Lý Duy Nhất nói:
- Phải khiến chúng gục ngã ở đây, vẽ bao nhiêu phù cứ ném ra hết đi.
- Quả nhiên là ngươi cướp đi cái hòm kim loại màu đen kia, ngươi còn dám đối đầu với chúng ta?
Hoắc Càn Khôn bị bao phủ trong minh vụ, năm giác quan bị ảnh hưởng nghiêm trọng, nhưng vẫn nhận ra khí tức của Quỷ Kỳ.
- Đối đầu với các ngươi thì cần can đảm lớn lắm sao? Hơn nữa, hình như vẫn luôn là các ngươi đối đầu với ta, ta còn chưa tính toán với các ngươi đâu!
Lý Duy Nhất mặc quan bào Châu Mục chỉnh tề, đai lưng bản rộng phối bảo thạch và ngọc bội, chỉnh lại mũ quan. Cả người giống như thiếu niên Châu Mục tuấn lãng thần phong, anh tư hiên ngang, tinh thần phấn chấn.
- Vù!
Dưới sự kích hoạt của pháp khí, từng luồng tử vụ từ trong quan bào dật tán ra, hình thành đám mây tử vụ bao bọc toàn thân.
- Vút!
Thân hình Lý Duy Nhất biến mất trong đám mây tử vụ.
Sau một khắc, trực tiếp vượt qua không gian hơn mười trượng, đám mây tử vụ xuất hiện trên đỉnh đầu Hoắc Càn Khôn.
Hoàng Long Kiếm đâm ra từ trong không gian, phong mang sắc bén, phá tan hộ thể pháp khí.
Hoắc Càn Khôn đã bao giờ thấy qua trận thế như vậy, một tiểu tử Ngũ Hải cảnh mà trực tiếp nhảy vọt không gian tới giết hắn?
Điều này đã vượt qua khái niệm tốc độ, hắn sợ tới mức hồn phi phách tán, thả ra chiến pháp ý niệm, liều mạng đâm ngân thương, muốn dựa vào ưu thế cảnh giới hóa giải tử kiếp.
- Bùm!
Sau một kích va chạm, đám mây tử vụ trên đỉnh đầu hắn biến mất.
Cùng lúc đó, đám mây tử vụ xuất hiện trước người Hoắc Càn Khôn, lại là một kiếm chém qua.
- Ầm!
- Ầm ầm!
...
Đám mây tử vụ liên tiếp hiện ra sáu lần quanh người Hoắc Càn Khôn.
Kiếm thứ tư, liền chém đứt cánh tay phải của hắn.
Kiếm thứ năm, đâm xuyên phổi.
Kiếm thứ sáu, xuyên thủng mi tâm và đầu.
Cả quá trình chưa đến hai nhịp thở.
Hoắc Càn Khôn có thể đỡ được ba kiếm đầu chính là do kinh nghiệm chiến đấu phong phú, có chiến pháp ý niệm cường đại hộ thể.
Thân hình Lý Duy Nhất hiện ra trong không gian, chân đạp mặt biển, tử vụ thu vào trong quan bào.
Một tay hắn cầm kiếm, một tay nắm lấy ngân thương của Hoắc Càn Khôn, mặt lộ ý cười. Kế hoạch trong lòng hắn rốt cuộc có tính khả thi để thực hiện rồi!
Trên thuyền đánh cá phía sau, một luồng uy áp khủng bố và năng lượng băng hàn thả ra, mặt biển quanh thân thuyền xuất hiện dấu hiệu đóng băng.
Tà khí mạnh mẽ tựa như Quỷ Vương xuất thế.
Lý Duy Nhất đột nhiên quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy, trong minh vụ đen kịt trên thuyền đánh cá, một Quỷ ảnh cao tới bốn trượng, mặc áo giáp kim loại bước ra, tay cầm chiến qua, chân đạp nước biển cuồn cuộn, sát khí như ma đi về phía Vũ Văn Triều.
- Bốn trượng... cao hơn lúc ta kích hoạt một trượng. Chỉ vì tu vi của nàng ấy cao hơn ta sao?
Vũ Văn Triều đã sớm nhận thấy nguy hiểm.
Kẻ địch vốn đang ngồi thuyền bỏ trốn, đột nhiên dừng lại phản kích, bảy con kỳ trùng và vị Đại Niệm Sư Thiên Hỏa cảnh từng gặp trước đó cũng đột nhiên xuất hiện.
Khiến hắn nghi hoặc là, đối thủ dựa vào cái gì cảm thấy lực lượng như vậy là có thể giữ chân cường giả Ngũ Hải cảnh ngũ trọng?
Rất nhanh, sự nghi hoặc này của Vũ Văn Triều dần dần hóa thành kinh hãi và bất an.
Bảy con kỳ trùng vây công hắn không tu chiến pháp ý niệm giống như võ tu nhân loại, cũng không có Pháp khí và chiêu thức ghê gớm gì, càng không có trí tuệ chiến đấu.
Nhưng tốc độ của chúng nó quá nhanh, không thua kém cường giả Ngũ Hải cảnh ngũ trọng như hắn bao nhiêu.
Tuy chúng nó chỉ biết sử dụng cánh chim sắc bén để công kích, nhưng thêm vào tốc độ khủng bố, mỗi lần va chạm, lực lượng đều có thể so với một kích toàn lực của võ tu Ngũ Hải cảnh tam trọng.
Nếu chỉ đối mặt một con, Vũ Văn Triều chỉ cần thả ra chiến pháp ý niệm hộ thể, dù đứng tại chỗ, Phượng Sí Nga Hoàng cũng không thể tổn thương được hắn chút nào.
Nhưng trước mắt có tới bảy con.
Giống như bị bảy võ tu Ngũ Hải cảnh tam trọng vây công, chiến pháp ý niệm cao ba trượng do Vũ Văn Triều thả ra, sau khi chịu đựng mấy chục lần va chạm, thế mà xuất hiện dấu hiệu nứt vỡ.
Hắn đánh trúng loại côn trùng này hơn mười lần, nhưng dường như chẳng gây tổn thương gì cho chúng.
- Kỳ trùng thật đáng sợ, võ tu Ngũ Hải cảnh tứ trọng bình thường gặp phải một con, sợ là đều sẽ vô cùng đau đầu. Chẳng trách chúng tiến vào trong kỵ binh Hỏa Nha, hoàn toàn chính là tàn sát nghiêng về một phía.
Trong đầu Vũ Văn Triều vừa mới hiện lên ý niệm này, trong lòng sinh cảm ứng, ánh mắt bắt được một phù văn đang bay nhanh tới.
Phù văn nổ tung, hóa thành một thanh cự kiếm màu vàng dài mười mét chém xuống.
- Đây là...
Phổi của Vũ Văn Triều vang lên tiếng phong lôi, pháp khí cuồn cuộn trào ra, hai tay vung lên Pháp khí thượng phẩm chiến mâu.
Từng cái kinh văn đỏ sậm sáng ngời hiện lên trên cán mâu, chấn động không khí run rẩy, đánh nát cự kiếm, hóa thành mưa ánh sáng màu vàng rơi xuống mặt biển.
Hắn tìm kiếm nguồn gốc phù văn, mắt hổ rơi vào Lê Lăng đang đứng trên thuyền.
Trong miệng hắn phun ra một ngụm sóng lớn pháp khí, đánh bay bảy con Phượng Sí Nga Hoàng phiền toái kia ra xa mười trượng, sau đó chân đạp mặt nước, đánh về phía thuyền đánh cá.
Phải đánh chết Phù Sư của đối phương trước.
Linh quang nơi mi tâm Lê Lăng từng vòng khuếch tán, đồng thời bay ra năm phù văn vàng óng ánh, hóa thành năm thanh cự kiếm màu vàng cùng chém về phía Vũ Văn Triều.
Có cái chém ngang, có cái bổ dọc, có cái đâm thẳng xuống...
Vũ Văn Triều biết sự ghê gớm của Kim Kiếm Phù, không ngờ đối phương có thể một lần đánh ra năm cái, trong mắt hắn tràn đầy vẻ kinh hãi.
Giờ phút này, hắn muốn né tránh hoặc lùi lại đều đã không kịp, đành phải kiên trì thi triển ra chiến pháp mạnh nhất.
- Vĩnh Dạ Vô Trú.
Trường mâu trong tay vung lên trời.
Bóng người chiến pháp ý niệm cao ba trượng ngẩng đầu, trong miệng phun ra thác nước chùm sáng màu đen.
- Ầm ầm!
Giống như dùng sức một người cứng rắn đỡ mỗi một kiếm của năm võ tu Ngũ Hải cảnh tứ trọng. Vũ Văn Triều căn bản không đỡ được, chiến pháp ý niệm sụp đổ, thân thể rơi xuống nước biển.
Mấy ngày trước, cánh tay phải của hắn bị Khương Ninh đánh chỉ còn lại xương, bị thương nghiêm trọng, gần như phế bỏ, nhờ uống bảo dược nên máu thịt mới mọc lại.
Giờ phút này, da cả cánh tay phải nứt ra, máu tươi tràn ra ngoài, đau đớn tận xương.
Vũ Văn Triều đã không màng đến mặt mũi, cảm giác nguy cơ trong lòng mãnh liệt. Hắn đang muốn từ đáy nước bỏ trốn, lại thấy bảy con kỳ trùng từ bảy hướng khác nhau lao tới. Dù ở trong nước, tốc độ của chúng vẫn rất nhanh.
Trên người chúng nó rực rỡ ánh sáng nhiều màu, cánh chim sắc bén như dao.
- Bảy con trùng này quá thần dị, ở trong nước, tốc độ ta bị cản trở, chiến pháp không thi triển được, tất không phải đối thủ của chúng.
Soạt một tiếng, Vũ Văn Triều phá nước mà ra.
Pháp khí trên người hắn cuồn cuộn, nhảy khỏi mặt nước cao vài trượng.
Ánh mắt hắn nhanh chóng quét nhìn, phát hiện Hoắc Càn Khôn thế mà đã bị đánh chết, càng sợ đến vỡ mật, không dám có nửa phần ý nghĩ dừng lại, chỉ muốn lập tức chạy trốn, trốn càng xa càng tốt.
Một cây chiến qua âm hàn thấu xương cắt qua không trung, giống như lưỡi liềm rơi lên người Vũ Văn Triều.
- Phập!
Áo giáp trên người Vũ Văn Triều vỡ nát, chiến qua chém hắn đứt làm đôi, máu tươi tựa thác nước bắn tung toé.
Hai nửa thi thể rơi xuống biển lớn.
Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng ùa lên.
Hai con khiêng Pháp khí thượng phẩm chiến mâu, phòng ngừa rơi xuống đáy biển.
Năm con khác sử dụng móng vuốt tháo dỡ các loại vật phẩm đáng giá trên người Vũ Văn Triều, vận chuyển toàn bộ lên thuyền đánh cá.
Chúng đã ăn tinh dược ngàn năm, hương vị tuyệt diệu, bảo dược trăm năm hoàn toàn không thể so sánh. Chúng mới chỉ ăn mấy canh giờ, năng lượng sinh mệnh trong cơ thể vẫn luôn tăng trưởng.