- Phi Long sinh Kỳ Lân! Năm đó ta tìm rất lâu, muốn nhổ cỏ tận gốc nhưng không tìm thấy. Hẳn là giống như Long Môn, vào giai đoạn đó đã trốn sang Sinh Cảnh khác.
- Còn về Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực mà ngươi hỏi thì có liên quan đến Phi Phượng. Phi Long sinh Kỳ Lân, Phi Phượng sinh Loan Điểu. Nghe nói, năm con Loan Điểu ở Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực chính là sinh ra từ Phi Phượng và Thủy Tổ Tẫn Linh, đó đều là chuyện của mấy ngàn năm trước rồi!
Lý Duy Nhất hỏi:
- Cho nên, Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực ngoài Tẫn Linh thì còn có Loan Điểu?
- Ngàn năm trước cục diện là như vậy! Tình hình hiện tại thì ai mà biết được chứ?
Thiền Hải Quan Vụ hỏi:
- Ngươi đã chạm trán với bọn chúng rồi?
Lý Duy Nhất gật đầu.
Thiền Hải Quan Vụ biết rõ sự mạnh mẽ của Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực:
- Có tránh được không?
- Không tránh được!
Thiền Hải Quan Vụ trầm tư một lát:
- Ở đây, gặp lúc bất đắc dĩ thì ta có thể ra tay giúp ngươi. Nhưng vào châu thành Khâu Châu, ta tuyệt đối không thể ra tay, ở đó có quá nhiều lão gia hỏa, ra tay sẽ làm ta bị lộ.
- Thật ra...
Lý Duy Nhất lấy quan bào Châu Mục của Chu Cầm Phượng ra, mỉm cười nói:
- Hay là ngươi giúp ta khai quang trước đi? Bây giờ ngươi có năng lực này không?
Thiền Hải Quan Vụ đã sớm đoán được là hắn lột quan bào trên hài cốt của Chu Cầm Phượng mang đi:
- Trong tình huống không nắm chắc mười phần sẽ không bị lộ thân phận, tốt nhất cũng đừng sử dụng thứ này.
Nửa canh giờ sau, Lý Duy Nhất mang theo quan bào Châu Mục đã được Thiền Hải Quan Vụ kích hoạt lại chuẩn bị rời đi. Hắn liếc nhìn quan tài bạch ngân khổng lồ, lộ vẻ trầm tư.
Một đêm bận rộn, tự nhiên là không ngủ.
Sáng sớm hôm sau, trời vừa sáng.
Ẩn Thập mang tin tức về:
- Khương Ninh trốn vào Binh Tổ Trạch, Dạ Thành và Quan Sơn đã triệu tập một lượng lớn nhân mã, đang tìm kiếm trên biển, đây hẳn chỉ là lực lượng ngoài mặt.
Không lâu sau, Ẩn Cửu trở về:
- Ta đã nói chuyện với Ẩn Nhị rồi! Tin tức bên đó là, Vũ Văn Nghiêm của Dạ Thành và Từ Phật Đỗ của Quan Sơn đã bí mật đến Khâu Châu. Ngoài ra còn có một tồn tại Siêu Nhiên của Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực đã đích thân đi bái phỏng Đào Lý Sơn thuộc Tổ Cảnh của Tả Khâu Môn Đình. Hôm kia, Đào Lý Sơn ráng chiều đầy trời, vạn điểu triều bái. (*từ Siêu Nhiên này, đến hiện tại tụi mình vẫn chưa biết là cảnh giới hay chỉ là một cách diễn tả, nhưng nó xuất hiện rất nhiều ở các chương sau, vượt qua Trường Sinh cảnh, gần giống như là cảnh giới, nên tụi mình tạm thời để hoa nhen)
Ẩn Thập Nhất nói:
- Đây là chuyện tốt với Cửu Lê Tộc, chứng tỏ bên phía Lê Châu, tình hình cuộc chiến chắc chắn đã qua giai đoạn mãnh liệt ban đầu, tiến vào giai đoạn giằng co và kéo dài. Nếu không Vũ Văn Nghiêm và Từ Phật Đỗ sao có thể đến bên này?
Ẩn Thập nói:
- Chuyện tốt? Cao tầng đã đối thoại, chứng tỏ muốn giải quyết Tẫn Linh chỉ có thể dựa vào võ tu thế hệ trẻ chúng ta. Bọn chúng nhắm vào Tả Khâu Môn Đình, mà Cửu Lê Tộc hiện tại lại gắn bó chặt chẽ với Tả Khâu Môn Đình, chúng ta căn bản không có cách nào đứng ngoài cuộc.
- Không phải giải quyết Tẫn Linh, là cứu Thập Tam sư huynh.
Lý Duy Nhất lại nói:
- Tối qua, ta đã nói chuyện với Truyền Thừa Giả của Tả Khâu Môn Đình. Hắn đã giao thủ với đám Tẫn Linh kia, nhìn nét mặt và trạng thái của hắn lúc đó thì tình hình rất không khả quan. Kẻ địch mạnh hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều!
Ẩn Thập Nhất a lên một tiếng, kinh ngạc nói:
- Ngươi giỏi đấy, có thể nói chuyện với Truyền Thừa Giả của Tả Khâu Môn Đình, ta còn chưa có tư cách đó!
Ẩn Thập từng chứng kiến thảm trạng của Trang Nguyệt, trong lòng có một ngọn lửa giận:
- Ngươi sợ rồi? Ấu Tôn kia dám làm chỗ dựa cho ba tông môn thì chính là kẻ thù của Cửu Lê Tộc ta, Ẩn Môn không sợ bất cứ kẻ địch nào.
Ẩn Cửu nói:
- Chính xác mà nói, có đối địch hay không căn bản không phụ thuộc vào chúng ta. Chúng ta muốn tránh chiến, người khác cũng sẽ không cho phép.
Lý Duy Nhất chỉ sợ bọn họ không dám, nói:
- Nếu chư vị có chiến ý mạnh như vậy, chọn một đại diện ra đi. Tả Khâu Đình muốn so tài cao thấp với bọn chúng, muốn gặp Thần Ẩn Nhân của Cửu Lê Ẩn Môn, ai đi đàm phán với hắn?
Ẩn Thập Nhất nói:
- Ta đi.
Ẩn Cửu và Ẩn Thập đều nhìn chằm chằm vào hắn.
Ẩn Thập Nhất nói nhỏ:
- Ta đi bưng trà rót nước, chắc không có vấn đề gì chứ?
Ẩn Cửu nói:
- Hay là để ta đi! Bên phía Lê Châu, Cửu Lê Tộc đang cần sự ủng hộ của Tả Khâu Môn Đình, thực lực của Cửu Lê Ẩn Môn không thể quá yếu.
Lý Duy Nhất nói:
- Được, ta và Ẩn Thập đi đàm phán với hắn.
Ẩn Cửu im lặng.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ẩn Cửu có thực lực mạnh nhất, nên lập tức đến Binh Tổ Trạch, không nên lãng phí thời gian ở đây. Đúng rồi, Ẩn Nhân Đạo Chủng cảnh sẽ ra tay giải cứu Thập Tam sư huynh chứ?
Ẩn Cửu đáp:
- Đừng nghĩ nhiều, đây là cuộc giao phong dưới Đạo Chủng cảnh, các bên hơn phân nửa đã đạt được sự ngầm hiểu. Nếu đấu pháp từng bước leo thang, cơn bão sẽ đáng sợ hơn Lê Châu hiện tại nhiều, không có bên nào gánh vác nổi. Cuối cùng, bên thật sự ngư ông đắc lợi sẽ chỉ là những thế lực không tham gia vào.
Hắn giải thích thêm:
- Tại sao Tả Khâu Đình chỉ mời Cửu Lê Tộc? Bởi vì hắn rất rõ, trận chiến này liên quan chặt chẽ đến lợi ích của Cửu Lê Tộc, chúng ta không tránh được. Còn Đông Cảnh, Tây Cảnh, Bắc Cảnh, muốn mời bọn họ cùng đối phó Tẫn Linh, Tả Khâu Môn Đình sẽ phải bỏ ra cái giá rất lớn!
Lý Duy Nhất nói:
- Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực nằm ở phía tây, chúng ở Nam Cảnh có thể hô mưa gọi gió, nhiều thế lực nghe theo hiệu lệnh. Sức ảnh hưởng của chúng ở Tây Cảnh sẽ chỉ càng lớn hơn.
Ẩn Cửu và Ẩn Thập Nhất lập tức rời khỏi thành, ra khơi tiến vào Binh Tổ Trạch.
Tả Khâu Đình có hiệu suất rất cao, từ tối qua đã gom đủ các loại dược liệu Lý Duy Nhất cần ngay trong đêm, ngay cả tinh dược ngàn năm và đan lô cũng mang đến cùng một lúc.
Lúc này, mặt trời vừa qua mái hiên, ánh nắng xuyên qua cành lá, chiếu xuống đất lốm đốm.
Lý Duy Nhất dẫn Tả Khâu Đình bước vào Tiên Khuyết, đến phòng của Ẩn Thập.
Tả Khâu Đình nhìn Trang Nguyệt đang nằm trên giường trước, sau đó mới dùng ánh mắt dò xét và kinh ngạc nhìn về phía Ẩn Thập:
- Thiên hạ có ai ngờ được, Cầm Ly cô nương của Tiên Lâm lại là Thần Ẩn Nhân của Cửu Lê Ẩn Môn? Lý Duy Nhất, ngươi không phải tùy tiện tìm một người đến lừa gạt ta đấy chứ?
Dứt lời, Tả Khâu Đình biến mất tại chỗ, chiếc quạt xếp trong tay như kiếm, đâm thẳng vào mi tâm Ẩn Thập.
Tốc độ cực nhanh, hơn nữa ra tay không hề có điềm báo.
- Xoẹt!
Ẩn Thập đứng tại chỗ, chân không di chuyển, một trận pháp lấy mi tâm làm trung tâm hiện ra, giống như la bàn thiên địa mở rộng, vô số văn tự chìm nổi bên trên.
Chiếc quạt xếp và cánh tay của Tả Khâu Đình lập tức sa vào trong trận, cả người bị trận pháp lôi kéo.
- Xoẹt!
Trong khoảnh khắc tiếp theo, hắn đã trở về vị trí cũ, cười nói:
- Bên ngoài đồn là Vũ Kiếm Song Tuyệt, không ngờ còn là một Trận Pháp Sư Tai Hỏa cảnh, thực lực như vậy đúng là không giống người được tạm thời mời đến diễn kịch.
Ẩn Thập vẫn luôn đoan trang tú lệ, thầm kinh hãi trước thực lực khủng bố của Tả Khâu Đình, may mà hắn chỉ ra tay thăm dò chứ không dốc hết sức, nếu không nàng có xác suất cao bị vạch trần.
- Tả Khâu công tử cứ nghi ngờ tới lui như vậy, chẳng lẽ cảm thấy nữ tử thì không thể trở thành Thần Ẩn Nhân?
Lời lẽ của Ẩn Thập sắc bén, lại nói:
- Hiện tại là ngươi tới cửa cầu chúng ta giúp đỡ, thái độ này khiến ta rất thất vọng!
Đàm phán với phụ nữ, với tính cách của Tả Khâu Đình thì chắc chắn lấn lướt người ta được. Lý Duy Nhất yên tâm, lấy ra một bình Kim Tuyền uống một ngụm, tự mình rèn luyện kim cốt.