Một giọng nói cao vút mà du dương truyền đến từ trên biển:
- Lê khách mạn hồ anh, khâu châu tinh nguyệt minh.
- Ngân thương chiếu bạch hổ, táp đạp như lưu tinh.
Thân hình dị thú Châu Ngô khổng lồ, bốn vó đều có mây mù pháp khí đạp lên sóng biển, đi về phía chiến trường đảo đá. Nó ngửa đầu gầm lớn, nhe hàm răng sắc nhọn, phát ra tiếng hổ gầm chấn động không kém gì Diệt Đế.
Lý Duy Nhất cưỡi trên lưng Châu Ngô, tay cầm ngân thương, dùng Dịch Dung Quyết biến hóa thành bộ dáng của Thương Lê. Hắn nuốt một cánh hoa Tâm Đăng Hoa, trong cơ thể phát ra ánh sáng rực rỡ, làn da không khác gì Thuần Tiên Thể.
Dịch Dung Quyết của hắn chỉ mới tiểu thành, chưa thể trực tiếp biến hóa Thuần Tiên Thể, cần thuốc hỗ trợ.
Tuy nhiên, Hoắc Càn Khôn vẫn luôn coi Thương Lê là mục tiêu theo đuổi, ngân thương được rèn đúc gần như giống hệt cây của Thương Lê, danh hiệu Tiểu Thương Lê tuyệt đối không phải hư danh, vừa vặn cho hắn dùng.
Lại thêm thú cưỡi Châu Ngô của Thương Lê dưới háng hắn, đủ để đánh tráo khái niệm.
Dù sao, cao thủ trẻ tuổi hàng đầu như Tả Khâu Đình, mà quanh năm tu luyện Dịch Dung Quyết thì chỉ đến mức giống vẻ ngoài. Ai mà ngờ rằng, có người có thể tu luyện Dịch Dung Quyết đến mức dịch cốt hoán thần?
Lý Duy Nhất ngâm tiếp:
- Nhân đầu tác tửu bôi, ẩm tẫn man tặc huyết.
- Thập bộ sát nhất nhân, thiên lý bất lưu hành.
Rất nhanh, Châu Ngô chở Lý Duy Nhất đến nơi cách đảo đá một dặm. Dưới áo của hắn, con Phượng Sí Nga Hoàng kia thả ra khí tức có thể so với cường giả Đạo Chủng cảnh.
Trong gió đêm, tóc dài của hắn tung bay, dáng người như núi cao, cả người đầy khí thế.
Ba người đang giao thủ trên đảo đá đã dừng tay và tách ra.
Lý Duy Nhất học theo phong độ ngạo nghễ của Thương Lê, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt lạnh lẽo bễ nghễ:
- Nàng không thể giết các ngươi, vậy ta có thể giết chứ?
Diệt Đế và Đạo Đế đều lộ ánh mắt kiêng kỵ, từ từ lùi lại trên biển, cố gắng kéo giãn khoảng cách với Thương Lê.
Thấy họ không phản bác, cũng không dám đáp trả, trong lòng Lý Duy Nhất đã rõ, xem ra Thương Lê thật sự có khả năng giết họ.
Lý Duy Nhất luôn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhìn chằm chằm vào bọn họ giống như nhìn con kiến:
- Hai tiểu tặc vẫn chỉ là hai tiểu tặc, gì mà Diệt Đế, Đạo Đế, quả thực sỉ nhục Phật pháp.
Diệt Đế không nhịn được, quát:
- Thương Lê! Ngươi quá ngông cuồng rồi, nàng là người Ấu Tôn muốn...
Lý Duy Nhất lạnh lùng quát lớn:
- Loan Sinh Lân Ấu đúng không? Bảo hắn rửa sạch cổ đi, Thương Lê này giết hắn dễ dàng như giết heo chó.
Diệt Đế cười nhạt, thấy Châu Ngô đã lên đảo đá, khoảng cách với Khương Ninh ngày càng gần, định tiến lên ngăn cản, nhưng bị Đạo Đế kéo lại.
Châu Ngô đi đến bên cạnh Khương Ninh.
Lý Duy Nhất ngạo nghễ nhìn hai người, đặc biệt chú ý Diệt Đế:
- Ngươi có vẻ rất không phục, tới đây đi. Nếu không lấy được tính mạng của ngươi trong vòng mười chiêu, Thương Lê ta tự chặt hai tay. Tự ngồi lên đi!
Câu sau là nói với Khương Ninh.
Mắt hổ của Diệt Đế sắc bén, sắp cắn nát răng. Nếu không phải chênh lệch thực lực quá lớn, hắn thật sự muốn tiến lên thử một lần.
Nhìn Khương Ninh ngồi lên lưng Châu Ngô, Đạo Đế nói bằng ngữ điệu nhu hòa, chắp hai tay:
- Thương Lê, ngươi đại diện cho Cửu Lê Tộc, vậy mà đi cùng người của triều đình, không sợ bị nghĩa quân thiên hạ cùng thảo phạt sao?
Lý Duy Nhất nói:
- Ta làm việc thế nào còn cần ngươi dạy? Hai người các ngươi có đánh hay không? Muốn đánh thì ra tay đi, ta ngược lại muốn thử xem, trong vòng mười chiêu có thể đánh chết cả hai ngươi cùng lúc hay không.
Diệt Đế hít sâu một hơi, nhìn sang Đạo Đế:
- Ta không tin hai người chúng ta hợp sức lại không đỡ được mười chiêu của hắn. Hắn muốn bảo vệ Khương Ninh, nhất định lo cái này mất cái kia, chiến lực giảm đi nhiều.
Đạo Đế hết sức lý trí, khẽ lắc đầu:
- Đừng trúng kế, đây là phép khích tướng. Bây giờ chúng ta cách hắn một dặm, dù hắn có mạnh hơn nữa cũng đừng hòng giết được chúng ta. Nhưng nếu chúng ta chủ động xông lên...
Đệ nhất thiên tài ngàn năm của Cửu Lê Tộc vẫn rất có sức nặng.
Diệt Đế nói:
- Ta hiểu rồi! Chỉ cần cầm chân hắn là được, đợi Kỳ đại nhân và Minh đại nhân tới, ta chống mắt xem hắn còn có thể ngông cuồng như bây giờ được không.
Lý Duy Nhất hừ lạnh:
- Hai tên chuột nhắt nhát gan, sau này gặp Thương Lê ta thì nhớ cúi đầu khom lưng nghe chưa.
Nói xong, hắn điều khiển Châu Ngô đạp nước lao nhanh về phía Thành Cự Trạch.
Sau khi quay lưng lại với Quan Sơn Nhị Đế, nụ cười trên mặt Lý Duy Nhất biến mất sạch. Hắn tim đập như sấm, âm thầm hít sâu, vừa rồi quả thực là nhảy múa trên mũi dao. May mà Đạo Đế có tính cách cẩn thận, nếu không để Diệt Đế xông lên chém giết, hắn nhất định sẽ lộ tẩy ngay lập tức.
Phía sau, Khương Ninh khẽ nói:
- Ngươi không phải Thương Lê!
Ở khoảng cách gần, nàng có thể cảm nhận được, luồng khí tức sánh bằng võ tu Đạo Chủng cảnh kia không phải phát ra từ người Lý Duy Nhất.
Phượng Sí Nga Hoàng thò cái đầu nhỏ ra từ dưới áo của Lý Duy Nhất, chớp mắt với nàng.
Trong mắt Khương Ninh hiện lên vẻ hiểu ra, thần kinh căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng, khuôn mặt nghiêm nghị trắng bệch nở một nụ cười cay đắng.
Nàng hướng ánh mắt về tấm lưng rộng của Lý Duy Nhất, nói nhỏ:
- Cảm ơn... nhưng quá mạo hiểm rồi, ta đã là người sắp chết...
- Không cần cảm tạ ta, là chúng nó cứ muốn cứu ngươi.
Lý Duy Nhất ngoảnh lại nhìn một cái, phát hiện Diệt Đế và Đạo Đế vẫn luôn bám theo cách một dặm, đây đúng là chuyện đau đầu. Nếu cứ để họ bám theo mãi, sớm muộn gì hai người kia cũng sinh nghi.
Nhưng nếu không nhanh chóng rời đi, kẻ địch đuổi tới sẽ ngày càng nhiều.
Bỗng nhiên.
Kiếm ý của Trần Văn Võ từ trong màn đêm bay đến, dù ở cách xa mười dặm vẫn sắc bén bức người.
- Hỏng rồi! Quan Sơn Nhị Đế không quen thuộc Thương Lê, có thể dễ dàng lừa bọn họ. Nhưng Trần Văn Võ quen biết Thương Lê từ nhỏ, một khi đến gần, rất có thể sẽ nhận ra manh mối.
Điều khiến Lý Duy Nhất lo lắng hơn là, một khi Trần Văn Võ đuổi tới, ba cao thủ tập hợp, không chừng sẽ nảy sinh can đảm ra tay.
Không làm họ kinh sợ thì phiền toái lớn rồi!
Tâm tư Lý Duy Nhất xoay chuyển cả trăm vòng.
Hắn vỗ vào cổ Châu Ngô, kiêu ngạo nhìn màn đêm, quát lớn:
- Trần Văn Võ, rốt cuộc tìm được ngươi rồi, đêm nay chính là ngày chết của ngươi.
Tiếng hổ gầm và sát ý đồng thời bùng nổ, lao nhanh về hướng Trần Văn Võ đang tới.
Trần Văn Võ vừa mới đến chỗ cách sáu bảy dặm, liền nhìn thấy ở mặt biển, trên lưng Châu Ngô chở một bóng người rất giống Thương Lê, tay cầm ngân thương, đằng đằng sát khí lao tới.
Hắn không khỏi cảm thấy ớn lạnh.