Kỳ đại nhân (1)

- Khí tràng thật đáng sợ, liệu có phải vừa rồi hắn đã cảm ứng được ta hay không?

Sau khi Trần Văn Võ rời khỏi vùng biển này, Lý Duy Nhất không dám xem thường năng lực cảm ứng của đối phương, hắn không trồi lên mặt nước, vẫn ẩn nấp dưới mực nước biển hơn mười mét, để cơ thể tự nhiên chìm xuống.

Sự tồn tại ở cấp bậc này chắc chắn có thể cảm ứng được động tĩnh bất thường dưới nước.

Không thể hành động thiếu suy nghĩ!

Trần Văn Võ quá quen thuộc với Hoắc Càn Khôn, hơn nữa tu vi mạnh mẽ, dùng Dịch Dung Quyết để lừa đối phương, trong lòng Lý Duy Nhất không có chút tự tin nào.

Không bao lâu sau, Trần Văn Võ quả nhiên quay trở lại.

- Ầm!

Cánh tay hắn nâng lên, làn da tỏa ánh sáng chói mắt, một chưởng vỗ xuống mặt biển.

Pháp khí ngưng tụ thành một chưởng ấn to dài vài trượng, ép mặt biển lõm xuống như cái bát, nước biển cuộn lên một vòng, điên cuồng khuếch tán ra ngoài.

Đồng thời, từng tầng năng lượng trùng kích của chưởng lực tràn xuống đáy biển.

Lý Duy Nhất không dám thả pháp khí ra, chỉ có thể dựa vào thân thể để cứng rắn chống đỡ. May mắn là giờ phút này hắn đã chìm xuống dưới mặt biển hơn hai mươi mét, chịu ảnh hưởng không lớn.

Trần Tầm và Thịnh Khinh Yến lái thuyền đuổi tới.

Vẻ mặt Trần Văn Võ nghiêm túc, bay người đáp xuống thuyền.

Thịnh Khinh Yến nhìn mặt biển vẫn đang cuộn trào, kinh thán trước tu vi đáng sợ của Trần Văn Võ, nàng hỏi:

- Kẻ kia ẩn thân trong vùng biển này sao?

Trần Văn Võ lắc đầu:

- Khó nói lắm! Kẻ này cực kỳ xảo quyệt, tuy lúc trước có cảm ứng yếu ớt, nhưng không xác định được có phải là hắn đang cố tình tung hỏa mù, muốn kiềm chế ta ở lại chỗ này hay không.

Trần Tầm nói:

- Năm cao thủ của Thiên Nhất Môn và Dạ Thành đều chết trên thuyền, Hoắc Càn Khôn và Vũ Văn Triều không rõ tung tích, e rằng dữ nhiều lành ít.

Thịnh Khinh Yến cười nhạt:

- Thật là một kẻ ngông cuồng, dám chủ động khiêu khích chúng ta.

Trần Văn Võ nói:

- Ngông cuồng sao? Ta lại cảm thấy tâm trí kẻ này phi phàm, tuyệt đối là cố ý làm vậy, đây là một đối thủ thú vị.

Trần Tầm nói:

- Bây giờ định làm thế nào, cứ ở đây giằng co với hắn à? Ngộ nhỡ đúng là hắn bày nghi binh, thực tế đã rời đi từ lâu, như vậy sẽ khiến chúng ta trông rất ngu ngốc.

- Chỉ là một tên chuột nhắt xảo quyệt Ngũ Hải cảnh ngũ trọng, khi hắn giết võ tu Ngũ Hải cảnh của Thiên Nhất Môn và Dạ Thành thì đã để lộ dấu vết, lần sau gặp lại tự nhiên sẽ biết hắn là ai. Bên phía Khương Ninh mới là quan trọng nhất, chúng ta mau qua đó đi, nếu có thể góp một phần sức, tự nhiên sẽ lấy công chuộc tội.

Chiến hạm rời đi, tiến về một phương vị nào đó trên biển.

Một canh giờ sau, Lý Duy Nhất nổi lên mặt nước cách nơi đó hơn mười dặm. Hắn lấy chiếc thuyền nhỏ từ trong Ác Đà Linh ra, đuổi theo hướng nhóm người Trần Văn Võ rời đi.

- E là Trần Văn Võ này đang tu luyện thất hải, pháp khí hùng hậu như vậy, võ tu Ngũ Hải cảnh ngũ trọng như Vũ Văn Triều đứng trước mặt hắn quả thật không khác gì đốm lửa nhỏ so với trăng rằm.

Lý Duy Nhất nghĩ đến đây, lại lấy Kim Tuyền ra uống một ngụm.

Vừa di chuyển, hắn vừa rèn xương cốt trong cơ thể.

Hoàng hôn buông xuống, trên biển là ráng đỏ đầy trời.

Rất nhanh đến màn đêm đầy sao lấp lánh.

Chiếc thuyền nhỏ như đang trôi trong trời sao, gợn lên từng vòng sóng nước.

- Dao động pháp khí thật mạnh.

Lý Duy Nhất đứng dậy, nhìn về phía trước bên trái. Phía chân trời, những chùm sáng pháp khí đan xen, gió lốc lan tràn, chắc chắn là cường giả đỉnh cao Ngũ Hải cảnh đang đấu pháp.

Ở chân trời hướng khác, một luồng kiếm quang từ mặt biển chém lên cao, chia cắt cả những tầng mây.

Mặt biển đang yên bình bỗng nổi lên sóng lớn.

Lý Duy Nhất ngửi thấy mùi máu tanh. Hắn nhìn thấy đằng xa có một cái xác trôi theo sóng biển tới. Đầu ngón tay hắn bắn ra một tia pháp khí, hóa thành sợi dây sương mù quấn lấy cái xác, kéo lên thuyền.

Đây là một nữ tử trẻ tuổi, mặc nhuyễn giáp màu đỏ, nhuyễn giáp không bị hư hại, cấp bậc là Pháp khí trung phẩm. Nhưng thân thể bên trong đã máu thịt be bét, ngũ tạng vỡ nát, gãy hơn mười khúc xương.

Lý Duy Nhất đưa tay ướm thử lên ngực nàng, phán đoán ra nàng bị một chưởng đánh trúng ngực bụng mà chết.

- Tu vi Ngũ Hải cảnh tứ trọng, một chưởng mất mạng, áo giáp cũng không phòng ngự được. Đây là... yêu bài của Tả Khâu Môn Đình...

Lý Duy Nhất giật lấy yêu bài, nắm chặt trong tay, lại nhìn về phía mấy chỗ có dao động pháp khí nơi cuối chân trời ở trên biển:

- Tả Khâu Đình có quyết đoán như vậy sao, nói khai chiến là khai chiến thật à?

Không lâu sau, lại một cái xác nữa trôi tới, bị Lý Duy Nhất vớt lên thuyền.

Cái xác này mặc áo tăng nhân, đầu bị đánh nát, trên cổ tay có đeo tràng hạt, rõ ràng là cao thủ Ngũ Hải cảnh của Quan Sơn.

Lý Duy Nhất không dám tiếp tục tiến lên nữa, sợ xông vào chiến trường của các cao thủ đỉnh cao, rơi vào kết cục bị một chưởng đánh chết như hai người này.

Hắn lái thuyền nhỏ bỏ chạy ra xa, dao động pháp khí truyền đến từ vùng biển phía sau ngày càng yếu ớt.

Mặt biển trở lại yên tĩnh.

Rời xa chiến trường, Lý Duy Nhất vừa mới thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên cảm thấy chiếc thuyền nhỏ hơi chìm xuống một chút, sau đó lại nổi lên. Tim hắn thót lại, căn bản không cần quay lại cũng biết là có người đã lên thuyền của mình.

Điều chết người là, trước khi đối phương lên thuyền, hắn hoàn toàn không cảm nhận được dao động pháp khí hay dao động không khí, thậm chí không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào.

Đủ để chứng minh tu vi của đối phương vượt xa hắn.

Lý Duy Nhất điều chỉnh tâm trạng, quay người nhìn lại, nhìn thấy một cảnh tượng khiến hắn kinh hãi đến cực điểm.

Chỉ thấy Trang Nguyệt mặc váy dài màu xanh lam, nửa nằm ở mũi thuyền, bàn tay ngọc ngà chống má, lưng dựa vào mạn thuyền, nhắm mắt như đang nghỉ ngơi. Đôi chân nàng gần như duỗi thẳng đặt ngay cạnh giày của Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất sao có thể không biết nàng là ai?

Hơi lạnh xộc thẳng lên đỉnh đầu, Lý Duy Nhất liều mạng suy nghĩ xem Hoắc Càn Khôn đã từng gặp Kỳ Tẫn hay chưa.

Nếu đã gặp, hắn nên có phản ứng gì? Nếu chưa gặp, lại nên có phản ứng gì?

- Ngươi rất căng thẳng!

Trang Nguyệt không mở mắt, nói như đang thì thầm.

Lý Duy Nhất cố gắng giữ bình tĩnh, cười nói:

- Một đại mỹ nhân giống như tiên nữ hạ phàm đột nhiên xuất hiện trên thuyền của ta, là ai cũng sẽ căng thẳng thôi. Thiên Nhất Môn Hoắc Càn Khôn, tham kiến Kỳ đại nhân!

Trang Nguyệt hỏi:

- Ngươi đã gặp ta?

- Ta từng gặp Khương Ninh và Trang Nguyệt...

Lý Duy Nhất lại bổ sung thêm:

- Ở Trấn Táng Tiên.

Trang Nguyệt vẫn nhắm đôi mắt đẹp:

- Hừ hừ, Thiên Nhất Môn, có chút ấn tượng, ngươi là người đi theo Trần Văn Võ phải không?

Lý Duy Nhất chỉnh lại giọng điệu:

- Ta là đệ nhất cao thủ thế hệ trẻ của Thiên Nhất Môn, không đi theo bất kỳ ai, với Tam Trần Cung chỉ là quan hệ hợp tác. Muốn đi theo... ta cũng chỉ đi theo cường giả như Ấu Tôn và Kỳ đại nhân, Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực mới xứng đáng để Thiên Nhất Môn ta thần phục.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters