Thiên Nhất Môn, Hoắc Càn Khôn

Nhưng Lý Duy Nhất nói với chúng, tinh dược ngàn năm cực kỳ đắt đỏ, mua một cây đã vét sạch gia sản.

Chính vì thế, bảy con này mới tích cực thu thập tài nguyên bảo vật kiếm Ngân Tệ như vậy.

Lý Duy Nhất quay trở lại thuyền đánh cá, nhìn về phía Quỷ ảnh cao bốn trượng bước ra từ Quỷ Kỳ kia, chỉ vung chiến qua một cái liền đánh chết Vũ Văn Triều, chiến lực có thể nói là khủng bố.

- Quỷ Kỳ này tuyệt đối không đơn giản, cũng không biết là bảo vật cấp bậc gì.

Quỷ Kỳ và Ác Đà Linh đều thuộc về Ngu Đà Nam.

Tàn hồn Ngu Đà Nam ở trên Chiến Hạm Thanh Đồng dám tập kích Thiền Hải Quan Vụ. Có thể thấy được, dù khi còn sống hắn không phải Cổ Thiên Tử, ước chừng cũng không kém quá nhiều.

Bảo vật do tồn tại cỡ này nắm giữ, không thể tưởng tượng nổi sẽ là phẩm cấp cao đến đâu.

- Hẳn là có liên quan đến độ tinh khiết của pháp khí! Ta hiện tại là tam giai khí, kích hoạt ra Quỷ ảnh chỉ cao ba trượng, chiến lực của nó có thể so với võ tu Ngũ Hải cảnh ngũ trọng bình thường.

- Trang Nguyệt hẳn là tứ giai khí, Quỷ ảnh đạt tới bốn trượng, chiến lực tự nhiên cao hơn một cấp bậc.

Cùng là tu vi Ngũ Hải cảnh ngũ trọng, có người đang tu luyện khí hải thứ năm, có người đã tu luyện khí hải thứ sáu Phong Phủ.

Người tu luyện khí hải thứ năm thì chiến pháp ý niệm chỉ có ba trượng.

Người tu luyện khí hải thứ sáu thì chiến pháp ý niệm có thể đạt tới bốn trượng.

Không nghi ngờ gì nữa, chiến lực của Quỷ ảnh cao bốn trượng bước ra từ Quỷ Kỳ đã tương đương với võ tu lục hải.

Không biết tu luyện ra ngũ giai khí, lục giai khí rồi kích hoạt Quỷ Kỳ, thì Quỷ ảnh bên trong có thể bộc phát ra chiến lực cường đại cỡ nào?

Quỷ ảnh trở lại Quỷ Kỳ, minh vụ tan đi.

Mặt biển trở về sóng yên biển lặng, phản chiếu trời xanh mây trắng.

Lý Duy Nhất cởi quan bào Châu Mục ra, thu vào Ác Đà Linh.

Bộ đồ này huyền diệu vô song, uy lực phi phàm, nhưng tiêu hao pháp khí rất nhiều.

Hắn mới chỉ sử dụng Không Gian Độn Pháp mà đã hơi không chịu nổi, không dám tưởng tượng nếu sử dụng lực lượng Long Hồn bên trong, liệu có thể trong nháy mắt rút cạn pháp khí trong cơ thể hay không?

- Đuổi tới rồi!

Lê Lăng vẫn luôn cảnh giác, phát hiện một chiếc lâu hạm khổng lồ đuổi theo ở phía sau tám, chín dặm.

- Ngươi và bảy con kia đi giải quyết bọn chúng, tốc độ phải nhanh. Hoắc Càn Khôn đã ra mặt, Trần Tầm và Thịnh Khinh Yến tất nhiên cũng ở gần đây, bọn họ mạnh hơn nhiều.

Lý Duy Nhất chỉ liếc nhìn từ xa một cái rồi làm việc của mình. Hắn cởi y phục trên thi thể Hoắc Càn Khôn xuống, kiểm kê tỉ mỉ, lại cẩn thận quan sát đặc điểm dáng người và dung mạo của hắn ta, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.

Lâu hạm phía sau do một con Ly Thú dài hơn hai mươi mét kéo, đang chạy băng băng trên biển.

Hai vị võ tu Ngũ Hải cảnh của Thiên Nhất Môn đi theo Hoắc Càn Khôn, cùng ba vị võ tu Ngũ Hải cảnh của Dạ Thành đi theo Vũ Văn Triều đều đứng ở đầu thuyền. Chiếc lâu hạm này là bọn họ cướp đoạt ở bến tàu, trực tiếp trưng dụng.

- Chiều cao thể hình xấp xỉ ta, không phải Thuần Tiên Thể, độ khó dịch dung không lớn.

Lý Duy Nhất vừa quan sát thi thể trên đất, vừa thi triển Dịch Dung Quyết, điều chỉnh thân hình thể thái, ngũ quan diện mạo.

Hắn tỉ mỉ nhớ lại trạng thái da dẻ, ngôn hành cử chỉ, thanh âm ngữ điệu lúc còn sống của Hoắc Càn Khôn, cùng với tinh thần khí độ, đều cẩn thận suy xét nghiền ngẫm.

Dịch Dung Quyết, ngoại trừ dịch cốt đổi thần, quan trọng nhất chính là quan sát và tư duy.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua.

- Bùm!

Kim loại rơi xuống đất phát ra thanh âm vang dội.

Một con Phượng Sí Nga Hoàng quắp một cây Pháp khí hạ phẩm trường mâu, bay lảo đảo vượt qua vùng biển xa vài dặm, mang nó về thuyền đánh cá, ném xuống sàn thuyền bên cạnh Lý Duy Nhất.

- Đã giết xong, dọn dẹp rồi?

Lý Duy Nhất nhìn về phía chiếc lâu hạm phía sau.

Trên mặt biển giữa hai con thuyền, bảy con Phượng Sí Nga Hoàng rất cần cù bận rộn, thân thể nhỏ bé vận chuyển hàng hóa nặng nề, qua lại như thoi đưa.

Năm vị võ tu Ngũ Hải cảnh trên thuyền đã bị giết sạch toàn bộ.

Đôi chân Lê Lăng tỏa sương mù màu xanh lam đạp nước trở về, từ đầu tới cuối nàng đều không có cơ hội ra tay.

Lý Duy Nhất chộp lấy ngân thương trên sàn thuyền, cánh tay vung lên, mũi thương hóa thành một điểm sáng bạc rơi vào cái cằm trắng như ngọc của Lê Lăng vừa mới lên thuyền.

Hắn bắt chước giọng điệu của Hoắc Càn Khôn:

- Thiên Nhất Môn, Hoắc Càn Khôn!

Lê Lăng ngẩn ra, tỉ mỉ đánh giá Lý Duy Nhất đã hoàn toàn biến hóa thành bộ dáng Hoắc Càn Khôn, trong lòng kinh nghi. Nếu không phải thi thể Hoắc Càn Khôn nằm ngay bên cạnh, Lý Duy Nhất đã thành công lấy giả đánh tráo.

Nàng nói:

- Ngay cả ta cũng không nhìn ra sơ hở, chỉ cần ngươi không ra tay với người khác, lộ ra đặc tính pháp khí thì hẳn là có thể qua mặt được.

Lý Duy Nhất thu thương lại:

- Không đơn giản như vậy, ta và Hoắc Càn Khôn tiếp xúc quá ít, không thể nào hoàn toàn giống nhau. Gặp phải cao thủ quen biết hắn ta, hơn nữa tu vi cảm giác mạnh thì tất nhiên sẽ rất nhanh bị nhìn thấu.

Trang Nguyệt vẫn luôn nghe bọn họ đối thoại:

- Lý Duy Nhất, không phải ngươi nói kẻ địch rất đáng sợ, đi cứu người chẳng khác nào đi chịu chết ư? Sao... sao ta cảm giác ngươi không có ý muốn rời đi, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?

Lý Duy Nhất đi đến trước mặt Trang Nguyệt, bàn tay chạm vào mặt nàng.

Trang Nguyệt khẽ run lên, không có kháng cự.

Dưới tình huống nàng không hề phòng bị, Lý Duy Nhất sử dụng niệm lực, khiến nàng ngủ mê man.

- Trông chừng nàng, đừng để nàng tỉnh lại phát hiện bí mật của Không Gian Huyết Nê.

Lý Duy Nhất nhìn về phía Lê Lăng, sau đó kích hoạt Xá Lợi Phật Tổ, thu hai người bọn họ vào thế giới vi mô.

Càng ít người biết bí mật của Thiếu Dương Tinh càng tốt.

Nơi này cách bến tàu cũng chỉ mấy chục dặm, Lý Duy Nhất rất rõ ràng, kẻ địch có thể đuổi tới bất cứ lúc nào.

Sau khi xử lý thi thể Hoắc Càn Khôn, hắn cởi một chiếc thuyền con dài bốn mét buộc ở đuôi thuyền đánh cá ra, một chưởng đánh nát toàn bộ thuyền đánh cá, hủy đi mọi dấu vết.

Tiếp đó, hắn dùng pháp khí đẩy thuyền con, biến mất sâu trong Binh Tổ Trạch.

Nắng ấm mùa đông, gió nhẹ hiu hiu.

Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đậu ở mép thuyền, cánh chim khép mở phát ra ánh sáng lấp lánh, vô cùng nhàn nhã thoải mái. Từ buổi sáng ăn tinh dược ngàn năm đến giờ, thân thể chúng đã lớn lên không ít, gần ba tấc rưỡi.

Chờ chúng tiêu hóa hoàn toàn tinh dược ngàn năm, khả năng cao sẽ trực tiếp dài đến bốn tấc.

Đến lúc đó, chiến lực đơn lẻ của chúng có thể tăng lên một đoạn dài.

- Khí thế thật sắc bén, trong gió như mang theo kiếm ý.

Lý Duy Nhất cảm giác được phía sau mười dặm truyền đến một hơi thở quen thuộc mà sắc bén, cả người như có gai ở sau lưng, giống như lợi kiếm đã treo trên đỉnh đầu.

Đổi lại là ở trên đất liền, hắn sẽ không có cảm giác rõ ràng như vậy, có quá nhiều nhân tố quấy nhiễu.

Trên biển không một bóng người, dù chỉ thông qua mùi trong gió cũng có thể phán đoán trước rất nhiều tình huống mắt thường không nhìn thấy.

- Ào ào!

Lý Duy Nhất thu hồi thuyền con và Phượng Sí Nga Hoàng, cả người ẩn nấp vào trong nước.

Trần Văn Võ chân đạp một khúc gỗ to bằng miệng bát, như mũi tên rời cung lao tới, trên mặt biển hình thành một đường thủy lộ thẳng tắp, giống như một nét bút chia đôi biển cả.

Hắn đeo Chỉ Qua Kiếm sau lưng, thẳng tắp oai hùng, tóc dài lay động trong gió, như tiên giáng trần.

Hai mắt hắn sáng rực nhìn thấu hư vọng.

Chiến pháp ý niệm hóa thành vô số làn sương mù như rồng rắn, dò xét những nơi có thể ẩn thân trên mặt nước.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters