Loan Sinh Lân Ấu (1)

Lý Duy Nhất lại nói:

- Ngươi và Ấu Tôn kia đã giao thủ rồi chứ, thực lực của hắn thế nào?

Tả Khâu Đình không muốn nhắc đến việc này, ánh mắt nhìn về phía cửa lớn Vân Khuyết, thấy Lê Lăng đi ra, thấp giọng nói:

- Giúp ta liên hệ Thần Ẩn Nhân của Cửu Lê Ẩn Môn các ngươi. Ngoài ra, bảo Lê Lăng gọi ca ca nàng ấy đến. Trước cửa ải cuối năm, ta muốn đánh một trận với đám người này!

Lý Duy Nhất nhìn về phía Lê Lăng dưới ánh đèn, nói:

- Vậy rốt cuộc ngươi có ra tay với Khương Ninh hay không? Tả Khâu Môn Đình các ngươi bây giờ và Lăng Tiêu Cung... là...

Lý Duy Nhất quay đầu nhìn lại, Tả Khâu Đình đã biến mất không thấy đâu, rời đi lặng lẽ.

- Ta khiến người thấy phiền lắm sao?

Hắn lắc đầu thở dài một tiếng, đi về phía cửa lớn Vân Khuyết.

Lê Lăng hỏi:

- Người vừa rồi là Tả Khâu Đình?

Lý Duy Nhất gật đầu:

- Ngươi hẳn rất hiểu rõ hắn đúng không? Ta nhớ ở Không Gian Tiên Giới tại Trấn Táng Tiên, hai người các ngươi có đôi có cặp, trông khá thân thiết. Hắn thật sự rất xấu xí sao? Thật sự tai to mũi tẹt, răng vẩu mồm lệch?

- Dù sao ngươi tốt nhất đừng nhìn mặt thật của hắn, nếu không ấn tượng của ngươi về hắn chắc chắn sẽ có sự thay đổi mang tính đảo lộn.

Lê Lăng lại hỏi:

- Tối nay, có phải ngươi có chuyện gì giấu ta không?

Lý Duy Nhất cười hỏi lại:

- Ta giấu ngươi làm gì?

Lê Lăng hỏi:

- Vậy Cầm Ly cô nương là thế nào?

- Bây giờ ngươi quản ngày càng nhiều rồi, thật sự rảnh quá thì vào Không Gian Huyết Nê tu luyện đi, vẽ thêm vài phù văn phòng thân.

Lý Duy Nhất cảm thấy ánh mắt Lê Lăng hung dữ như một con gà mái nhỏ.

Cuối cùng nàng cũng bình thường trở lại, không giống như trước kia, trên mặt lúc nào cũng treo nụ cười giả tạo như diễn kịch.

Binh Tổ Trạch mênh mông bát ngát, lưu truyền rất nhiều truyền thuyết thần bí.

Có người nói, mỗi khi rạng sáng, trên biển sẽ nổi lên cung điện thận lâu, xuất hiện di tích thành trì cổ xưa. Có người từng đi vào thận cảnh, đến một vùng di tích có thật, mang về vô số kinh văn và chiến binh.

Cũng có người nói, mỗi khi đêm trăng tròn, từ hình bóng phản chiếu của mặt trăng trên mặt biển, có thể đi vào một Không Gian Tiên Giới như trong gương hoa thủy nguyệt, bên trong vô số bảo dược, có thể đào được Tiên Nhưỡng và Linh Thổ.

Truyền thuyết quá nhiều, có thật có giả, không thể tin hoàn toàn.

Nhưng từ xưa đến nay, quả thực có vô số cự đầu Trường Sinh cảnh lái thuyền đến chơi, tìm kiếm cơ duyên để tiến thêm một bước trong Binh Tổ Trạch.

Trên mặt biển trạch mênh mông vô tận, một chiếc Pháp khí cự hạm màu đỏ rực, cưỡi gió rẽ sóng lao nhanh về phía trước.

Tả Hữu Nhị Thị vẫn mặc áo đạo sĩ, nhưng da người đã thay đổi.

Vẫn là Nhân Mễ song sinh.

- Tùm!

- Tùm!

Hai thi thể máu thịt be bét bị đá xuống nước.

Bọn họ đã chết, bị đau đến chết trong lúc lột da.

Mùi máu tanh dẫn dụ dị thú dưới nước, giữa những con sóng cuộn trào, hai thi thể biến mất.

Cự thú Dạ Lân vỗ đôi cánh đen dài hơn mười mét từ giữa không trung lao xuống, khi đến gần Pháp khí cự hạm màu đỏ rực, Vũ Văn Thác Chân đứng trên lưng nó nhảy xuống, nhẹ nhàng đáp xuống sàn cự hạm.

Cự thú Dạ Lân bay lên lại, lượn vòng trên cự hạm, đôi mắt sắc bén tuần tra mặt biển.

Vũ Văn Thác Chân với tóc tím bồng bềnh, anh tuấn cao ráo, mi tâm có ấn ký hình trăng lưỡi liềm, khí chất tôn quý nhưng toàn thân toát lên vẻ u ám.

- Thác Chân đến rồi, qua đây nếm thử trà ta pha đi, là Huyết Long Bào do Long Đình tặng.

Một bóng người Thuần Tiên Thể phiêu dật tiêu sái ngồi ở mũi hạm, mặt hướng về phía trăng sáng trên biển, đang dùng một chiếc ấm sứ nấu trà, ngón tay bỏ thêm củi lửa, động tác tao nhã tỉ mỉ.

Hắn không nhiễm chút bụi trần, không giống khách nhân gian, toàn thân toát lên vẻ siêu thoát.

Trong ấm, nước đã sôi ùng ục, hương trà bay khắp thuyền hạm.

Đối mặt với bóng người này, thiếu thành chủ Dạ Thành Vũ Văn Thác Chân không còn vẻ như diều hâu và kiêu ngạo ngày thường, vừa đi tới vừa cười nói:

- Ấu Tôn thật có nhã hứng. Nghe nói Huyết Long Bào này còn quý hơn cả Tiên Nhưỡng, mỗi trăm năm mới sản xuất được vài chục cân. Dùng nó pha trà có thể tăng huyết khí, có thể rèn luyện ra nhục thân cường đại như rồng như phượng.

- Ngồi trước đi, còn thiếu chút lửa.

Trên áo của Loan Sinh Lân Ấu có tinh tú lấp lánh, giống như khoác cả một dải ngân hà lên người.

Hắn thở dài:

- Kính Nguyệt Trai bị hủy rồi, vị đệ nhất Truyền Thừa Giả của Tả Khâu Môn Đình kia có chút bản lĩnh. Ngươi xem, ép ta phải chạy ra biển thế này!

Vũ Văn Thác Chân hỏi:

- Thực lực của hắn mạnh như vậy sao?

Loan Sinh Lân Ấu nói:

- Rất mạnh, giao thủ với Hoa Vũ Tử ba chiêu, bất phân thắng bại.

Vũ Văn Thác Chân chấn động.

Hắn biết rõ Ấu Tôn mang theo bốn cao thủ Hoa, Kỳ, Minh, Tàng từ Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực.

Hoa Vũ Tử xếp ở vị trí thứ nhất.

Vũ Văn Thác Chân nói:

- Ta vốn tưởng Thương Lê là đệ nhất Nam Cảnh, bây giờ xem ra Tả Khâu Đình này và hắn ít nhất là kẻ tám lạng người nửa cân. Nhưng nếu nói hắn có thể ép Ấu Tôn buộc phải ra biển thì quá đề cao hắn rồi. Ấu Tôn là vì Khương Ninh mà đến phải không?

Loan Sinh Lân Ấu hỏi:

- Ta vẫn muốn hưởng mùi vị Vũ Tiên Tử của Tiên Lâm Bình, tránh để Kỳ Tẫn trực tiếp lột da, trở nên chẳng còn chút mỹ cảm khiến người mất hứng! Tìm thấy chưa?

Vũ Văn Thác Chân đáp:

- Đã khóa chặt một vùng biển, đang thu hẹp phạm vi tìm kiếm.

- Tin tức đã bị lộ, các ngươi phải chuẩn bị tâm lý. Trà uống được rồi, ngươi nếm thử trước đi.

Loan Sinh Lân Ấu bưng ấm gốm lên, rót đầy một chén cho hắn.

Nước trà đỏ thắm giống như máu tươi.

Hương thơm tỏa ra hóa thành từng đạo long ảnh màu đỏ máu, hàng ngàn hàng vạn, bay lượn quanh mũi thuyền.

- Đa tạ Ấu Tôn.

Vũ Văn Thác Chân hai tay bưng chén uống cạn:

- Tin tức bị lộ thì đã sao? Những nhân vật thế hệ trước của triều đình ở Khâu Châu tự nhiên sẽ có gia phụ kiềm chế. Thế hệ trẻ của triều đình ở Khâu Châu có ai ra hồn không? Phủ Châu đúng là có cao thủ nhiều như mây, nhưng đợi bọn họ chạy tới thì chỉ có thể nhặt xác cho Khương Ninh. Còn về Tả Khâu Đình, sau khi hắn chiến một trận với Hoa Vũ Tử, hẳn phải hiểu rõ mình và Ấu Tôn không phải đối thủ cùng một đẳng cấp, hoảng sợ bất an còn không kịp, làm sao dám chủ động đối đầu với chúng ta?

Hắn nói tiếp:

- Có điều, tin tức bại lộ quả thực khiến chúng ta khá bị động. Mọi thứ đều bày ra ngoài ánh sáng thì không còn vui nữa! Sao lại xảy ra chuyện như vậy?

Loan Sinh Lân Ấu cười nhạt:

- Nói ra e rằng ngươi cũng không tin, kẻ phá đám lại là một tên vô danh tiểu tốt thực lực bình thường. Ngươi đừng quan tâm, Trần Văn Võ đã đi điều tra rồi! Ai phạm lỗi thì người đó sửa, nếu không sửa được thì chỉ có thể dùng mạng của mình bù lại.

Một câu nói rất lạnh nhạt, nhưng lọt vào tai Vũ Văn Thác Chân lại khiến hắn suýt chút nữa không cầm chắc chén trà trong tay, chỉ cảm thấy vô cùng nặng nề.

...

Không Gian Huyết Nê.

Thiền Hải Quan Vụ kể lại:

- Ở vùng đất xung quanh Lăng Tiêu Sinh Cảnh này, con Cổ Tiên Cự Thú cuối cùng chính là Vũ Gia. Vạn năm trước, Vũ Gia sinh ra Phi Long và Phi Phượng.

- Chúng ta nói về Phi Long trước. Phi Long thích ăn thịt người, mỗi sáu trăm năm xuất thế một lần, một lần ăn thịt ít nhất một châu. Khoảng hai ngàn tám trăm năm trước, nó bị ta chém ở Đông Hải, rút Long Hồn, chia làm ba trăm phần, đúc thành ba trăm bộ quan bào Châu Mục.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters