Kể từ khi ở Trấn Táng Tiên, Tam Trần Cung và Cửu Lê Tộc hoàn toàn trở mặt, người Trần Văn Võ sợ gặp nhất chính là Thương Lê. Hắn quá hiểu rõ thực lực của Thương Lê, đối đầu với đối phương thì mình chắc chắn phải chết.
Hơn nữa, ở Trấn Táng Tiên, Trần Văn Võ đã giết rất nhiều võ tu Ngũ Hải cảnh của Cửu Lê Tộc, Thương Lê đã hận hắn thấu xương.
Trần Văn Võ ném một câu hung ác:
- Đừng tưởng mình vô địch thiên hạ! Đêm nay ở Binh Tổ Trạch, cao thủ cấp độ Truyền Thừa Giả không chỉ có một mình ngươi, có gan thì đuổi theo xem thử.
Nói xong, hắn quay người bỏ chạy, thi triển thân pháp Linh Yên Vụ Ẩn, cơ thể hóa thành một làn khói biến mất trong màn đêm với tốc độ nhanh nhất.
Lý Duy Nhất đuổi theo một đoạn rồi lập tức đổi hướng, hỏi nhỏ:
- Ngươi còn lại bao nhiêu lực lượng, còn có thể đánh một trận không?
Môi Khương Ninh đen sì, trên làn da Thuần Tiên Thể lộ ra ngoài áo giáp nổi lên mạch máu, xuất hiện rất nhiều đường vân màu đen, đã mê man buồn ngủ, ý thức dần mơ hồ.
Nàng nói khẽ:
- Ta đã trúng Dạ Hoàng Thiềm Độc lúc ở trong Vong Giả U Cảnh, vẫn luôn dựa vào pháp khí áp chế. Nhưng mấy ngày nay, ta phải đại chiến liên tục, hoàn toàn không thể dốc toàn lực áp chế nó, đêm nay e là không qua khỏi rồi!
- Lý Duy Nhất, nhân lúc ta còn chút hơi tàn có thể giúp ngươi cầm chân Quan Sơn Nhị Đế một lát, ngươi hãy một mình chạy trốn đi! Tình nghĩa hôm nay, không cần nói nhiều, ta rất cảm động...
Lý Duy Nhất nói:
- Đừng cảm động nữa, ngươi lên phía trước đi, thời gian rất gấp.
Khương Ninh lấy lại chút tinh thần, trong đồng tử hiện lên vẻ mờ mịt.
Không đợi nàng phản ứng, Lý Duy Nhất quay người túm lấy đai lưng nàng, kéo cả người nàng vào lòng, không quên ném một ánh mắt cười nhạt về phía Quan Sơn Nhị Đế cách đó một dặm ở phía sau.
Khương Ninh ngồi đối mặt với hắn, búi tóc đã sớm xõa ra trong chiến đấu, khuôn mặt tuyệt mỹ không còn chút tinh khí thần nào, giống như người bệnh sắp chết, trên người toát ra một vẻ đẹp vỡ nát.
Lý Duy Nhất nói:
- Cởi áo giáp ra trước đã... ta có cách giải độc.
Khương Ninh nửa tin nửa ngờ, nâng hai tay lên, bao tay kim loại trên hai cẳng tay gõ vào nhau một cái, ánh sáng lấp lánh, bộ nhuyễn giáp bao phủ toàn thân nhanh chóng thu vào trong hai cái bao tay, lộ ra bộ y phục đã bị máu độc đen đặc thấm ướt đẫm.
Vết thương trúng độc ở sau lưng nàng, Lý Duy Nhất đưa tay khẽ chạm vào, mức độ thối rữa nghiêm trọng.
Nàng có thể sống sót, hoàn toàn là vì tu vi cao, luôn dùng pháp khí hộ thể.
Lý Duy Nhất hít vào một hơi khí lạnh, trong lòng không còn nửa phần nắm chắc. Hai ngón tay điểm vào chỗ trái tim nàng, hắn đưa pháp khí vào dò xét:
- Tim chưa bị độc dịch ăn mòn, có lẽ còn cứu được!
Hắn đút cho nàng một cây dị dược nhiễm tiên hà, lại cho uống một ngụm Kim Tuyền.
- Nếu đêm nay thực sự cứu được ngươi, số thuốc này, ngươi phải trả ta lại gấp mười lần.
Lý Duy Nhất sai khiến:
- Vận chuyển pháp khí, đưa độc dịch về phía ngân mạch trong cơ thể, chảy ngược về phía tuyền nhãn.
Khương Ninh nói:
- Việc này... một khi Dạ Hoàng Thiềm Độc làm thối rữa ngân mạch, rất nhanh sẽ phế hết tu vi. Ngươi có chắc Dạ Hoàng Thiềm Độc vô hiệu với ngân mạch chứ?
Bất kỳ một võ tu nào cũng không dám lấy tu vi của mình ra đùa giỡn. Chính vì lý do này, những ngày qua, Khương Ninh vẫn luôn dùng pháp khí bảo vệ ngân mạch trong cơ thể.
Lý Duy Nhất hỏi lại:
- Ngươi bây giờ ngoại trừ tin ta, còn lựa chọn nào khác không?
Khương Ninh cũng quả quyết, lập tức thi triển Thổ Nạp Pháp, nàng làm theo lời hắn dặn, sử dụng ngân mạch toàn thân vận chuyển Dạ Hoàng Thiềm Độc.
Lý Duy Nhất lấy ra một cây Phá Tuyền Châm, kẹp giữa hai ngón tay, nắm lấy bàn tay nàng, đâm vào tuyền nhãn trong lòng bàn tay.
Tiếp đó là lòng bàn tay khác, hai chân, Trung Khu, Đản Trung, Bách Tuệ, Phong Phủ, Tổ Điền.
Chín huyệt vị cửu tuyền đều bị châm ra một điểm máu.
Cách mà Quán tiền bối dạy là bảo hắn hút Dạ Hoàng Thiềm Độc ra.
Sao Lý Duy Nhất không hiểu lão già đó đang nghĩ gì được?
Loại nữ tử như Khương Ninh nhìn là biết cực kỳ nghiêm túc.
Thật sự dính vào nàng thì tuyệt đối không phải chuyện tốt gì. Nếu hai bên đã là quan hệ thù địch thì không cần có quan hệ sâu sắc gì, tương lai gặp nhau trên chiến trường mới có thể ra tay tàn nhẫn được.
Lý Duy Nhất thả bảy con Phượng Sí Nga Hoàng ra, cho chúng đậu xuống bảy huyệt vị trên người Khương Ninh.
Không biết tại sao bảy con này cực kỳ thích Khương Ninh. Chúng nó hoàn toàn không sợ Dạ Hoàng Thiềm Độc, giúp nàng hút từng ngụm độc tố được vận chuyển về phía tuyền nhãn ra ngoài.
Phía sau, Diệt Đế nói:
- Dường như Thương Lê đang giúp Khương Ninh giải độc.
Đạo Đế nói:
- Đó chỉ là phí công! Ta quan sát Khương Ninh trúng độc đã sâu, không phải dựa vào thuốc và pháp khí là có thể cứu về được, phải là vị Nhị cung chủ kia của Lăng Tiêu Cung đích thân giá lâm, có lẽ mới có thể xoay chuyển trời đất.
Diệt Đế thắc mắc:
- Ta cứ cảm thấy không đúng, tại sao Thương Lê quay về hướng Thành Cự Trạch? Hắn không phải ngông cuồng tự đại, ngay cả Ấu Tôn cũng không sợ sao?
Đạo Đế đáp:
- Ngươi thật sự cho rằng hắn là kẻ ngu xuẩn? Hắn chỉ ngạo, chứ không phải không có trí tuệ. Hắn dám mang theo một Khương Ninh trọng thương đi đánh với Ấu Tôn?
Ngừng một chút, Đạo Đế lại nói:
- Kỳ đại nhân phát hiện trúng kế, cũng sắp đuổi về tới nơi rồi!
Thời gian trôi qua.
Dạ Hoàng Thiềm Độc trong cơ thể Khương Ninh rất nhanh đã được thanh lọc quá nửa. Dị dược nhiễm tiên hà khiến máu thịt trên người nàng khôi phục sinh cơ, Kim Tuyền được máu hấp thu, lưu chuyển toàn thân.
Ngay cả vết thương sau lưng cũng được kim quang và tiên hà bao phủ, đau đớn gần như biến mất.
Làn da, đôi mắt nàng nhanh chóng khôi phục ánh sáng, không còn vẻ bệnh tật như trước.
Khương Ninh khẽ nhắm mắt, nghe ngữ khí cũng có sức lực hơn:
- Hóa ra ngay từ đầu phương hướng của ta đã sai, muốn ép Dạ Hoàng Thiềm Độc ra không phải dựa vào thân thể, mà là dựa vào ngân mạch. Sao ngươi biết được?
Lý Duy Nhất quay đầu nhìn lại:
- Thay vì suy nghĩ những thứ này, chi bằng hãy lo suy nghĩ xem nên trả cho ta bao nhiêu tiền làm thù lao.
Phía sau, Quan Sơn Nhị Đế mấy lần đột nhiên tiến lên, kéo gần khoảng cách. Rõ ràng là hai người đã phát hiện không đúng, rục rịch muốn ra tay thăm dò.
Lý Duy Nhất nhíu mày, nhìn ra pháp khí trong cơ thể Khương Ninh căn bản không còn bao nhiêu. Hơn nữa, cho dù thanh trừ Dạ Hoàng Thiềm Độc, cơ thể nàng cũng cực kỳ yếu ớt, cần thời gian điều dưỡng.
Hắn hỏi:
- Pháp khí của ngươi cấp mấy?
Khương Ninh đáp:
- Lục giai... tới rồi, hai kẻ đó vẫn định mạo hiểm ra tay, sẽ không thả chúng ta về Thành Cự Trạch. Ngươi đi trước đi, hiện tại độc tố trong cơ thể ta đã rất loãng, có thể kiểm soát, đối phó hai kẻ đó không phải chuyện khó.
Khương Ninh ngừng thanh lọc độc tố, nàng bay lên như một làn gió, lơ lửng ở nơi cách mặt biển vài trượng.
- Vù!