Diệt Đế là một Dị Nhân Chủng hình Hổ, đầu hổ to lớn, trên trán có chữ vương màu đen, cơ thể bao bọc trong bóng hổ vàng kim.
Hắn nói:
- Khương Ninh, sao ngươi lại yếu ớt thế này, ngay cả chiến pháp ý niệm cũng trở nên tàn khuyết, Dạ Hoàng Thiềm Độc đã xâm nhập vào tâm mạch rồi à?
Bóng hổ vàng kim là chiến pháp ý niệm của hắn, dài hơn mười mét, không khác gì một ngọn núi nhỏ di động. Thần thái của nó phi phàm, đôi mắt hổ khổng lồ như hai vầng trăng sáng trong màn đêm.
- Ầm! Ầm!
Nó theo bước chân của Diệt Đế đi trên mặt biển, mỗi bước đạp xuống đều là sóng nước ngập trời.
Ở một bên khác, trong thiên địa xung quanh Đạo Đế có chín tượng Phật thần thánh khổng lồ với tư thế khác nhau đứng sừng sững, là cảnh tượng khiếp người hiện ra khi kích hoạt Pháp khí Bách Tự Kinh Văn Cửu Niệm Thiền Châu.
Hai cao thủ đỉnh phong của Quan Sơn này, từ hai hướng khác nhau leo lên đảo đá, đánh tới gần, triển khai hiệp giao phong thứ hai với Khương Ninh.
- Ầm ầm!
Ba người tốc độ nhanh như tia chớp, bóng người tung bay, mỗi chiêu đều đại khai đại hợp.
Gió sấm đinh tai, đá ngầm liên tục nổ tung.
Giọng của Đạo Đế rất ôn hòa, như Phật tử tụng kinh, nhưng ra tay mạnh mẽ mà sắc bén, làn da màu bạch ngọc của Thuần Tiên Thể biến thành kim thân:
- Ngươi tưởng mình có thể trốn thoát sao? Đường sống của ngươi chỉ có vài con đường, nhưng đều bị chúng ta chặn đứng. Thành Cự Trạch, ngươi không đến được. Châu phủ, ngươi cũng không về được.
Chưởng ấn đánh ra giống như mây tía vàng kim hình năm ngón tay, xé nát đôi cánh do chiến pháp ý niệm sau lưng Khương Ninh hóa thành.
Tuy không phải đôi cánh thật nên không có cảnh tượng máu me thê thảm, nhưng Khương Ninh vẫn bị thương, nàng như bị chặt đứt một cánh tay.
Diệt Đế nhân cơ hội đánh ra một vuốt từ xa, hư ảnh hổ vàng cũng thò vuốt theo. Hổ trảo và Phật quang vạn trượng xé nát cánh còn lại của nàng, làm nàng văng ra rơi xuống mặt biển cách đó mười mấy trượng, khóe miệng chảy máu tươi.
Nàng không nói một lời, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén, không còn phân chia sức mạnh để áp chế Dạ Hoàng Thiềm Độc trong cơ thể nữa, kiếm lạnh như sương, hóa thành bóng sáng đánh tới. Cho dù nàng chết trận tại đây, cũng phải kéo Nhị Đế của Quan Sơn chôn cùng.
Cách đó vài dặm, Lý Duy Nhất kích hoạt Dạ Hành Y ẩn thân, quan sát đảo đá kia:
- Pháp tướng hổ ảnh chắc dài cỡ năm trượng, Diệt Đế chắc hẳn đang tu luyện đệ thất hải Tổ Điền. Còn Dạ Hoàng Thiềm Độc là thứ gì?
Lý Duy Nhất từng chứng kiến thực lực đỉnh phong của Khương Ninh trong Không Gian Tiên Giới ở Trấn Táng Tiên. Lúc đó, dù nàng đối chiến với Truyền Thừa Giả của Long Môn Long Đình, vẫn có còn sức áp chế Diệt Đế và Đạo Đế, trọng thương Thạch Thập Thực.
Nhưng hôm nay, chỉ mới là Diệt Đế và Đạo Đế hợp sức chặn giết mà đã đánh nàng hoàn toàn rơi vào thế hạ phong, chiến lực sụt giảm quá nhiều.
Lý Duy Nhất hỏi Quán tiền bối.
Thiền Hải Quan Vụ từng nói, Quán tiền bối cực kỳ hiểu rõ về Dạ Tộc, cái tên Dạ Hoàng Thiềm Độc này nghe qua là biết có liên quan đến Dạ Hoàng và Dạ Tộc.
Hơn nữa, lúc trước khi Lý Duy Nhất tu luyện Luyện Khí Quyết, Quán tiền bối cũng định truyền Dạ Hoàng Tịch cho hắn.
Quán tiền bối nói:
- Dạ Hoàng Thiềm là một con độc thú do Dạ Hoàng nuôi, đã chết mấy vạn năm rồi. Hậu nhân của Dạ Hoàng dùng độc dịch còn sót lại trong thi thể nó ngâm một lô Pháp khí.
- Những độc khí này từng tỏa sáng rực rỡ ở thời viễn cổ, khiến võ tu trong thiên hạ nghe tên đã sợ mất mật. Nhưng bao nhiêu năm trôi qua, cho dù còn độc khí lưu lại, độc tính cũng đã vô cùng yếu ớt, nếu không nha đầu kia đã sớm hóa thành một vũng máu đen, làm sao có thể nhảy nhót tưng bừng, còn đánh nhau với người ta được như bây giờ.
- Nếu ngươi muốn cứu người, ta ngược lại biết cách giải. Ngươi cứu hay không? Học hay không?
Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào đảo đá kia, mày nhíu chặt, trong lòng rất do dự. Cuối cùng, hắn khẽ lắc đầu, lái thuyền nhỏ nhanh chóng rời đi.
Diệt Đế và Đạo Đế có tu vi quá mạnh, không phải hắn hiện tại có thể chống lại.
Mà mời Thiền Hải Quan Vụ nhập vào cơ thể Lê Lăng ra tay thì rủi ro quá lớn. Bởi vì nơi này cách chiến trường của Tả Khâu Môn Đình và Ấu Tôn không xa, rất có thể trận chiến ở đây đã kinh động bên kia, đoàn người có thể kéo đến bất cứ lúc nào.
- Vù!
Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng phá vỡ ống trùng, bay về phía đảo đá.
Lý Duy Nhất dừng thuyền nhỏ lại, cạn lời với chúng nó.
Hắn thi triển niệm lực trấn áp chúng:
- Đều quay lại cho ta! Quan Sơn Nhị Đế tùy tiện là có thể trấn áp các ngươi, các ngươi thật sự tưởng mình là đánh không chết sao?
Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đối kháng với niệm lực của Lý Duy Nhất, nhao nhao đòi hắn mau mời Thiền Hải Quan Vụ ra tay cứu Khương Ninh.
Lý Duy Nhất lắc đầu thở dài:
- Ta cũng không muốn thấy chết mà không cứu, đến Binh Tổ Trạch đúng là có ý định cứu giúp nàng ấy, nhưng kẻ địch quá mạnh, đã vượt quá khả năng của ta. Thiền Hải Quan Vụ ư? Nàng lý trí biết bao, sẽ không đồng ý mạo hiểm này đâu, ta không muốn miễn cưỡng đối phương.
Hắn dùng trùng văn cưỡng ép thu hồi bảy con Phượng Sí Nga Hoàng, trấn áp vào trong Ác Đà Linh. Đúng lúc này, hắn phát hiện ra Châu Ngô đang bị nhốt trong Ác Đà Linh.
Lý Duy Nhất nhìn ngân thương trong tay, trong đầu lóe lên một tia sáng.
Hắn lập tức lôi con Phượng Sí Nga Hoàng có khả năng giải phóng khí tức cường giả, tinh thông hư trương thanh thế ra:
- Bảy đứa các ngươi thật sự làm ta rất khó xử, nhưng ta hông thể không màng đến cảm nhận của các ngươi, dù sao chúng ta cũng là đồng bạn sinh tử có nhau. Có thể cứu người, nhưng sau này các ngươi phải ngoan ngoãn làm việc, ta chỉ đông, các ngươi không được đi tây.
...
Sau khi Khương Ninh không còn áp chế Dạ Hoàng Thiềm Độc, chiến lực của nàng tăng vọt một mảng lớn, đánh cho Đạo Đế và Diệt Đế liên tục bại lui, chỉ còn sức đỡ đòn.
Đạo Đế điều khiển chín hạt Phật châu, như cưỡi chín vị thần Phật, ngăn cản bước chân Khương Ninh:
- Khương Ninh, ngươi đã là nỏ mạnh hết đà, cần gì phải chống đỡ khổ sở như vậy? Lúc sắp chết còn muốn giết chúng ta, ngươi cũng quá xem thường thực lực của bần tăng và Diệt Đế rồi.
Hắn có thể cảm nhận được, chiến lực của Khương Ninh đang suy yếu từng chút một, khí tức cũng đã bất ổn, nhiều nhất chỉ kéo dài thêm mười mấy chiêu nữa. Đến lúc đó, nàng sẽ tự vì độc dịch công tâm mà hoàn toàn mất đi khả năng cử động.