Liên tiếp đột phá (1)

Ẩn Nhị Thập Tứ lộ vẻ tò mò:

- Ngươi quan tâm nàng như vậy làm gì? Đến bây giờ, các ngươi vẫn là đối thủ cạnh tranh mà.

Lý Duy Nhất dùng lời Ẩn Nhị Thập Tứ từng nói trước mặt Nghiêu Âm:

- Có lẽ là do nàng đẹp mắt!

- Vậy ta khuyên ngươi tốt nhất đừng động tâm với nàng, kẻo sau này phải trải qua nỗi đau sinh ly tử biệt, hại người hại mình.

Ẩn Nhị Thập Tứ thở dài nói:

- Nàng sở hữu Ngọc Toái Băng Phách Thể cực kỳ hiếm thấy, chỉ xuất hiện trên Thuần Tiên Thể. Một vạn Thuần Tiên Thể, có lẽ mới có một người.

- Ngọc Toái Băng Phách…

Lý Duy Nhất khó hiểu lẩm bẩm.

Ẩn Nhị Thập Tứ nói:

- Nói cách khác, Thuần Tiên Thể quá thuần khiết, thân thể dễ vỡ như ngọc, nứt ra như băng. Sở dĩ xuất hiện thể chất hiếm gặp này, phần lớn nguyên nhân do phụ mẫu nàng, là một loại huyết mạch biến dị quỷ dị. Phụ thân nàng…

Nói đến đây, nàng liền ngừng lại.

- Ta chỉ nghe nói Bán Tiên Thể, lại còn có kiểu thuần khiết quá mức sao.

Lý Duy Nhất cảm thấy cần phải tìm cơ hội bổ sung kiến thức về thế giới này.

Chờ khi trở thành Thần Ẩn Nhân, sẽ đến Tàng Thư Lâu của Quan Hải Các xem thử.

Ẩn Nhị Thập Tứ nói:

- Trên đời này, mọi chuyện đều quá mức thì không tốt. Thuần Tiên Thể sở hữu Ngọc Toái Băng Phách Thể phần lớn đều không sống quá mười tám tuổi, nếu không ngươi nghĩ nàng là cháu gái tộc trưởng bộ tộc Dược Lê, lại là Thuần Tiên Thể, thân phận cao quý dường nào, vì sao lại đến Ẩn Môn thí luyện?

- Ẩn Môn có thể cứu nàng?

Lý Duy Nhất nói.

Ẩn Nhị Thập Tứ lắc đầu:

- Trong lịch sử, đúng là có ghi chép về những trường hợp Thuần Tiên Thể sở hữu Ngọc Toái Băng Phách Thể sống sót, phát huy chiến lực của Thuần Tiên Thể đến cực hạn, đạt được thành tựu bất phàm. Nhưng đó là khi tìm thấy Chí Dương Chi Hoa… Thứ này Ẩn Môn cũng không có.

- Nếu nàng có thể ngộ ra chiến pháp ý niệm của Cửu Lê Thần, có lẽ có thể tìm được một con đường sống, nhưng quá mong manh.

Lý Duy Nhất biết rất nhiều thứ trên đời này không phải mình có thể thay đổi, chỉ có thể nói mỗi người một số phận, đời người sẽ trải qua vô số lần hội ngộ và ly biệt.

Những điều tốt đẹp vẫn luôn tàn phai, sau khi cảm thán và tiếc nuối, cuộc đời mình vẫn phải tiếp diễn.

- Ẩn Nhị Thập Tứ, ngươi biết quá nhiều rồi!

Lý Duy Nhất bỏ lại một câu nói, sau đó đi thẳng về phía Huyết Thụ Lâm.

Ẩn Nhị Thập Tứ ngẩn người, sau đó chợt hiểu.

Hóa ra tên này mượn vấn đề thể chất bí ẩn và đặc biệt của Nghiêu Âm, để thăm dò mối quan hệ giữa nàng và Nghiêu Âm.

Nàng quả thật có mối quan hệ không bình thường với Nghiêu Âm, nên mới rõ ràng mọi chuyện như vậy.

Tuy Ẩn Nhị Thập Tứ chỉ mười sáu tuổi, nhưng có thể sống sót đến cuối cùng trong một nhóm thí luyện giả, làm sao có thể hoàn toàn là người hỉ nộ ái ố lộ ra mặt được?

Nàng đương nhiên có một mặt thâm trầm và lão luyện.

Khi thí luyện trong hang nhện kết thúc, Ẩn Nhị Thập Tứ đã nhìn ra thực lực của Lý Duy Nhất không hề đơn giản, rất có thể là đối thủ mạnh nhất của Nghiêu Âm.

Nhưng hắn lại có điểm yếu tính cách rõ ràng, bởi vì hắn không nhân cơ hội giết Nghiêu Âm trong hang nhện.

Dựa trên hai điểm phân tích này, Ẩn Nhị Thập Tứ mới dùng sách lược của mình để giúp Nghiêu Âm, nhắm vào điểm yếu của Lý Duy Nhất.

- Đã bị nhìn thấu rồi sao? Đúng là đau đầu, lại có thêm một điểm yếu bị hắn nắm thóp.

Ẩn Nhị Thập Tứ đi về phía Nghiêu Âm, quyết định thổ lộ mọi chuyện với nàng, tránh việc nàng thật sự lún sâu vào.

Bây giờ Lý Duy Nhất cơ bản đã là Thần Ẩn Nhân chắc như đinh đóng cột, sẽ không còn là đối thủ cạnh tranh như kẻ thù sinh tử của Nghiêu Âm nữa.

Niệm Sư tu luyện, chính là không ngừng thôn quang dưỡng hỏa.

Dù cho Minh Tưởng Pháp lợi hại đến đâu, việc hấp thu ánh sáng trong tự nhiên cũng là một chuyện chậm chạp.

Quang Diễm Đan lại không như vậy.

Lý Duy Nhất nuốt viên Quang Diễm Đan đầu tiên, trong bụng lập tức ấm áp, ngay sau đó, toàn bộ cơ thể được ánh sáng từ bụng truyền ra chiếu rọi, nhục thân sáng rực như thủy tinh nung đỏ.

Hắn lập tức minh tưởng.

Tưởng tượng mình là hai cây Phù Tang Thần Thụ cao lớn, nhanh chóng hấp thu tất cả ánh sáng.

Toàn bộ ánh sáng trong động phủ đều hóa thành vô số hạt li ti, như suối nhỏ tuôn vào Linh Giới ở giữa trán.

Trong ấn đường, linh quang hỏa diễm nhanh chóng tăng vọt.

Một ngày một đêm sau, ánh sáng của viên Quang Diễm Đan đầu tiên tiêu tán hết, ba thành được hấp thu, bảy thành thất thoát.

- Toàn bộ Linh Giới đều tràn ngập hỏa diễm, tương đương lượng tích lũy của ba tháng khổ tu.

Lý Duy Nhất rất đau lòng, vì để tiết kiệm ba tháng thời gian này, mười vạn Ngân Tệ trong nháy mắt hóa thành hư không.

- Tiếp theo, chính là không ngừng ngưng luyện linh quang hỏa diễm, cho đến khi luyện thành Minh Hỏa phẩm cấp cao hơn.

Lý Duy Nhất tự nhận mình là chủ nợ lớn của Ẩn Nhị Thập Tứ và Dương Vân, thậm chí còn có thể tống tiền Nghiêu Âm, dù sao mình cũng coi như đã cứu nàng hai lần.

Có thể ngang ngược hơn một chút.

Hết tiền rồi, cùng lắm thì đi đòi nợ, thế là hắn nhanh chóng nuốt xuống viên Quang Diễm Đan thứ hai.

Một ngày một đêm sau, ánh sáng của viên Quang Diễm Đan thứ hai tiêu tán hết.

Lần này khá hơn, hấp thu được ba thành rưỡi.

Linh quang hỏa diễm trong Linh Giới trở nên ngưng luyện hơn nhiều, nhiệt độ tăng lên rõ rệt, ánh sáng càng thêm chói mắt. Nhưng cách việc hóa thành Minh Hỏa dường như còn rất xa.

Viên thứ ba, viên thứ tư.

Đến ngày thứ năm, Lý Duy Nhất lấy ra viên Quang Diễm Đan cuối cùng, tâm trạng chẳng tốt chút nào, một ngày đốt mất một trạch viện ở Thành Cửu Lê, liên tục bốn ngày, vậy mà vẫn không thể đột phá.

Đan dược này cũng quá lừa đảo rồi!

Đắt đến vô lý.

Trong lòng nghi ngờ Ẩn Nhị Thập Tứ lấy đan dược giả để lừa gạt hắn.

- Nếu nuốt viên này xuống mà vẫn không đột phá cảnh giới, thì sẽ đi tìm Ẩn Nhị Thập Tứ tính sổ. Lần nào cũng tính kế ta, bốn trăm vạn Ngân Tệ xem ra vẫn còn quá rẻ, phải để nàng thực sự chảy máu một lần mới được.

Bưng bình gốm uống một ngụm Kim Tuyền thật lớn, Lý Duy Nhất nuốt xuống viên Quang Diễm Đan cuối cùng.

Nửa ngày sau, sau khi linh quang hỏa diễm trong Linh Giới được nén và ngưng luyện liên tục, đột nhiên rung chuyển.

Rung chuyển nửa canh giờ, vào một khoảnh khắc nào đó, tất cả hỏa diễm đều sụp đổ vào trung tâm.

Ầm!

Tất cả hỏa diễm cuồng bạo đều co lại thành một đốm lửa sáng chừng hạt đậu.

Đốm lửa này giống như ở thể rắn, không lay động, sáng như sao trời.

- Ha ha, thành rồi, Minh Hỏa thành rồi!

Lý Duy Nhất cười lớn, lười biếng không tiếp tục minh tưởng hấp thu lực lượng Quang Diễm Đan còn lại, mà nhanh chóng lấy ra Đạo Tổ Thái Cực Ngư.

Từng hạt ánh sáng từ Minh Hỏa ở giữa trán phát ra, tuôn về phía Đạo Tổ Thái Cực Ngư.

Xoẹt...

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters