Họa lớn bằng trời (1)

- Quát mắng ba người Trần Tầm, Thịnh Khinh Yến, Hoắc Càn Khôn như mắng gia nô. Việc này cũng quá sức tưởng tượng, dù là Tứ Đế Quan Sơn hay Vô Tâm Kim Viên cũng không kiêu ngạo đến mức độ này.

Ẩn Thập Nhất nói.

Lý Duy Nhất nhớ lại cảnh tượng da của hai Tả Hữu Nhị Thị bị Tả Khâu Đình đánh nứt rồi bắn ra những tia lửa, bèn nói:

- Bọn họ rất có thể là Tẫn Linh, chỉ là ẩn giấu dưới lớp da người.

Ánh mắt Ẩn Cửu trở nên nghiêm túc:

- Vậy thì nói thông rồi, chỉ có Tẫn Linh ở Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực mới có năng lượng đáng sợ như vậy. Nghe nói, thiên kiêu trẻ tuổi của các thế lực lớn khi rút lui khỏi rìa Vong Giả U Cảnh về Lê Châu đã từng chạm trán với Tẫn Linh, thương vong không ít.

Ẩn Thập nhạy bén nắm bắt được điều gì đó:

- Nếu Tẫn Linh có khả năng ẩn thân trong cơ thể người, vậy thì sau khi phục kích các võ tu trẻ tuổi của các thế lực lớn, có bao nhiêu Tẫn Linh đã chui vào cơ thể của những võ tu trẻ tuổi này? Rốt cuộc bọn chúng muốn làm gì?

Lý Duy Nhất nhớ lại lời của Thiền Hải Quan Vụ, nói:

- Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực không đơn giản, thực lực của chúng mạnh đến mức chỉ có những cự đầu Trường Sinh cảnh mới có thể nhìn thấu chân tướng. Mưu đồ của chúng tuyệt đối không chỉ là tranh đấu của thế hệ trẻ. Tuy Tông, Tam Trần Cung, Thiên Nhất Môn lại cấu kết với bọn chúng, chúng ta cần phải cẩn thận!

Ẩn Cửu và Ẩn Thập nhẹ nhàng gật đầu, cảm nhận được sự nguy hiểm và áp lực.

- Đây chính là cái hòm ta cướp được từ tay bọn họ, nhóm người Trần Tầm dường như cực kỳ coi trọng nó.

Lý Duy Nhất lấy ra chiếc hòm kim loại màu đen từ trong Ác Đà Linh, đặt ở giữa phòng.

Hòm vừa cao vừa to, bị xích sắt trói chặt.

- Xoẹt!

Ẩn Thập Nhất từ trên xà nhà nhảy xuống, đuôi rắn chống đỡ thân thể, hai tay sờ hòm, đôi mắt sáng rực:

- Sao giống như đang nhốt vật sống vậy?

Ẩn Thập Nhất vừa mới chạm vào, từng phù văn liền hiện lên trên thân rương.

- Để ta giải phù cho.

Ẩn Thập phất tay áo hất văng Ẩn Thập Nhất ra ngoài, mi tâm trắng ngần như ngọc thả ra niệm lực linh hỏa mạnh mẽ. Cả người nàng bao trùm trong ngọn lửa chói mắt, ngón tay chạm vào đâu, phù văn ở đó liền cháy thành khói xanh.

- Đây là cảnh giới cuối cùng của Đại Niệm Sư, Tai Hỏa!

Lý Duy Nhất vô cùng kinh ngạc, Ẩn Thập này không chỉ có võ đạo tu vi thâm sâu khó lường, mà niệm lực càng khiến người ta tặc lưỡi.

Thuần Tiên Thể cửu tuyền, cộng thêm Đại Niệm Sư Tai Hỏa cảnh, thực lực quả thực không phải chuyện đùa.

- Bùm!

Sau khi phá hết phù văn, Ẩn Thập Nhất chỉ tay ra, kiếm khí tràn từ đầu ngón tay chém đứt xích sắt trên hòm.

- Để ta mở cho!

Lý Duy Nhất bước tới.

Ẩn Thập lùi lại, nhường cơ hội mở hòm cho hắn, dù sao cũng là do hắn cướp về.

Lý Duy Nhất mở nắp hòm sắt ra một khe hở, nhìn vào bên trong, nét mặt vốn đã vô cùng nghiêm túc càng lạnh hơn, đầu óc thoáng chốc trống rỗng.

- Rầm!

Lý Duy Nhất đóng mạnh hòm sắt lại, khiến Ẩn Thập Nhất đang trườn tới, thò đầu muốn xem phải kêu quái dị một tiếng, đầu hắn suýt nữa bị kẹp trúng.

Lý Duy Nhất cố gắng bình phục cảm xúc trong lòng, nhìn về phía Ẩn Cửu và Ẩn Thập:

- Ba vị, hay là các ngươi ra ngoài trước một chút được không?

Ẩn Thập có niệm lực mạnh, vừa rồi đã cảm ứng được tình hình bên trong:

- Hay là ta ở lại?

Lý Duy Nhất nói:

- Một mình ta là được rồi!

Ẩn Cửu lặng lẽ đứng dậy, dẫn đầu cầm búa đi ra ngoài, Ẩn Thập Nhất cũng bị kéo đi.

Ẩn Thập lấy một bộ đồ giao cho Lý Duy Nhất.

Nàng đi ra ngoài, khép cửa lại.

Lý Duy Nhất hít sâu một hơi, lần nữa mở hòm kim loại ra.

Trong hòm là một cơ thể máu thịt be bét đã bị lột sạch da người, cuộn tròn trong hòm như một đống thịt nát, đầu trọc lốc không có tóc, toàn bộ da đầu đều bị lột sạch.

Trong hòm thấm rất nhiều máu.

Tai đẫm máu, tròng mắt bị móc đi, thị giác và thính giác đều mất hết.

Nhưng nàng vẫn còn sống.

Cảm nhận được hòm sắt bị mở ra, nàng kinh hoàng và hoảng loạn, liều mạng co rúm lại, nhưng máu thịt không có da bảo vệ khi ma sát trong lúc co rúm lại đau đớn đến nhường nào.

Hai tay Lý Duy Nhất bám chặt vào mép hòm kim loại đến mức gần như biến dạng, sử dụng niệm lực ôn tồn báo cho nàng biết:

- Trang Nguyệt, là ta... Tư Mã Đàm... không, Lý Duy Nhất, ta là Lý Duy Nhất, đừng sợ... đừng sợ...

Trang Nguyệt đang cuộn tròn trong hòm thoáng yên lặng, từ từ ngẩng đầu lên, sau đó nghẹn ngào khóc nức nở.

Tu vi có cao đến đâu cũng chỉ là một cô gái trẻ, tất nhiên có mặt yếu đuối trong tâm hồn.

Dù chỉ là nhìn thấy một người xa lạ trong bộ dạng thê thảm như vậy, Lý Duy Nhất cũng tuyệt đối không thể lạnh lùng nhìn.

Với Trang Nguyệt, không nói đến giao tình sâu đậm gì, nhưng đối với một cô gái từng cười với mình, Lý Duy Nhất sao có thể không thương hại và đồng cảm?

Lý Duy Nhất phóng ra từng luồng linh quang đan dệt trên người nàng, giống như một lớp da, tỏa ra nhiệt độ mát nhẹ, giảm bớt đau đớn cho nàng.

- Nói cho ta biết, đã xảy ra chuyện gì?

Lý Duy Nhất không tiếc sự dịu dàng, khoác bộ đồ của Ẩn Thập lên người nàng, bên trong cách một lớp linh quang.

Sau khi Trang Nguyệt kể lại mọi chuyện, Lý Duy Nhất dùng niệm lực thôi miên nàng, để nàng yên lặng ngủ đi.

Mở cửa bước ra, Lý Duy Nhất đón nhận ánh mắt của ba vị Ẩn Nhân đang đợi bên ngoài:

- Nàng ấy là người của Loan Đài Thiên Sứ Khương Ninh, bị một cao thủ trong đám Tẫn Linh bắt giữ, lột da, khả năng lớn là muốn hóa thành bộ dạng của nàng ấy để đi đối phó Khương Ninh.

Ẩn Thập là nữ tử, rất dễ đồng cảm, nàng lạnh lùng nói:

- Quá tàn nhẫn! Còn tàn nhẫn gấp mười lần so với việc lột trần y phục của một nữ tử. Sự mất mát tôn nghiêm về tinh thần và nỗi đau đớn trên thể xác chồng chất lên nhau.

Ẩn Cửu nói:

- Đối với Tẫn Linh thì đây không phải chuyện tàn nhẫn gì, giống như con người lột da động vật, ăn thịt uống máu vậy.

Ẩn Thập Nhất run giọng nói:

- Có lẽ các cao thủ trẻ tuổi đến Khâu Châu lần này, có không ít người đã bị lột da, thay đổi bản chất bên trong rồi.

Lý Duy Nhất nói:

- Trận vây săn đó nổ ra vào rạng sáng hôm qua. Khương Ninh, Ẩn Thập Tam, Trang Nguyệt bị đám người Tẫn Linh, Dạ Thành, Quan Sơn, còn cả đám người Trần Văn Võ vây công. Trang Nguyệt lạc mất bọn họ, bị bắt giữ.

Nàng ấy nói, trước khi bị lột da có nghe thấy người ta đối thoại. Khương Ninh hẳn là đã kích hoạt Pháp khí Bách Tự Kinh Văn Ngọc Chu, mang theo Ẩn Thập Tam bỏ chạy. Nhưng với tu vi của nàng ấy, để điều khiển Ngọc Chu bay đi, nhiều nhất bay được năm trăm dặm thì pháp khí sẽ cạn kiệt.

Hắn nói tiếp:

- Quan điểm của ta là, chuyện giữa người triều đình và các lộ nghĩa quân thì ta không quản được, cũng sẽ không quản. Nhưng Thập Tam sư huynh là người của Cửu Lê Ẩn Môn ta, ta không thể bỏ mặc sự sống chết của hắn. Ba vị thấy sao?

Ẩn Cửu làm ra vẻ suy nghĩ, hồi lâu sau mới nói:

- Việc này ngươi đừng quản nữa, hãy mau chóng cùng Lê Lăng đến châu thành, bên đó an toàn hơn nhiều. Ba người chúng ta sẽ tự nghĩ cách giải cứu Lão Thập Tam!

Ẩn Thập nói:

- Ta phái người đi dò la tin tức trước, xem hiện tại rốt cuộc là tình hình gì. Lý Duy Nhất, ngươi cứ yên tâm, Ẩn Nhân chúng ta tuy đều là những kẻ tàn nhẫn duy nhất còn sống sót trong cùng một lứa huấn luyện, nhưng không máu lạnh đối với sư huynh đệ Ẩn Nhân.

Sau khi Ẩn Thập đi, Ẩn Cửu cũng nhanh chóng rời đi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters