Vũ Văn tướng quân (1)

Lý Duy Nhất chân thành nói:

- Đa tạ tiền bối!

Tất cả mọi người, bao gồm cả sáu con Phượng Sí Nga Hoàng khác, đều dán chặt mắt vào con toàn thân bốc lửa kia.

Đợi đến khi ngọn lửa vàng trên người nó dần tắt, cơ thể nó vậy mà lớn thêm một đoạn có thể thấy bằng mắt thường.

Vốn là con nhỏ nhất, bây giờ thoắt cái biến thành con lớn nhất.

Nó mới chỉ ăn có một miếng, tốc độ sinh trưởng quá đáng sợ rồi.

- Xoẹt xèo!

Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng tranh nhau lao tới Pháp khí Ngọc Chu, mỗi con rỉa một mẩu cánh hoa nhỏ nuốt vào bụng.

Ngay lập tức, trong Không Gian Huyết Nê vang lên tiếng kêu quái dị thảm thiết không dứt từ bốn phương tám hướng, bảy con đều điên cuồng lăn lộn trong huyết nê.

Đợi đến khi tiêu hóa hết Hi Hòa Hoa trong cơ thể, cơ thể và sức mạnh của chúng tăng trưởng vượt bậc, chúng lại vui vẻ hót vang, tiếp tục đi ăn những cánh hoa còn lại.

Thế là chúng lại thét gào thảm thiết.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, đợi đến khi chúng ăn sạch cả đóa Hi Hòa Hoa, chiều dài cơ thể của bảy con tăng trưởng đến mức ba tấc.

Điều này có nghĩa là, tu vi của chúng tương đương với võ tu Ngũ Hải cảnh nhị trọng.

Đương nhiên, với chiến lực của chúng đã đủ sức đối đầu với võ tu Ngũ Hải cảnh tam trọng thông thường.

Bọn chúng dường như tạm thời không ăn nổi nữa, bảo với Lý Duy Nhất rằng trong người như có lửa đốt, vô cùng đau đớn, phải tiêu hóa luồng hỏa độc này trước.

Chúng nó yêu cầu hắn hái Hi Hòa Hoa mới chậm một chút.

Đột nhiên hắn nói:

- Có người đang đập cửa khoang thuyền, ta ra ngoài trước đây. Lê Lăng đi cùng ta.

Suy nghĩ một chút, Lý Duy Nhất mang theo cả bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, còn Thiền Hải Quan Vụ thì ở lại Không Gian Huyết Nê.

Trở lại trong khoang thuyền, Lý Duy Nhất nhanh chóng thu Quỷ Kỳ và Âm Phiên.

Ngay lập tức, tiếng đập cửa, tiếng gõ chiêng, tiếng chạy bộ, tiếng kinh hô... như thủy triều ùa vào tai hắn.

Cả lâu thuyền hỗn loạn, tầng trên tầng dưới đều rung chuyển xôn xao, còn có cả tiếng trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ khóc lóc.

Hắn mở cửa ra.

Ẩn Thập Tam ở ngoài cửa đang vô cùng lo lắng, liếc nhìn hai người quần áo xem như chỉnh tề, nói:

- Địch tập kích... là kỵ binh của Dạ Thành...

Lý Duy Nhất nói:

- Đã nhìn thấy rồi!

Lý Duy Nhất nhìn về phía bầu trời đêm sau lưng Ẩn Thập Tam, có thể thấy vô số kỵ binh Hỏa Nha đang bay trên mặt sông và giữa không trung.

Hỏa Nha khổng lồ, sải cánh rộng chừng bốn năm mét, ngọn lửa xanh biếc chảy xuôi trên lông chim. Trên lưng chúng lắp chỗ ngồi, các bộ phận trọng yếu như bụng đều trang bị áo giáp.

Trên lưng mỗi con Hỏa Nha đều có một chiến binh giáp đen, tất cả đều cầm trường mâu, tư thế oai hùng.

Ẩn Thập Tam nói:

- Dạ Thành Kỵ Binh đi mây về gió, thường xuyên cướp bóc thương hộ, không ngờ chuyện xui xẻo này lại rơi trúng đầu chúng ta! Nhưng không cần sợ, hai ngươi theo sát ta. Lát nữa nếu trận pháp hộ thuyền bị phá, ba chúng ta cùng chạy, không cần quan tâm đến những người trên thuyền này, giữ mạng mình là quan trọng nhất.

Ẩn Thập Tam lại hạ thấp giọng nói:

- Sư huynh có Pháp khí Ngọc Chu, chạy trốn cực nhanh.

Tiếng kêu của Hỏa Nha the thé vang dội, truyền đến từ bốn phương tám hướng, tựa như vô số lệ quỷ đòi mạng đầy trời. Mọi người trên thuyền nghe thấy đều không khỏi run sợ.

Khúc này của Tuy Hà, mặt sông rộng tới ba trăm trượng, dòng nước êm đềm, thuyền lớn như đi trên mặt hồ phẳng lặng.

Bước vào tháng mười một, thời tiết đột ngột trở lạnh.

Sương mù nhẹ bốc lên mặt sông về đêm, phía bờ sông là những ngọn đồi trập trùng trải dài vô tận bao phủ trong bóng tối.

Thuyền bị ép dừng lại.

Ba con Thủy Sư Thú kéo thuyền đã bị bắn chết, xác nổi trên mặt nước, máu nhuộm đỏ cả dòng sông.

Trận pháp phòng ngự bách văn trên thuyền đã sớm được mở ra. Hàng trăm trận văn lơ lửng trên không trung, hình thành một quả cầu phát sáng, hoàn toàn bao bọc lâu thuyền ba tầng dài hơn bảy mươi mét.

Lý Duy Nhất đứng bên lan can hành lang tầng một, quan sát Dạ Thành Kỵ Binh trên mặt sông. Số lượng của bọn chúng gần ba trăm, bao vây bốn phía, liên tục bắn ra mưa tên, phun ra hỏa cầu tấn công trận pháp phòng ngự của lâu thuyền.

- Ầm ầm ầm!

Hỏa cầu được phun ra từ miệng tọa kỵ Hỏa Nha có uy lực rất lớn, đập vào màn sáng trận pháp liền lập tức tan ra, hóa thành một đám mây lửa rộng vài mét.

Toàn bộ màn chắn trận pháp gần như biến thành quả cầu lửa.

Lý Duy Nhất như đặt mình giữa thiên quân vạn mã, cảm giác tử vong áp bức ùn ùn kéo đến.

Hắn nghiêm nghị nói:

- Không có đàm phán sao? Theo lý mà nói, đám Man tặc này chủ yếu là vì tiền tài. Nếu thực sự ép chúng ta vào đường cùng, liều mạng đánh một trận thì bọn chúng cũng sẽ chịu tổn thất không nhỏ.

Ẩn Thập Tam nói:

- Vốn dĩ giao ra một phần tài vật là có thể đối phó qua chuyện, trước đây không phải chưa từng gặp chuyện như vậy. Nhưng lần này không giống, đám Dạ Thành Kỵ Binh này đa phần đã trinh sát chúng ta từ khi chúng ta tiến vào địa giới Chi Châu, biết trên thuyền có rất nhiều nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp, bọn chúng hoàn toàn muốn hốt gọn một mẻ.

Hắn lại nói:

- Thường ngày gặp phải Dạ Thành Kỵ Binh, có trăm kỵ đã được coi là quy mô lớn rồi! Lần này hình như lên tới ba trăm kỵ binh. Theo tỷ lệ mười chọi một của kỵ binh Hỏa Nha, sợ là có gần ba mươi cao thủ Ngũ Hải cảnh.

Sau đó, Ẩn Thập Tam nói cho Lý Duy Nhất biết, kỵ binh Hỏa Nha là tinh nhuệ trong tinh nhuệ của Dạ Thành, chuyên phụ trách cướp bóc các đoàn thương buôn và những trấn tập giàu có để gây quỹ quân lương vật tư, tầm ảnh hưởng lan rộng khắp vùng đất ba châu ở Nam Cảnh.

Chúng đi đến đâu là cỏ không mọc nổi đến đó, ai đụng phải cũng đều gặp họa lớn.

Ví dụ về võ tu Ngũ Hải cảnh bị bọn chúng vây giết nhiều không đếm xuể.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Trong đội kỵ binh Hỏa Nha này không có cao thủ Đạo Chủng cảnh chứ?

Lý Duy Nhất vẫn luôn quan sát kỹ lưỡng, cảm nhận tỉ mỉ, muốn nắm rõ thực lực thực sự của kẻ địch.

Ẩn Thập Tam trả lời:

- Sao có thể? Đạo Chủng cảnh hầu như đều là nhân vật cấp Giáp Thủ, sự hiện diện của cấp bậc đó chỉ cần một kích là có thể đánh nát trận pháp hộ thuyền.

Ẩn Thập Tam vốn am hiểu mọi việc trong thiên hạ, thuộc lòng các cao thủ Nam Cảnh.

Hắn chỉ tay về phía một con Hỏa Nha khổng lồ có ba đầu trên bầu trời đêm, nói:

- Đó chính là thống soái của đội kỵ binh Hỏa Nha này, Vũ Văn Triều, cao thủ Ngũ Hải cảnh ngũ trọng, có hung dang suốt sáu mươi năm ở Nam Cảnh.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Thập Tam sư huynh, tu vi cảnh giới của ngươi là gì?

Ẩn Thập Tam thành thực đáp:

- Ngũ Hải cảnh tứ trọng.

Lý Duy Nhất biết rõ, Ẩn Nhân của Ẩn Môn đều là chí nhân cửu tuyền, chiến lực hàng đầu trong cùng cảnh giới, thậm chí có thể vượt cấp khiêu chiến.

Ẩn Thập Tam nghe ra ẩn ý, nhìn về phía Lý Duy Nhất, rung động hỏi:

- Đừng nói là ngươi muốn đối đầu với đội Dạ Thành Kỵ Binh này nhé?

Lý Duy Nhất nói:

- Đội Dạ Thành Kỵ Binh này số lượng đông đảo, thực lực mạnh mẽ, hầu như đều là tu vi lục tuyền, thất tuyền. Nhưng bọn chúng rõ ràng không hề coi chúng ta ra gì, thậm chí không thèm kết thành chiến trận.

Ẩn Thập Tam lại nói:

- Bởi vì căn bản không cần kết chiến trận. Ba mươi vị cao thủ Ngũ Hải cảnh ép tới, Vũ Văn Triều không cần ra tay thì chúng ta đã bị diệt sạch rồi! Hơn nữa, một khi xuất hiện biến cố, với khả năng cơ động bay lượn của Hỏa Nha, trong chớp mắt là có thể kết thành chiến trận. Duy Nhất, không lẽ ngươi động lòng trắc ẩn? Đúng vậy, trên thuyền có rất nhiều trẻ thơ, thậm chí là bé sơ sinh, nếu chúng ta bỏ chạy, bọn họ chắc chắn sẽ mất mạng. Nhưng tính mạng của họ đến cả cha họ cũng không quá coi trọng, chúng ta liều mạng làm gì? Cục diện đêm nay đã vượt ra khỏi phạm vi năng lực của chúng ta rồi.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Luôn phải có cái đúng, cái sai chứ?

Ẩn Thập Tam sững người.

Lý Duy Nhất nói:

- Tuy cục diện đêm nay nguy hiểm, nhưng không phải là không thể liều một phen. Lê Lăng, ngày đó chúng ta bị Trần Luyện truy sát, ngươi hỏi ta có muốn phục kích không, có muốn liều không? Ta nói rủi ro quá lớn, chưa đến mức buộc phải liều mạng, thế là tiếp tục chạy!

Lê Lăng hỏi:

- Cùng một tình huống, tại sao hôm nay ngươi muốn đánh liều?

Nàng biết câu trả lời, nhưng vẫn hỏi một câu như vậy.

Lý Duy Nhất đáp:

- Bởi vì ngày đó liều mạng chẳng qua là tranh khí phách. Hôm nay liều mạng là vì sự kiên trì trong lòng. Con người luôn phải có chút tình người! Người tu hành luôn phải có lòng dám gánh vác!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters