Lý Duy Nhất đáp:
- Một lượng Tiên Nhưỡng giá trăm vạn Ngân Tệ, một cân Linh Thổ mới một ngàn Ngân Tệ? Cái giá này chênh lệch vạn lần rồi!
- Nếu không thì sao? Tiên Nhưỡng là chủ dược để luyện chế đan dược trường sinh, còn Linh Thổ chỉ có thể dùng để nuôi trồng dược liệu, giá cả tự nhiên khác biệt một trời một vực. Cái trước là bảo vật, cái sau chỉ là phế liệu đi kèm với bảo vật.
Tả Khâu Đình nói chuyện rất dứt khoát trực tiếp.
Lý Duy Nhất giả vờ đau khổ, bất lực, giằng co, nhưng thực chất trong lòng vui như nở hoa.
Bên bờ Huyết Nguyệt Hồ, hắn đã đào không biết bao nhiêu vạn cân Linh Thổ, ai ngờ được giá cao ngất ngưỡng?
Nhưng cũng chỉ có Thiên Vạn Môn Đình mới có thể mua quy mô lớn để tạo ra dược điền Linh Thổ.
Các thế lực khác, ai chịu bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua? E rằng bọn họ thích làm những vụ buôn bán không vốn, trực tiếp giết người cướp của hơn.
Ngoài Tả Khâu Đình, cũng có thể thử giao dịch với bên phía Thương Lê.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Một cây tinh dược ngàn năm, các ngươi ra giá bao nhiêu?
Tả Khâu Đình thầm suy nghĩ, tên này rốt cuộc có bao nhiêu tiền vốn đây, bèn nói:
- Chúng ta có qua có lại, ngươi chủ động tìm Tả Khâu Môn Đình thực hiện lời hứa ở Tam Thập Tam Lý Sơn, coi như đã thể hiện thành ý. Tinh dược ngàn năm, ta giảm hai phần cho ngươi, nếu dùng Linh Thổ để đổi thì cần hai vạn sáu ngàn cân. Nếu cộng thêm đan lô và số lượng bảo dược khổng lồ trên danh sách này, nếu ngươi có thể lấy ra năm vạn cân Linh Thổ, ta sẽ thanh toán hết cho ngươi!
Tả Khâu Đình căn bản không tin Lý Duy Nhất có thể lấy ra nhiều Linh Thổ như vậy, dù cho hắn có cướp sạch cả tứ đại tông môn cũng tuyệt đối không gom đủ. Dù sao, lúc trước vào núi cũng chỉ có ba ngày, ba ngày liệu có thể đào được bao nhiêu?
Mục đích bản chất của hắn vẫn là muốn Tiên Nhưỡng.
Bởi vì Linh Thổ là vật đi kèm của Tiên Nhưỡng.
Thông qua số lượng Linh Thổ, có thể suy ngược ra số lượng Tiên Nhưỡng mà Lý Duy Nhất nắm giữ.
- Được, cứ quyết định như vậy! Ngày mai chúng ta vẫn giao hàng cho nhau ở Thiên Các.
Lý Duy Nhất thầm tính toán trong lòng, liệu có nên mua thêm một cây tinh dược ngàn năm nữa không.
Cuối cùng hắn kìm lại.
Số lượng quá lớn, nói không chừng sẽ khiến Tả Khâu Môn Đình nảy sinh ý nghĩ làm vụ buôn bán không vốn.
Tả Khâu Đình sững sờ, sau đó xác nhận lại lần nữa:
- Ngươi có thể lấy ra năm vạn cân Linh Thổ?
Lý Duy Nhất nói:
- Việc này ngươi tuyệt đối đừng nói cho bất cứ ai. Ta có thể nhượng bộ về giá, nhưng giữ bí mật rất quan trọng.
Tả Khâu Đình ngầm hiểu rõ, nhưng không lập tức nhắc đến Tiên Nhưỡng.
Hắn mở quạt nhẹ nhàng phe phẩy, ưỡn ngực kiêu ngạo, hai mắt khẽ híp lại:
- Ở cửa Kính Nguyệt Trai là ta đã cứu ngươi, cho nên, Tả Khâu Môn Đình đã không còn nợ ân tình ngươi nữa!
Lý Duy Nhất coi trọng nhất chính là ân tình của Tả Khâu Môn Đình:
- Tả Khâu công tử có phải đã đánh giá quá thấp thực lực của Lý mỗ không, ngươi thật sự cho rằng ta không đi được? Hơn nữa, ta cũng không cầu xin ngươi ra tay, ân tình không phải trả như vậy.
Tả Khâu Đình cười nói:
- Ngươi đánh giá mình quá cao mới đúng? Không sai, tu vi chiến lực của ngươi khiến ta rất kinh ngạc, đã bước đầu có thực lực đấu với võ tu Ngũ Hải cảnh ngũ trọng bình thường, điều này rất giỏi! Nhưng chưa nói đến chủ nhân của Kính Nguyệt Trai, bất kỳ ai trong Tả Hữu Nhị Thị cũng có thể giữ ngươi lại.
Lý Duy Nhất nói:
- Chưa chắc đâu.
Tả Khâu Đình nói:
- Được, chỉ dựa vào ba chữ vừa rồi của ngươi, bản công tử nhớ kỹ ngươi rồi, hy vọng lần sau ngươi thật sự có thể tiếp tục mang đến bất ngờ cho ta.
Lý Duy Nhất rất thích tính cách hào sảng thẳng thắn và không hề có chút kiêu ngạo này của Tả Khâu Đình, không giống như Truyền Thừa Giả của Thiên Vạn Môn Đình, mà giống như một người bạn cũ hơn, rất có nhân cách mị lực.
Hắn hỏi:
- Bọn chúng rốt cuộc là người nào? Giấu đầu lòi đuôi như vậy là có mục đích gì?
Vẻ mặt Tả Khâu Đình trở nên nghiêm nghị:
- Chính xác mà nói, bọn chúng không phải người. Vào lúc Tả Khâu Môn Đình và Độ Ách Quan triệu tập võ tu trẻ tuổi trong thiên hạ cùng đón Thượng Nguyên, chúng giết vô số người, lột da ẩn núp, lẻn vào Khâu Châu, tự nhiên không phải đến để ăn Tết.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Chúng muốn phá hoại Tiềm Long Đăng Hội? Vậy là muốn săn giết thiên kiêu trẻ tuổi của Lăng Tiêu Sinh Cảnh, hay là nhắm vào Tả Khâu Môn Đình và Độ Ách Quan các ngươi?
Tả Khâu Đình nhìn Lý Duy Nhất với cặp mắt khác xưa:
- Có chút kiến thức! Xem ra ngươi cũng hơi có hiểu biết, không phải là một võ phu chỉ biết làm việc lỗ mãng.
Lý Duy Nhất nói:
- Ngươi cảm thấy ta ra tay đoạt lấy chiếc hòm kim loại màu đen kia là làm việc lỗ mãng?
Tả Khâu Đình chỉ cười rồi hỏi:
- Trong chiếc hòm kim loại màu đen rốt cuộc chứa ai?
Lý Duy Nhất không giấu đối phương kể lại tình hình của Trang Nguyệt, muốn thăm dò thái độ của Tả Khâu Môn Đình về việc này.
Hiện tại, Tả Khâu Môn Đình tuy chưa làm phản nhưng đang tạo thế, quan hệ với Lăng Tiêu Cung cực kỳ khó tả.
Tả Khâu Đình rơi vào trầm tư, hồi lâu sau nói:
- Nếu Khương Ninh chết ở Khâu Châu thì nhất định không chỉ là cái chết đơn giản, mà sẽ là một cái chết thê thảm, đến lúc đó quan hệ giữa Tả Khâu Môn Đình và Lăng Tiêu Cung sẽ lập tức căng thẳng đến cực điểm. Chúng muốn mượn việc này để dẫn dụ Nhị cung chủ của Lăng Tiêu Cung đến Khâu Châu. Đến lúc đó, sẽ khó mà tổ chức Tiềm Long Đăng Hội được!
Lý Duy Nhất nói:
- Tả Khâu Môn Đình muốn tạo thế, còn chưa thành thế thì đã rối tung. Độ Ách Quan còn coi trọng các ngươi như vậy nữa không? Liệu có quay sang ủng hộ Long Môn đang có thanh thế to lớn không? Vị Truyền Thừa Giả Long Môn kia rất thân thiết với bọn chúng, nhất định là bên được lợi.
Tả Khâu Đình nhìn sâu vào mắt Lý Duy Nhất:
- Giải quyết nguy cơ, thu thập đám Tẫn Linh và những kẻ gây ra bạo loạn kia, chẳng phải cũng là một cơ hội chứng minh năng lực của mình sao? Mượn việc này để người trong thiên hạ đều thấy được, dám đối đầu với Tả Khâu Môn Đình thì tuyệt đối không có kết cục tốt.
Lý Duy Nhất gật đầu nói:
- Thật ra ta rất tò mò, tại sao một đám tiểu bối trẻ tuổi lại dám lộng hành ở Khâu Châu. Chẳng lẽ bọn chúng không sợ bị nhân vật thế hệ trước của Tả Khâu Môn Đình thu thập? Hay là nói, ở giai đoạn hiện tại này, chỉ có thể binh đối binh, tướng đối tướng?
Tả Khâu Đình nói:
- Tranh đấu trong thiên hạ có một số quy tắc ngầm mà các bên mặc định, đã vạch ra giới tuyến, cũng đã khoanh vùng. Kẻ bắt đầu phá hoại quy củ, há lại không có hậu hoạn sao? Giống như sự va chạm giữa thế lực lớn và thế lực lớn, những sự tồn tại vượt qua Trường Sinh cảnh không dễ dàng tùy tâm sở dục đại sát tứ phương. Nếu ra tay ngoài quy củ, hậu quả có thể sẽ là bị quần công tiêu diệt.
Lý Duy Nhất đã hiểu đôi chút, giống như trên Địa Cầu, dù là chiến tranh giữa các quốc gia, vũ khí hạt nhân sẽ bị ràng buộc.
Đọ sức trước khi thực sự khai chiến có rất nhiều quy tắc tiềm ẩn bên trong. Giống như ai cũng chỉ muốn đánh một trận chiến tranh ủy nhiệm cục bộ, chưa đến mức bất đắc dĩ thì tuyệt đối không dám đích thân ra sân, trừ khi nắm chắc phần thắng tuyệt đối.
Sự giao phong của thế hệ trẻ ở Khâu Châu hiện nay, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là cuộc chiến tranh ủy nhiệm cục bộ này.
Mọi người thăm dò lẫn nhau, giao phong trong tầm kiểm soát. Nhưng cũng hoàn toàn có khả năng diễn biến thành chiến tranh toàn diện ở một điểm giới hạn nào đó.
Phía sau ắt có cuộc đấu trí của tầng lớp đỉnh cao mà người thường không thấy được.
Lý Duy Nhất nghĩ tới điều gì:
- Ngươi theo dõi ta mới phát hiện ra Ấu Tôn ẩn nấp trong Kính Nguyệt Trai, nói như vậy, ngược lại là ngươi nợ ta ân tình?
- ...
Tả Khâu Đình im lặng.