Khí thế cường giả của Lê Lăng (1)

Lý Duy Nhất đã giao thủ với nhiều võ tu Ngũ Hải cảnh, có hiểu biết rõ ràng về cấp độ pháp khí của bọn họ.

Hắn ngầm đánh giá, khi đồng thời điều động pháp khí và tiên hà trong cơ thể, phẩm cấp của mình tuyệt đối không hề thua kém bọn họ.

- Ta chưa phải Ngũ Hải cảnh, nhưng đã không khác Ngũ Hải cảnh bao nhiêu.

Đương nhiên, năm cảnh giới của Ngũ Hải cảnh có sự chênh lệch cực lớn.

Ngũ Hải nhất trọng: khai phá khí hải đầu tiên, tu luyện chiến pháp ý niệm.

Ngũ Hải nhị trọng: khai phá khí hải thứ hai, kích thước thường là gấp mấy lần khí hải thứ nhất.

Pháp khí dày đặc hơn Ngũ Hải cảnh nhất trọng mấy lần, có thể ngưng tụ ra công kích thực thể, giống như Vương Đạo Chân có thể phun ra phi kiếm, vượt qua mười trượng, thậm chí hai mươi trượng để sát địch.

Ngũ Hải tam trọng: võ tu ngoài việc khai phá ra khí hải thứ ba rộng lớn hơn, phẩm cấp pháp khí cũng sẽ có sự thay đổi về bản chất.

Thay đổi lớn nhất là chiến pháp ý niệm sẽ hóa hình ở cảnh giới này, nâng chiến lực của võ tu lên một tầm cao mới.

Bạch Hổ Ý Niệm của Thương Lê, Giao Long Ý Niệm của Truyền Thừa Giả Long Môn, đều là biểu hiện của chiến pháp ý niệm hóa hình.

Tam Thập Lý Tuyết của Diêu Khiêm cũng là một loại chiến pháp ý niệm.

Đương nhiên, khi đạt đến Đạo Chủng cảnh, chiến pháp ý niệm đã lột xác thành đạo tâm ngoại tượng, là cầu nối và vật trung gian để đạo tâm của võ tu giao tiếp với thiên địa bên ngoài.

Ngũ Hải tứ trọng: khí hải thứ tư của võ tu là một chủ hải, lớn gấp mười lần so với tổng ba khí hải trước đó.

Tóm lại, mỗi cảnh giới của Ngũ Hải cảnh đều có những thay đổi long trời lở đất.

Lý Duy Nhất đồng thời điều động tiên hà và pháp khí, kích hoạt Dạ Hành Y trên người, thân thể hắn ẩn hình biến mất. Ngay cả khi đứng trước mặt Nghiêu Âm và Ẩn Nhị Thập Ngũ, bọn họ cũng không có bất kỳ cảm nhận nào.

- Đây chính là sự huyền diệu chân chính của Pháp khí thượng phẩm! Nó tương đương với việc ta lại nắm giữ thêm một loại năng lực tà ác. Chỉ là không biết, đối mặt với cảm ứng của võ tu Ngũ Hải cảnh, ta có thể vô thanh vô tức tiếp cận đến khoảng cách bao xa?

Vụt!

Bước vào bích chướng phía trước, cảm giác mất trọng lượng quen thuộc mà mãnh liệt truyền đến, rất giống cảm giác rơi xuống vực sâu.

Trước mắt, tiên hà phát ra ánh sáng vô cùng chói mắt, khiến hắn không nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Đến khi Lý Duy Nhất đặt chân vững chắc trên đất, hắn đã xuất hiện ở một thế giới hoàn toàn khác biệt so với bên ngoài.

Trước mắt không còn là đất đỏ khô nứt bỏng rát, cũng không nhìn thấy Trấn Táng Tiên.

Thay vào đó là đồng cỏ xanh đen vô biên vô tận, đồi núi nhấp nhô, thỉnh thoảng có thể thấy vài cây cổ thụ đen kịt đứng trơ trọi.

Cỏ cao hơn một thước, ngập đến đầu gối, không hề non mềm mà cứ như bị mực nhuộm thấm vào.

Cây cối cao lớn dị thường, đồi núi chỉ như đống đất nhỏ dưới chân chúng, còn thân cây thì đen như than.

Đất đai đen sì, bầu trời là màu hoàng hôn mờ mịt.

Trong không trung, tiên hà như màn sương mỏng lượn lờ.

Cột sáng của Trấn Táng Tiên thì ẩn hiện mờ ảo ở cuối đường chân trời.

- Thật quỷ dị, đây rốt cuộc là nơi nào? Ba vị tiền bối, các người đã từng đến đây chưa?

Lý Duy Nhất nín thở, cố gắng giảm bớt sự chấn động trong lòng.

Hắn quay đầu nhìn lại.

Bích chướng vẫn còn đó, chỉ cần vượt qua, chắc hẳn có thể quay về.

Tiếng Linh Vị tiền bối vang lên:

- Trấn Táng Tiên đã tồn tại ở thời đại của chúng ta. Khi ấy nó còn rất náo nhiệt, có người cư trú. Bởi vì nó gần Thệ Linh Vụ Vực, lại nằm trên con đường tất yếu đến Huyết Hải Quan Ổ, Cửu Lê Tộc giao thiệp khá nhiều với dân trong trấn, thậm chí có tộc nhân gả về đó. Ta cũng không ngờ trấn này lại có càn khôn khác, ẩn chứa một bí mật kinh thiên.

Tiếng của Quan tiền bối truyền ra:

- Khi ta còn trẻ, từng theo trưởng bối ra Huyết Hải vớt quan tài, cũng từng nghe qua một vài truyền thuyết về Trấn Táng Tiên. Bọn họ cười nói, gần trấn này thật sự chôn một vị Tiên, người dân trong trấn là hậu duệ của những người thủ mộ. Bọn họ nói, lịch sử của Trấn Táng Tiên còn cổ xưa hơn Cửu Lê Tộc, ngay cả Cửu Lê Thần cũng cực kỳ coi trọng.

- Ở thời đại xa xưa ấy, vị Tiên kia từ trên bầu trời rơi xuống, toàn bộ thiên địa bị thanh huy bao phủ, phải mất hàng ngàn năm mới lắng đọng và tiêu tan. Có lẽ thanh huy mà bọn họ nói, chính là tiên hà trước mắt này…

Lý Duy Nhất đang nghe say mê, bỗng từ xa vang lên tiếng gầm rú, mặt đất rung chuyển.

Trên ngọn đồi cách đó vài dặm, bụi đất cuộn lên.

- Đứng lại, để Kim Tuyền lại!

Tiếng quát lớn từ phía sau ngọn đồi vang lên.

Một võ tu Ngũ Hải cảnh nhất trọng, chân đạp đám mây pháp khí, đang nhanh chóng chạy trốn về phía trước.

Phía sau hắn là một con Yêu Viên và một con Yêu Ly đang đuổi theo.

Hình dáng Yêu Ly giống mèo khổng lồ, lớn như báo săn, toàn thân yêu khí như mây, đang nhanh chóng chạy đuổi theo.

Thân hình Yêu Viên cao bảy tám mét, tay cầm chiến chùy, từ một hướng khác xông ra, sau đó nhảy xuống ngọn đồi, vung chùy đập thẳng vào người tên võ tu đang chạy trốn kia.

- Phụt!

Tên võ tu Nhân tộc Ngũ Hải cảnh kia, trong nháy mắt đã hóa thành một bãi bùn máu.

Yêu Viên lục lọi trên thi thể võ tu kia, từ trong bùn máu và xương vụn, nó tìm thấy một Pháp khí bảo bình lớn bằng quả lê.

Đôi mắt to như đèn lồng của nó lập tức phát ra ánh sáng nóng rực.

Yêu Ly hội hợp lại, thân hình nhanh nhẹn nhảy lên vai Yêu Viên.

- Viên Thắng, ngươi vừa đoạt được bảo vật gì vậy?

Một thanh âm chấn động màng tai từ đỉnh ngọn đồi phía bên kia vọng lại.

Lý Duy Nhất vội vàng nhìn qua.

Con Yêu Viên thứ hai xuất hiện, thân thể nó cũng cao bảy tám mét, toàn thân mọc đầy lông dài màu đen, cổ và eo quấn quanh những vòng xích sắt to bằng cánh tay người thường.

Ở đuôi xích sắt treo một cái Lưu Tinh Chùy nặng mấy ngàn cân.

Nó tên Viên Kỳ, cùng với Viên Thắng đều là yêu tu của Thiên Gia Lĩnh.

Viên Thắng cười lớn:

- Một bình Kim Tuyền mà thôi!

- Mà thôi?

Viên Kỳ nói:

- Đừng tưởng ta không biết, bảo bình kia là dùng thế giới nội sinh của võ tu luyện chế thành. Trông thì chỉ bằng lòng bàn tay, nhưng thực tế không gian bên trong phải có đến một hai phương chứ? Nhiều Kim Tuyền như vậy, nếu đưa đến chỗ Vô Tâm Kim Viên đại nhân, thậm chí có thể đổi lấy một kiện Pháp khí thượng phẩm! Nó vì muốn tranh giành vị trí trẻ tuổi đệ nhất nhân ở Nam Cảnh mà liều mạng luyện thể, Kim Tuyền có bao nhiêu là nó muốn bấy nhiêu. (*đám yêu vật này chưa hóa thành nhân hình, mình dùng “nó” làm đại từ nhân xưng ngôi thứ ba nhen)

Viên Thắng nói:

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters