- Bình thì lớn thật, nhưng hắn chỉ là một võ tu Ngũ Hải cảnh nhất trọng, làm sao có thể thu thập được một hai phương Kim Tuyền? Sao ngươi vẫn còn canh giữ ở đây? Những dị dược trong Không Gian Tiên Giới này sắp bị hái sạch rồi!
- Lệnh của Vô Tâm Kim Viên đại nhân là phải chém đầu Tư Mã Đàm, mang về cho nó làm món nhắm.
- Tiểu tử đó trước giết Hỏa Viên Pháp Đạo, lại giết Lục Thế Tôn, nghe nói ngay cả Giáp Thủ cũng nổi giận.
Viên Kỳ nói.
- Ha ha!
Tiếng cười du dương như chuông bạc từ xa vọng lại.
Một bóng dáng áo đỏ xinh đẹp, tay cầm ngọn đèn đồng phát ra ánh sáng màu xanh lam u tĩnh, chậm rãi đi dọc theo dòng suối nhỏ giữa các ngọn đồi.
Mái tóc dài của nàng bay lượn, buông xõa hai bên má, làn da trong suốt mịn màng.
Đôi chân trần như ngọc bước đi, trên người lưu chuyển những vệt sáng màu xanh lam, mỗi bước chân đều vượt qua mười mấy trượng.
Rất nhanh, nàng đi đến đỉnh ngọn đồi nằm giữa hai con Yêu Viên, thân thể như không có trọng lượng, nhẹ nhàng dẫm lên ngọn cỏ, được sương mù màu xanh lam nâng đỡ.
- Lê Lăng?
Lý Duy Nhất nhận ra nữ tử trước mắt quả thật là Lê Lăng, nhưng khí chất trên người nàng lại thay đổi rất nhiều.
Lần đầu gặp, nàng kiêu ngạo, thanh lãnh, trầm mặc ít nói.
Sau này khi cùng đi Huyết Hải Quan Ổ, nàng lại trở nên tinh nghịch đáng yêu, thích diễn trò và giả vờ.
Lúc cố ý tiếp cận Lý Duy Nhất, nàng lại tâm tư tỉ mỉ, ôn nhu và đúng mực.
Giờ phút này gặp lại, tuy Lê Lăng vẫn giữ tiếng cười du dương, vẫn giữ dáng vẻ thiếu nữ tinh nghịch.
Nhưng khí độ của cường giả cùng loại năng lượng thần bí trên người nàng căn bản không thể che giấu được, ánh mắt đạm mạc, nhìn chúng sinh trong thiên hạ giống như nhìn kiến hôi.
Lê Lăng phong tư tuyệt đại, thanh âm chậm rãi nói:
- Chỉ bằng các ngươi cũng dám nghĩ đến việc giết hắn? Thiên Gia Lĩnh đã tự tìm đường chết rồi biết không?
- Muội muội của Thương Lê lại cuồng vọng đến mức này sao?
- Cẩn thận chút, có thể đột phá vòng vây đến đây, tiểu cô nương này tuyệt đối không hề đơn giản.
Sau khi Viên Thắng, Viên Kỳ, Yêu Ly trao đổi ánh mắt, pháp khí trong cơ thể vận chuyển, trên người yêu khí ngút trời, đồng loạt công kích về phía Lê Lăng.
Thân hình của Viên Thắng và Viên Kỳ khổng lồ, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển, nhưng tốc độ lại chậm hơn Yêu Ly một bậc.
Yêu Ly nhảy vọt lên cao, móng vuốt sắc bén vung ra vượt qua mấy trượng, hình thành ba vết cào sắc bén xé rách không khí.
Rất nhiều yêu tu đều thích thu thập các loại tài liệu luyện khí, sau đó luyện vào răng và móng vuốt, rèn chúng thành Pháp khí.
Ba vết cào mà nó vung ra này, uy lực sánh ngang một đòn tấn công của Pháp khí.
- Vụt!
Trên người Lê Lăng bộc phát một đám hỏa vân màu xanh lam, lấy thân thể nàng làm trung tâm, nhanh chóng khuếch tán ra ngoài.
Nó hóa giải vết cào, đồng thời chấn bay Yêu Ly, khiến toàn bộ ngọn đồi bị đốt cháy.
Lửa bốc cao ngút trời, nhiệt lượng tràn ra bốn phương tám hướng.
Xích sắt trên người Viên Kỳ bay ra, mang theo Lưu Tinh Chùy nặng mấy ngàn cân, xuyên qua ánh lửa, lao tới trước mặt Lê Lăng.
Nhưng thân pháp của Lê Lăng nhanh như tia chớp, mũi chân nàng quỷ dị đạp lên xích sắt mà tấn công nó.
Viên Kỳ kinh hãi, lập tức phun ra pháp khí, ngưng tụ thành mấy thanh phi nhận công kích.
- Phụt!
Ánh mắt Lê Lăng lạnh lẽo, giữa mi tâm bay ra một trận mưa tên linh quang dày đặc, xông phá những phi nhận pháp khí, còn để lại trên người Viên Kỳ mấy chục lỗ máu.
- Không xong, tu vi niệm lực của nàng đã đạt đến Thiên Hỏa cảnh, chiến lực sánh ngang Ngũ Hải cảnh tam trọng! (*là Phương Xích Thiên Hỏa đó nhen mọi người, tác giả chuyển gọn cho dễ nhớ, chứ không phải tụi em tự ý đổi)
Viên Thắng làm sao tới một tiểu cô nương mười sáu mười bảy tuổi, mà tu vi niệm lực lại đáng sợ đến vậy, hắn căn bản không quản đến sống chết của Viên Kỳ, vội vàng quay người bỏ chạy.
- Đừng trốn nữa, mỗi người một con!
Vứt lại câu nói đó, Lê Lăng bước đi trên lá cỏ, như truy phong trục nguyệt, lướt về phía Yêu Ly.
Lý Duy Nhất sờ cằm.
Bộ Pháp khí thượng phẩm Dạ Hành Y này không đáng tin như vậy sao?
Cách nàng ít nhất cũng hai ba dặm lại bị phát hiện.
Hay là Lê Lăng có năng lực nào đó có thể cảm ứng được vị trí của ta?
Lê Lăng này rất quái dị, trên người nhất định ẩn chứa bí mật lớn.
Nhưng Lý Duy Nhất không quá e ngại.
Nàng có quái dị đến mấy cũng không thể quái dị bằng Hộ Đạo Thê của hắn được!
Thế nên hắn không chút do dự, dốc toàn bộ pháp khí vào Dạ Hành Y, thân hình như bay, đuổi theo Viên Thắng đang vác chiến chùy.
Kim Tuyền mà Viên Thắng nói lúc trước, hắn rất hứng thú, không biết liệu nó có giống như Kim Tuyền của Ẩn Môn, có thể giúp rèn luyện ngân mạch màu vàng hay không.
- Còn có cao thủ ẩn mình!
Viên Thắng là Ngũ Hải cảnh nhị trọng, hắn đã cảm nhận được người ẩn thân đang lao nhanh tới, mà tốc độ của đối phương còn nhanh hơn hắn.
Chỉ có thể nghe thấy tiếng gió, không thấy bóng người.
- Đứng lại, để Kim Tuyền lại!
Lý Duy Nhất lấy ra Pháp khí cung tiễn, kéo căng như trăng tròn, một mũi tên bắn ra.
Mũi tên kéo theo vệt sáng dài mấy mét, nháy mắt đã bay sượt qua vai Viên Thắng.
Rầm…
Bùn đất văng tung tóe, mặt đất phía trước bị nổ thành một cái hố sâu có đường kính cả mét.
Bùng!
Mũi tên thứ hai nối gót bay đến, Viên Thắng không thể tránh, hắn xoay người vung chùy đánh nát mũi tên.
Khoảng cách rút ngắn.
Xoẹt! Xoẹt…
Lý Duy Nhất ném ra Pháp khí trung cấp Thiết Thư.
Dưới sự bao phủ của pháp lực, ba mươi lăm trang sách bay quanh thân thể hắn phát ra tiếng xé gió chói tai, phạm vi mười trượng quanh người hóa thành phạm vi công kích.