Đại Niệm Sư, Hi Hòa Hoa

Dược liệu trồng trong Tiên Nhưỡng có tốc độ sinh trưởng tăng nhanh gấp trăm lần, dược tính cũng sẽ mạnh hơn.

Có mười cây dị dược nhiễm tiên hà này trợ giúp, ở Ngũ Hải cảnh, Lý Duy Nhất cảm thấy mình chắc chắn sẽ tiến bước rất nhanh và thuận lợi.

Còn về mấy Linh Thổ ba màu kia, tuy có thể khiến tốc độ sinh trưởng của dược liệu tăng gấp mười lần, nhưng dù có trồng mười năm thì cũng chỉ thêm trăm năm tuổi.

Mười năm sau, Lý Duy Nhất tự nhận thấy mình chắc chắn sẽ không thèm để một cây bảo dược trăm năm vào mắt.

Vì thế, hắn quyết định bán Linh Thổ đi, trực tiếp đổi lấy những loại đan dược và bảo dược mà hắn cần nhất.

Những Bách Vạn Thế Tộc, Thiên Vạn Môn Đình kia đều có kế hoạch phát triển trăm năm, ngàn năm, chắc chắn sẽ thu mua với giá cao.

Sau khi làm xong hết thảy, Lý Duy Nhất dùng niệm lực bóc tách từng lớp huyết vân (*sương mù máu) ở rìa Không Gian Huyết Nê.

Ngay lập tức, vùng biển Thang Cốc Hải bao la hùng vĩ hiện ra trước mắt, Phù Tang Thần Thụ mọc ở cuối vùng biển tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Cảnh tượng trước mắt giống như một bức tranh thiên nhiên vĩ đại.

Thiền Hải Quan Vụ đã sớm rời khỏi cơ thể Lê Lăng, lại đi tới đầu Pháp khí Ngọc Chu ngồi xếp bằng.

Lê Lăng đứng sau lưng Lý Duy Nhất, tuy đã từng thấy cảnh tượng thần bí tráng lệ này, nhưng tâm thần vẫn xao động, cảm thấy vô cùng chấn động.

Nàng cùng Lý Duy Nhất ngồi trên huyết nê, tiến vào trạng thái minh tưởng.

Cả hai đều đang hấp thu quang hoa của Phù Tang Thần Thụ để làm lớn mạnh linh quang hỏa diễm của mình.

Ấn Đường Linh Giới rộng tầm một phương thốn ở giữa mi tâm Lý Duy Nhất đã bị minh hỏa lấp đầy, từ lâu đã đạt đến cảnh giới viên mãn.

Lúc này, hắn tiếp tục hấp thu những hạt sáng, minh hỏa càng thêm ngưng tụ, tìm kiếm điểm giới hạn cuối cùng.

Liên tiếp hai ngày, họ đều trải qua trong minh tưởng, không rời khỏi Không Gian Huyết Nê, đương nhiên, cũng chưa từng bước ra khỏi khoang thuyền.

Ẩn Thập Tam mấy lần tới đuôi thuyền tìm bọn họ, nhưng cửa phòng đều đóng chặt, hắn đành phải thở dài rời đi, không gõ cửa quấy rầy.

Ngày hôm đó, vùng biển dậy sóng, Kim Ô từ đáy biển lao lên, ánh sáng trong nháy mắt trở nên sáng rực gấp trăm ngàn lần.

Mi tâm của Lý Duy Nhất đập mạnh, ngày càng sưng đau, vách ngăn của Ấn Đường Linh Giới xuất hiện dấu hiệu lung lay.

Hắn không dừng minh tưởng, tiếp tục hấp thu các hạt điểm sáng.

Hắn rất quen thuộc cảm giác này, giống hệt như lúc mở Ấn Đường Linh Giới.

Đó là điềm báo sắp đột phá.

Nửa ngày sau, cơn đau sưng mi tâm đạt đến cực điểm, tốc độ hấp thu điểm sáng càng lúc càng nhanh, cuối cùng điểm sáng hóa thành một dòng sông ánh sáng hội tụ về phía ấn đường của hắn.

- Ầm!

Ấn Đường Linh Giới vốn chỉ to bằng phương thốn nhanh chóng mở rộng, gấp mười lần, hai mươi lần...

Càng lúc càng lớn.

Dòng sông ánh sáng tràn về phía mi tâm ngày càng rực rỡ, đốt cháy toàn bộ cơ thể hắn, biến hắn thành một ngọn đuốc hình người.

Dần dần.

Ấn Đường Linh Giới mở rộng gấp ngàn lần, từ kích thước phương thốn biến thành phương xích.

Linh quang hỏa diễm như một đống củi đang cháy nằm ở đáy Linh Giới, nhiệt độ của ngọn lửa so với Minh Hỏa ở cảnh giới Niệm Sư đã tăng lên gấp mấy lần.

Đây là cảnh giới Phương Xích Địa Hỏa!

- Đại Niệm Sư đã thành!

Lý Duy Nhất dừng minh tưởng, kích động đến mức tim đập loạn nhịp, đôi mắt như hai ngôi sao vàng bắn ra luồng sáng dài vài thước.

Hắn đứng bật dậy, không quan tâm đến ngọn lửa đang cháy trên người, lập tức lao về phía vách ngăn không gian vô hình trong suốt giữa Không Gian Huyết Nê và Thang Cốc Hải.

Thiền Hải Quan Vụ và Lê Lăng dừng tu luyện, hồn ảnh của ba vị tiền bối ngưng tụ ra.

Họ đều đang chờ đợi khoảnh khắc này.

Nếu Lý Duy Nhất có thể phá vỡ vách ngăn không gian, từ Thiếu Dương Tinh đi tới Thang Cốc Hải thì sẽ có ý nghĩa vô cùng to lớn.

Đây chính là vượt qua không gian xa xôi, sau này có lẽ cũng có thể vượt tới nơi khác.

- Xoẹt!

Bàn tay rực cháy linh quang hỏa diễm của Lý Duy Nhất ấn vào vách không gian gần như hoàn toàn trong suốt, không còn bị ngăn cản hoàn toàn như trước nữa, ngón tay xuyên qua từng chút một.

Xung quanh cổ tay hắn xuất hiện một lỗ hổng không gian to bằng miệng bát.

Luồng gió nóng hầm hập đặc trưng của Thang Cốc Hải từ lỗ hổng không gian thổi vào, mang theo cảm giác ẩm ướt.

Tiếng sóng biển trở nên rõ ràng hơn.

Lý Duy Nhất mừng rỡ, khóe miệng nhếch lên, mi tâm liên tục bắn ra linh quang tác động vào rìa lỗ hổng không gian, xé rách nó càng lúc càng lớn.

Lỗ hổng không gian đạt đến kích thước miệng chậu thì không mở rộng thêm nữa.

Chỉ trong vài giây, linh quang của Lý Duy Nhất đã tiêu hao cực lớn. Hắn lùi lại, lỗ hổng không gian lập tức khép kín.

Lê Lăng hỏi:

- Chỉ có thể mở ra thông đạo không gian lớn chừng này sao?

Vẻ mặt Lý Duy Nhất tràn đầy phấn chấn, hắn quan sát thấy Không Gian Huyết Nê đã trở nên rộng lớn hơn, sảng khoái cười nói:

- Lấy tu vi niệm lực hiện tại của ta, quả thực chỉ có thể làm đến mức này, nhưng đã đủ rồi! Lát nữa, ta sẽ mở thông đạo không gian ra lần nữa, ngươi dùng linh quang tỏa liên xuyên qua đó với tốc độ nhanh nhất, xem thử có thể hái được một, hai đóa Hi Hòa Hoa hay không.

Một canh giờ sau.

Sau ba lần thử nghiệm, Lê Lăng đã thành công dùng sợi dây thừng ngưng tụ từ linh quang dài hơn mười trượng quấn lấy một đóa Hi Hòa Hoa to bằng nắm tay, nhanh chóng kéo vào trong Không Gian Huyết Nê trước khi thông đạo không gian khép lại.

Nàng nói:

- Thật sự có thể vượt qua không gian xa xôi để lấy một vật đi.

Dù tự mình tham gia, Lê Lăng vẫn chấn động tâm thần, thật sự quá mức khó tin.

Hi Hòa Hoa trước mắt có những cánh hoa màu vàng, trong suốt như pha lê, hương thơm nồng nàn.

Nó không có lá, chỉ có những sợi rễ trắng dài ngoằng.

Đóa Hi Hòa Hoa này xem như rất nhỏ trong Thang Cốc Hải. Những bông hoa có đường kính đạt tới mười mấy mét thì hoàn toàn không thể chui qua thông đạo không gian nhỏ hẹp mà Lý Duy Nhất mở ra.

Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đã sớm vây quanh lại. Chúng nó từng nghe Thiền Hải Quan Vụ nói rằng ăn Hi Hòa Hoa sẽ nhanh lớn.

Hi Hòa Hoa quanh năm hấp thu Kim Ô Hỏa, nhiệt độ cao đến đáng sợ, Lý Duy Nhất vốn đã chuẩn bị một cái khay bạc. Nhưng hoa vừa rơi xuống, cái khay liền phát ra tiếng xèo xèo, thậm chí bắt đầu nóng chảy.

Lý Duy Nhất lập tức dùng pháp khí bao bọc, ném nó lên Pháp khí Ngọc Chu.

Hắn nói:

- Đây mà là hoa sao? Ta cảm thấy nhiệt độ còn cao hơn cả khối sắt nung đỏ, thứ này có thể ăn được không?

Thiền Hải Quan Vụ liếc nhìn đóa Hi Hòa Hoa rơi bên cạnh, nói:

- Nó vốn không phải là thứ để con người ăn, nó là thánh dược của Yêu tộc. Con người muốn ăn thì phải luyện thành đan dược trước để loại bỏ hỏa độc, rồi mới nuốt vào làm tăng mạnh thân thể và hồn linh.

Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng bay lên Pháp khí Ngọc Chu, xoay quanh đóa Hi Hòa Hoa kia, muốn ăn nhưng không dám. Con này đẩy con kia, đều muốn để con khác nếm thử trước.

Cuối cùng, một con có kích thước nhỏ nhất nhưng gan lớn nhất lao xuống, mạnh bạo cắn cánh Hi Hòa Hoa một miếng.

- Rắc!

Tiếng nứt vỡ vang lên, nó cắn đứt một mẩu nhỏ chỉ bằng nửa móng tay.

Lý Duy Nhất định ngăn cản:

- Ngươi vội gì chứ, để nó nguội đi một thời gian đã...

Nhưng không kịp nữa rồi.

- Xèo!

Toàn thân nó bị đốt cháy, bốc lên ngọn lửa vàng, hóa thành một quả cầu lửa.

Nó kêu quái dị liên hồi, lao ra khỏi Pháp khí Ngọc Chu, cắm đầu vào đống huyết nê, lăn lộn điên cuồng bên trong để dập lửa trên người.

Nhưng ngọn lửa vàng đó cháy từ trong ra ngoài, làm sao dập tắt được?

Cũng may, tuy nó cứ kêu quái dị, lăn lộn không ngừng, nhưng sức sống dồi dào, không có dấu hiệu bị thiêu chết.

Thể chất của kỳ trùng cấp Đế Hoàng, dù là lúc nhỏ cũng vô cùng phi phàm.

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Hi Hòa Hoa sẽ không tự nhiên nguội đi! Đương nhiên, nếu nó thực sự nguội thì chứng tỏ nó đã mất giá trị làm thuốc quý giá nhất.

Lý Duy Nhất khiêm tốn thỉnh giáo:

- Hi Hòa Hoa có tính là Chí Dương Chi Hoa không? Có thể chữa trị cho người có Ngọc Toái Băng Phách Thể ẩn chứa Băng Phách Hàn Khí không? Đúng rồi, nàng ấy không xem như là nhân loại thuần túy, trong người có một nửa huyết mạch Yêu tộc.

Thiền Hải Quan Vụ hỏi:

- Ngươi đang muốn chữa trị cho ai?

Lê Lăng lạnh lùng nói:

- Người hắn nói chắc là Nghiêu Âm.

Lý Duy Nhất biết nàng đang nghĩ gì, cảm thấy ngượng ngùng. Hắn đang suy nghĩ nên diễn đạt mối quan hệ với Nghiêu Âm như thế nào.

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Ta phải gặp nàng ta, hiểu rõ tình trạng chính xác của nàng ta thì mới có thể trả lời câu hỏi vừa rồi của ngươi.

Nàng nói như vậy, nhưng không quá để tâm.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters