Ẩn Cửu, Ẩn Thập, Ẩn Thập Nhất (2)

Rất có khả năng, việc Lý Duy Nhất ẩn thân rời khỏi và quay lại Thiên Các vẫn luôn nằm trong sự giám sát của nàng ta.

Quan trọng nhất là, cái tên Xích Vĩnh Thắng này căn bản là giả.

Thị nữ nói:

- Chủ nhân nhà ta có chuẩn bị một bức thư, nàng nói Xích công tử xem rồi tự nhiên sẽ nể mặt đến nói chuyện.

- Ồ! Vậy thì ta muốn xem thử trên bức thư này viết thơ tình động lòng người, hay là hạ mê dược loạn tâm đây.

Lý Duy Nhất mỉm cười, cầm lấy bức thư trên khay ngọc trắng.

Hắn mở ra xem, lập tức khép lại, cất vào trong ngực.

Cơ mặt đang căng thoáng chốc giãn ra, hắn cười nói:

- Hay cho một Vũ Kiếm Song Tuyệt, ta có chút mong chờ! Ngày tốt cảnh đẹp, phong hoa tuyết nguyệt, xem ra đêm nay nhất định là một đêm không ngủ.

- Ngươi thật sự bị hạ dược rồi à? Người ta dựa vào cái gì mà để mắt đến ngươi, cẩn thận trúng mỹ nhân kế.

- Ai mà từ chối mỹ nhân kế được chứ? Ngươi ở yên trong Vân Khuyết, đừng chạy lung tung.

Lý Duy Nhất đi theo thị nữ được vài bước, đột nhiên dừng lại, nghiêm túc nói với Lê Lăng:

- Ngươi nghĩ cách liên lạc với ca ca ngươi, tốt nhất bảo hắn đến Thành Cự Trạch một chuyến.

Cầm Ly cô nương sống ở Tiên Khuyết trong hai mươi tám cung khuyết của Thiên Các.

Lý Duy Nhất bước vào phòng nàng, thị nữ ở lại bên ngoài.

Màn lụa ánh nến, trên tường treo tranh nổi tiếng.

Người đầu tiên hắn nhìn thấy là Ẩn Cửu đã đợi sẵn bên trong, ngồi ở vị trí gần cửa sổ. Cây rìu khổng lồ cỡ cánh cửa bị tùy ý gác ở góc tường.

Đây là lần đầu tiên hắn nghiêm túc quan sát vị Ẩn Nhân được xưng là thiên tư tuyệt đỉnh nhất giáp này, cực hạn của phàm nhân, bách mạch toàn ngân.

Hắn có khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, cả người toát lên một hình thái lập thể vạm vỡ như bức tượng điêu khắc. Hắn ngồi ở đó, tự tạo thành một trường khí thế, giống như mọi thứ xung quanh đều thay đổi vì hắn.

Lý Duy Nhất không bị khí thế của hắn ảnh hưởng, không hề tỏ ra co cóng tay chân, tâm tình trầm ổn, tự nhiên hào phóng đóng cửa lại.

- Vù!

Một trận pháp bách văn từ mặt đất dâng lên, bao trùm cả căn phòng.

Rèm châu va chạm, tiếng kêu leng keng.

Cầm Ly thân hình thướt tha bước ra, nàng có thể được xưng là Vũ Kiếm Song Tuyệt tất nhiên là chân dài tay thon, dáng người mềm mại, làn da trắng như ngọc sáp không tỳ vết. Nàng đeo khăn che mặt, tay cầm một thanh Tinh Quang Kiếm dài bốn thước, dùng tấm lụa trắng không dính bụi trần lau chùi.

Trước đó, người hiến vũ trên quỳnh đài giữa hồ chính là nàng.

Nhưng nàng của giờ phút này hoàn toàn là hai trạng thái khác biệt so với lúc múa, ánh mắt sắc bén như thanh kiếm trong tay.

- Hắn là Ẩn Cửu! Ngươi là ai?

Lý Duy Nhất lấy bức thư còn vương mùi hương thoang thoảng trong ngực ra, bên trên là một ấn ký hình vẽ đặc biệt của Cửu Lê Ẩn Môn.

Cầm Ly mắt phượng như yên, tố sa trên người như sương mù, môi hé mở, giọng nói như âm thanh của tự nhiên:

- Ẩn Thập!

- Thần Ẩn Nhân, Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất tự báo thân phận, sau đó ngồi xuống đối diện Ẩn Cửu, rất có sự tự tin và khí tràng của Thần Ẩn Nhân.

Cầm Ly nhíu mày, nhìn về phía Ẩn Cửu:

- Đã sắc phong Thần Ẩn Nhân rồi sao?

Lý Duy Nhất nói:

- Chuyện sớm muộn thôi, ta không phải Thần Ẩn Nhân, lẽ nào là Ẩn Nhị Thập Lục? Nghiêu Âm sẽ thế nào? Thiên tư Nghiêu Âm cao như vậy, sớm muộn gì cũng đến bách mạch toàn ngân, ta không thể vì vị trí Ẩn Nhị Thập Lục mà giết nàng ấy chứ? Nghiêu Âm cùng ngươi đến Khâu Châu, hiện tại nàng ấy đang ở đâu?

Câu cuối cùng là hỏi Ẩn Cửu.

- Ẩn Thập Ngũ và Ẩn Thập Lục hộ tống nàng ấy và Ẩn Nhị Thập Tứ đến Anh Linh Cốc tế bái mẫu thân nàng ấy rồi!

Giọng Ẩn Cửu bình thản, lại nói:

- Ngươi ít nhất phải tu luyện đến Ngũ Hải cảnh ngũ trọng mới có thể chính thức trở thành Thần Ẩn Nhân. Giai đoạn hiện tại mà muốn làm lãnh tụ của chúng ta... tự tin và khí phách thì đủ, thực lực vẫn chưa tới. Ta không phục!

- Ta cũng không phục! Thần Ẩn Nhân muốn làm mọi người phục, thì hoặc là trí tuệ và thủ đoạn siêu đẳng, hoặc là thực lực đủ mạnh, có thể đánh cho tất cả mọi người đều phục.

Trong mắt Cầm Ly tỏa ra tia sáng, Tinh Thần Kiếm giơ cao quá đầu.

Không thấy nàng vung kiếm, nhưng một kiếm trận được cấu tạo từ kiếm khí tự động đan xen như mạng nhện trong phòng.

Lý Duy Nhất thả pháp khí ra, cảm nhận vị trí kiếm khí, phát ra mặt thể mình không thể cử động được nữa.

Bởi vì chỉ cần cử động ngón tay một chút, đều sẽ chạm vào kiếm trận.

Hắn đã hoàn toàn bị khóa chết trong lưới kiếm khí.

- Ta phục một nửa!

Trong phòng vang lên giọng nói thứ ba.

Lý Duy Nhất kinh ngạc, vậy mà còn có người?

Khi bước vào căn phòng này, hắn đã cảm nhận kỹ càng, thế mà không thể phát hiện ra.

Khả năng ẩn nấp của người này quả thực nghịch thiên.

Tìm theo tiếng nói, Lý Duy Nhất nhìn thấy người thứ ba. Người đó quấn trên xà nhà, nửa thân trên là hình người, nửa thân dưới là đuôi rắn màu xanh, hai tai nhọn, miệng thè lưỡi rắn.

Lý Duy Nhất nói:

- Nửa phục huynh xưng hô thế nào?

- Ẩn Thập Nhất.

Hắn tiếp tục nói:

- Thiên tư của Nghiêu Âm đã siêu cao, nhưng Ẩn Quân nói Lý Duy Nhất còn hơn cả nàng, sở hữu thực lực dễ dàng đánh bại ba bức bích họa niệm lực. Hơn nữa, tốc độ tu luyện của hắn nhanh đến dọa người, e là không bao lâu nữa có thể đuổi kịp chúng ta. Bây giờ không phục, tương lai lại phục thì chẳng phải mất mặt sao?

Lý Duy Nhất nói:

- Không sao cả! Ta có thể hiểu lý do chư vị không phục, người có chút bản lĩnh thì ai mà cam tâm nghe lệnh một tiểu bối có thực lực không bằng mình?

- Ngươi có thể nói ra lời này đã trở nên thuận mắt hơn nhiều rồi!

Cầm Ly thu hồi kiếm trận, cánh tay vung lên đầy vẻ mỹ cảm, nàng ném Tinh Quang Kiếm ra ngoài, trong chớp mắt kiếm lại đút vào vỏ kiếm đặt trên bàn sau rèm.

- Nhưng người không phục thì không có lợi ích!

Lý Duy Nhất lấy ra một cây dị dược nhiễm tiên hà có thể giúp mở khí hải ném lên xà nhà.

Ẩn Thập Nhất vội vàng đưa tay chộp lấy, sau đó hưng phấn hỏi:

- Bây giờ ta phục toàn bộ còn kịp không?

- Phục là bắt nguồn từ nội tâm, chứ không phải có được từ uy hiếp hay dụ dỗ.

Lý Duy Nhất thật sự có thể hiểu cho Ẩn Cửu và Ẩn Thập, tu vi đạt đến độ cao như bọn họ, sao có thể dễ dàng nghe lệnh một tiểu bối tu vi kém xa mình? Huống hồ, hai bên thiếu sự hiểu biết về nhau.

Đổi lại Lý Duy Nhất đứng ở vị trí của bọn họ, hắn cũng tuyệt đối không làm được.

Ẩn Cửu hỏi:

- Việc theo dõi có kết quả gì không?

Lý Duy Nhất nghiêm túc hơn, hắn kể lại chi tiết quá trình theo dõi.

- Ấu Tôn!

Ba người Ẩn Cửu, Ẩn Thập, Ẩn Thập Nhất đều bị sự tồn tại bí ẩn mà Lý Duy Nhất nhắc đến làm cho kinh ngạc. Trước đây, họ chưa từng nghe nói qua.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters