợ giúp ngươi.