Theo sự xoay chuyển của hai con cá đồng, dưới chân Lý Duy Nhất xuất hiện một ấn ký Thái Cực, lực lượng không gian bộc phát, kéo hắn vào thế giới vi mô của Xá Lợi Phật Tổ.
Trong động phủ, chỉ còn Xá Lợi Phật Tổ lơ lửng giữa không trung, được một ấn ký Thái Cực nâng đỡ.
Sau khi trải qua trạng thái mất trọng lực, Lý Duy Nhất lại xuất hiện trên đại địa khô cằn như biển, bốn phía trở nên rộng rãi hơn nhiều.
Màn sương máu bao phủ và giam cầm toàn bộ không gian lùi về phía xa.
- Dường như Không Gian Huyết Nê chỉ lớn hơn, chứ không có biến hóa nào khác.
Lý Duy Nhất thở dài.
Tiếng nói trong Linh Vị tiền bối vang lên:
- Ngươi dùng niệm lực, xem có thể khiến sương máu ở biên giới không gian tản ra không.
Lý Duy Nhất nhanh chóng thu lại cảm xúc, thần sắc dần dần trở nên chuyên chú, dùng ý niệm bóc tách màn sương máu ở một hướng, sương máu dần trở nên loãng hơn.
Sau nhiều lần thử nghiệm, lực khống chế của hắn với niệm lực và sương máu ngày càng thành thạo.
Khi hắn bóc tách tầng sương máu mỏng manh cuối cùng, một cảnh tượng chấn động nhân tâm, sau vài tháng lại hiện ra trong tầm mắt của hắn lần nữa.
Phía sau sương máu, lại là một vùng biển cả hùng vĩ tráng lệ.
Xa xa là hai cây Tang Thụ khổng lồ nương tựa vào nhau, cao không biết mấy vạn mét, vươn những cành lá tươi tốt và rực rỡ lên tận bầu trời, mỗi chiếc lá đều phát ra ánh sáng giống như thái dương.
Trên mặt biển, nở rộ những bông hoa vàng lớn nhỏ, không có lá, chỉ có rễ trắng ngâm trong nước.
Đây chính là Thang Cốc Hải mà Chiến Hạm Thanh Đồng đã đi qua vài tháng trước.
Phù Tang Thần Thụ, Hi Hòa Hoa…
Điều khiến Lý Duy Nhất chấn động đến nghẹt thở hơn là, tất cả những gì trước mắt, dường như không phải ảo giác.
Có thể ngửi thấy mùi hương kỳ lạ từ Hi Hòa Hoa tỏa ra, có thể nghe thấy tiếng sóng biển, có thể cảm nhận được ánh sáng bùng nổ từ Phù Tang Thần Thụ.
- Đây… Linh Vị tiền bối, người nói rèn luyện ngân mạch màu vàng, chính là mượn ánh sáng của Phù Tang Thần Thụ để rèn luyện sao? Sao Thiếu Dương Tinh lại kết nối với Thang Cốc Hải? Người làm sao biết được?
Lý Duy Nhất cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng ánh mắt không thể rời khỏi Phù Tang Thần Thụ, cơ bắp trên mặt hoàn toàn cứng đờ.
Linh Vị tiền bối nói:
- Thiếu Dương Tinh là một bảo vật không gian phi thường, năm xưa khi chúng ta tham chiến, đều trực tiếp được nó đón đi từ bốn phương tám hướng. Nói cách khác, việc nó mở ra bích chướng không gian đến bất cứ nơi nào cũng không có gì kỳ lạ. (*bích chướng = vách ngăn)
- Còn về việc vì sao ngươi vén sương máu lên lại trực tiếp đến dưới Phù Tang Thần Thụ, ta cũng không biết nguyên nhân. Ta là ở lúc ngươi lần đầu tiên tiến vào Thiếu Dương Tinh, lần đầu tiên vén sương máu lên, Phù Tang Thần Thụ và vùng biển này đã thoáng hiện ra, nên mới đoán sau khi niệm lực của ngươi mạnh lên, có thể kết nối được với vùng biển ấy.
- Có lẽ… có liên quan đến việc ngươi tùy tiện cải biến Nhất Thảo Minh Tưởng Pháp! Khi ngươi minh tưởng, tưởng tượng mình là Phù Tang Thụ, có khả năng ở một mức độ nào đó, khiến Thiếu Dương Tinh cảm thấy ngươi muốn đến đây. Nên khi vén sương máu lên, nơi ngươi đến chính là chỗ này.
Lý Duy Nhất cảm thấy khó tin, lẩm bẩm nói:
- Vậy ta tưởng tượng quay về Địa Cầu, chẳng phải có thể mở ra bích chướng không gian đi đến Địa Cầu sao?
- Ngươi có thể thử xem.
Linh Vị tiền bối nói.
Trong lòng Lý Duy Nhất kích động, vội vàng tưởng tượng mình đang ở Thọ Khâu, đang ở ngôi cổ tự tu luyện cùng tiền bối. Ngay sau đó, điều động niệm lực, bóc tách từng lớp sương máu ở một hướng khác.
Nhưng phía sau sương máu, lại là đại địa bùn máu hoang vu vô tận, là địa mạo của Thiếu Dương Tinh.
- Có lẽ do ta chưa đủ chuyên chú.
Sau đó hắn lại thử mấy lần, cho đến khi tinh thần uể oải mới bỏ cuộc.
Linh Vị tiền bối nói:
- Có lẽ là tu vi niệm lực của ngươi còn chưa đủ mạnh. Niệm lực của ngươi càng mạnh, lực khống chế với Thiếu Dương Tinh mới càng mạnh.
- Cũng có thể là ta không có ý niệm trở về mãnh liệt, chỉ là nhất thời hứng thú mà thôi.
Lý Duy Nhất cười khổ, sau đó xoa xoa thái dương, đứng dậy, đi về phía vùng biển cả hùng vĩ nơi có Phù Tang Thần Thụ, rèn luyện ngân mạch màu vàng mới là việc cấp bách nhất.
Nhưng vừa đi đến rìa Không Gian Huyết Nê, đã bị bích chướng không gian vô hình ngăn lại, không thể thực sự đến được vùng biển kia.
- Đây không phải thông đạo không gian thật sự sao?
Lý Duy Nhất nói.
Linh Vị tiền bối nói:
- Không, là niệm lực của ngươi còn chưa đủ mạnh. Nếu ngươi trở thành Đại Niệm Sư, chưa chắc đã không thể bước ra khỏi tầng bích chướng không gian này.
Từ Phương Thốn Diễm Hỏa, đột phá đến Phương Thốn Minh Hỏa, đã tiêu tốn năm viên Quang Diễm Đan, tương đương với ăn mất năm trạch viện.
Từ Phương Thốn Minh Hỏa, đột phá đại cảnh giới đến Phương Xích Địa Hỏa, Lý Duy Nhất không dám tưởng tượng phải tốn bao nhiêu tiền.
Thôi bỏ đi, vẫn nên tuần tự từng bước thôn quang dưỡng hỏa.
- Tuy có bích chướng không gian ngăn cách, nhưng ánh sáng của Phù Tang Thần Thụ lại là thật. Giữa trời đất này, hẳn không có nơi nào thích hợp để rèn luyện ngân mạch màu vàng hơn ở đây đâu nhỉ?
Tất cả sự kinh ngạc của Lý Duy Nhất đều bị cảm xúc kích động thay thế.
Sau đó hắn vừa uống Kim Tuyền, vừa thi triển Phù Tang Thần Thụ Minh Tưởng Pháp, đồng thời lại dùng Thương Vương Đoán Luyện Pháp không ngừng hấp thu quang hoa từ Phù Tang Thần Thụ tỏa ra, dung nhập vào ngân mạch màu bạc.
Không còn như trước đây là dung nhập cả chín mươi sáu đường ngân mạch cùng lúc, mà tập trung dung nhập vào một đường duy nhất.
Thời gian nhanh chóng trôi qua.
Vụt!
Phía bên kia bích chướng không gian, biển cả sôi trào, thần diễm vô tận cháy rừng rực, sau đó hóa thành một con Kim Ô vọt ra khỏi mặt biển.
Ngay khoảnh khắc Kim Ô vọt ra, ánh sáng từ bích chướng không gian truyền đến mạnh mẽ lên vô số lần.
Lý Duy Nhất đang thi triển Thương Vương Đoán Luyện Pháp, chỉ cảm thấy tất cả điểm ánh sáng như mất kiểm soát, trút xuống như thác đổ, dung nhập vào ngân mạch.
Đường ngân mạch nối liền lòng bàn tay phải, trước tiên hiện lên một tầng kim quang, sau đó càng lúc càng sáng, giải phóng năng lượng nóng rực và hùng hậu.
Nó như một long mạch, xông ra khỏi cánh tay, kéo dài đến tạng phủ và lưng, sau đó xông lên đỉnh đầu.
Đường ngân mạch màu vàng đầu tiên, lại chỉ dùng một ngày đã rèn luyện thành công.
Lý Duy Nhất nhìn cánh tay phải, đột nhiên từ dưới đất đứng bật dậy, nhìn về phía Kim Ô đang bay vút đi xa:
- Phù Tang và Kim Ô là mối quan hệ tương hỗ, mà khi ta minh tưởng… chính là Phù Tang Thần Thụ. Linh Vị tiền bối, ta cảm thấy, chìa khóa để dùng Thương Vương Đoán Luyện Pháp rèn luyện ngân mạch màu vàng là, phải đồng thời tu luyện Phù Tang Thần Thụ Minh Tưởng Pháp và võ đạo, kết hợp cả hai, cộng thêm bảo địa Thang Cốc Hải này…
- Thôi được rồi, thêm quá nhiều! Tóm lại, ta cảm thấy, không bao lâu nữa, ta có thể rèn luyện tất cả ngân mạch trong cơ thể thành ngân mạch màu vàng. Quán tiền bối, trước đây ngươi nói, ngươi đã rèn luyện ra được bao nhiêu đường ngân mạch màu vàng?