Trên thuyền xôn xao.
Nhất định phải xung kích cửu tuyền sao?
Nghiêu Âm hỏi:
- Vạn nhất không phá được thì sao?
- Vậy thì sẽ mãi ở lại Dũng Tuyền cảnh, cho đến khi mở được cửu tuyền, mới có thể vào Ngũ Hải.
Ẩn Nhị Thập Tứ nói.
Nghiêu Âm nói:
- Xung kích cửu tuyền rất nguy hiểm, cưỡng ép sẽ chết người đó.
- Ngươi nghĩ không có người vì vậy mà chết sao? Ta tên là Ẩn Nhị Thập Tứ, nhưng trong giáp này, những Ẩn Nhân còn sống trước ta, chỉ có mười bảy người mà thôi.
Ngay sau đó, Ẩn Nhị Thập Tứ lại nói:
- Không có nội tâm cường đại, không có niềm tin quyết tử hoặc tất thắng, ta nghĩ các ngươi không nên xuất hiện ở trên chiếc thuyền này. Tàn khốc, là bởi vì Ẩn Môn là tuyến phòng thủ cuối cùng của Cửu Lê Tộc. Hiện tại không tàn khốc, tương lai kẻ địch sẽ tàn khốc với tộc nhân của chúng ta. Ta rất mong chờ, rốt cuộc ai trong các ngươi sẽ trở thành Ẩn Nhị Thập Lục sống sót cuối cùng?
- Nhất định là ta.
Một thiếu niên bát tuyền nói.
Lê Thanh cười:
Ẩn Nhị Thập Tứ nói:
- Không phải tu vi mạnh thì nhất định có thể trở thành người thắng cuối cùng. Ở đây, có một nửa là những hài tử mở tứ tuyền, ngũ tuyền. Khả năng phát triển của bọn chúng mạnh hơn, dưới sự rèn giũa của Ẩn Môn, sự trưởng thành sẽ nhanh hơn, vững chắc hơn, tương lai không chừng sẽ có người mạnh hơn ngươi.
Lý Duy Nhất sớm đã nhận ra vấn đề này.
Có lẽ việc để chín bộ tộc đưa những hài tử mở tứ tuyền, ngũ tuyền vào, mới là mục đích ban đầu của Ẩn Môn.
Ngược lại, những kẻ có cảnh giới cao, tuổi tác lớn như bọn họ, là do các đại bộ tộc cố ý làm vậy, cho rằng tu vi cao thì càng có cơ hội trở thành Ẩn Nhân, thậm chí là Thần Ẩn Nhân.
Ào!
Dòng nước sông ngầm bỗng nhiên trở nên xiết, tốc độ thuyền tăng vọt.
Từng đợt nước bắn tung tóe, rơi xuống người Lý Duy Nhất.
Lý Duy Nhất sờ một cái, cả bàn tay đỏ tươi, hắn đưa lên chóp mũi ngửi ngửi:
- Nước sông ngầm này, lại giống hệt nước Huyết Hải.
Nghiêu Âm ngồi bên cạnh hắn, vừa rồi suýt chút nữa vì dòng nước xiết mà ngã vào lòng hắn, khẽ hừ một tiếng:
- Ếch ngồi đáy giếng! Dưới lòng đất Lăng Tiêu Sinh Cảnh có vô số huyết hà, bốn phương thông suốt, còn có rất nhiều thung lũng sông rộng lớn, khu mỏ, trùng cảnh, yêu quật… Mặt đất là một thế giới, lòng đất cũng là một thế giới.
- Địa Lang Vương Quân, một trong ba man tặc khét tiếng ở Nam Cảnh, trước đây vẫn luôn ẩn náu trong thế giới ngầm, nếu không đã sớm bị Lăng Tiêu Cung tiêu diệt rồi.
Nhờ vào ánh sáng của đèn đồng, trên đường đi, Lý Duy Nhất nhìn thấy rất nhiều nhánh huyết hà. Lòng đất thật sự chằng chịt, như một mê cung, cũng không biết vị ở mũi thuyền kia làm sao tìm được con đường chính xác?
Mấy ngày tiếp theo, thuyền nan vẫn luôn di chuyển với tốc độ cực nhanh, hơn nữa không ngừng đi xuống, tiến sâu hơn vào lòng đất.
Trên đường, thuyền đi qua một vùng Huyết Hải ngầm, rộng hơn hai trăm dặm.
Trên thuyền không có chuẩn bị thức ăn, nhưng Ẩn Nhị Thập Tứ đã phát cho mỗi người một cây bảo dược trăm năm tuổi. Sau khi ăn vào, có thể không đói trong nhiều ngày.
Lý Duy Nhất âm thầm tính toán, chỉ riêng mấy chục cây bảo dược này thôi, đã có giá trị hàng chục triệu lượng, Ẩn Môn quả thực quá xa hoa.
Cũng không biết là do chín bộ tộc hàng năm cống nạp, hay là tài nguyên tu luyện của riêng Ẩn Môn.
Đến ngày thứ sáu, tốc độ di chuyển của thuyền nan cuối cùng cũng chậm lại, tiến vào một nhánh sông hẹp.
Vừa mới đi vào, mọi người đã nghe thấy tiếng ve kêu chói tai, như lưỡi dao đâm vào trong đầu.
- Vụt! Vụt!
Trên vách hang đen kịt, hai tia quang hoa màu vàng nở rộ. Quang hoa ngưng tụ thành hình hổ, như hai con hổ lớn vàng óng đang nằm rạp trên vách đá.
Nhưng nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện, trong hình hổ là hai con ve sầu chỉ lớn bằng bàn tay.
Người khoanh chân ở mũi thuyền cuối cùng cũng đứng dậy. Hắn đeo mặt nạ kim loại:
- Không cần hoảng sợ, đó là hai con Hổ Ban Kim Thiền canh giữ lối đi của Cửu Lê Trùng Cốc. Ta chính là Thần Ẩn Nhân của giáp trước. Chư vị cứ gọi ta Ẩn Quân là được.
Hai con kỳ trùng cấp Thống Soái canh giữ lối vào thông đạo?
Vị Ẩn Quân này trông cũng rất khó dây vào.
Lý Duy Nhất lập tức có nhận thức về thực lực của Ẩn Môn.
Địa Lang Vương Quân dám đánh chủ ý đến Cửu Lê Ẩn Môn, chắc chắn sẽ chịu tổn thất lớn. Cổ tộc truyền thừa mấy ngàn năm, quả nhiên không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Thuyền nan tiếp tục đi tới, trong lòng đất dần dần xuất hiện ánh sáng.
Những luồng quang hoa đủ mọi màu sắc.
Sau khi vượt qua một cánh cổng đá cổ kính, tầm nhìn trở nên rộng rãi. Mùi hương cỏ cây thoang thoảng bay tới, bên bờ sông như dải lụa đỏ hiện ra một thung lũng sông ngầm rộng lớn.
Trong thung lũng sông, sương mù dày đặc.
Không phải sương mù thật, mà là pháp khí ngưng sương, tương tự Đạo Vực.
- Nơi này chắc chắn có một Thiên Địa Pháp Tuyền cực lớn!
Lý Duy Nhất thầm rùng mình, nhìn vào thung lũng sông. Trên mặt đất mọc rất nhiều thực vật phát sáng, ngũ sắc rực rỡ, tía tía đỏ đỏ, xa xa còn mọc những cây phát sáng cao lớn như rừng rậm.
Bên bờ Huyết Hà ngầm, lại dựng rất nhiều bia đá. Có bia khắc chữ, khắc kinh văn, có bia khắc hình người, chiêu thức…
Xa xa, trên vách đá cao sừng sững, lờ mờ khắc bốn chữ cổ xưa và khổng lồ, thể hiện thần tính vô song, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.
Thuyền nan dừng lại.
Ẩn Quân dẫn đầu lên bờ, Ẩn Nhị Thập Tứ theo sát phía sau.
Sau khi tất cả mọi người xuống thuyền, đều được đưa đến dưới vách đá đó.
Ẩn Quân dùng giọng trầm đục nói:
- Bốn chữ Cửu Lê Trùng Cốc trên vách đá, là do Cửu Lê Thần tự tay khắc xuống. Kẻ nào tiến vào cốc, đều phải khấu đầu bái lạy. Ai có thể lĩnh ngộ được chiến pháp ý niệm thuộc về Cửu Lê Thần trên những ký tự đó, có thể trực tiếp trở thành Thần Ẩn Nhân.