Khâu Châu Tiên Lâm (1)

Hắn cũng coi như đã trải sự đời, cũng từng ở lại Thiên Các.

Nhưng sự xa hoa của Thiên Các ở Thành Cự Trạch so với Tiên Lâm trước mắt thì quả thật là dung tục không chịu nổi, chỉ có thể coi là tửu trì nhục lâm của nhân gian.

Khâu Châu Tiên Lâm giống như vùng đất của Tiên gia, pháp khí lan tỏa như khói sương. Tuy cửa lớn chỉ là cửa đá nhưng được điêu khắc tinh xảo, là tác phẩm khéo léo qua tay đại sư cự đầu Trường Sinh cảnh.

Giữa mây mù pháp khí là linh mộc chọc trời, trên cây kết đầy trái cây cấp bậc bảo dược.

Đình đài lầu các của Tiên Lâm đều treo trên hư không, nằm trên một mảng lớn đảo nổi trận pháp.

Đứng ở mặt đất bên ngoài cửa lớn chỉ có thể nhìn thấy một góc đảo nổi, có thang trời nối liền với nó. Các nam nữ tu giả bên trong ai nấy trông như tiên nhân, nhìn xuống chúng sinh trong khắp thành.

Lý Duy Nhất bị võ tu Dị Nhân Chủng canh giữ cửa đá chặn ở ngoài.

Tu vi đối phương rất cao, chính là nhân vật thế hệ trước Ngũ Hải cảnh ngũ trọng, nhưng ở Tiên Lâm chỉ có thể trông coi cửa lớn, giống như linh thú hộ pháp.

Lý Duy Nhất hiểu quy tắc của Tiên Lâm, nói:

- Ta không vào! Chỉ cầu lão tiên sinh thông báo một tiếng, cứ nói ngoài cửa có một người trẻ tuổi họ Xích cầu kiến Cầm Ly cô nương. Ta và nàng có giao tình hơi sâu, nàng nhất định sẽ gặp ta.

Võ tu giữ cửa rất lễ độ, cười nói:

- Lão phu không phải Thuần Tiên Thể, cũng không vào được, thật sự lực bất tòng tâm.

Lý Duy Nhất đâu chịu tin lời này?

Cho dù không vào được, chắc chắn võ tu này có biện pháp liên hệ với người bên trong.

Tham lam thật!

Lý Duy Nhất cắn răng, lấy ra một nắm Ngân Tệ đưa tới.

Võ tu giữ cửa không thèm nhìn một cái nào, tiếp tục cười nói:

- Mời Xích công tử về cho, chúng ta cũng khó gặp Cầm Ly cô nương một lần, huống chi là ngươi?

Lý Duy Nhất chỉ vào một bóng người trẻ tuổi đang đi vào cửa đá Tiên Lâm dưới sự tháp tùng của một đám nam nữ Thuần Tiên Thể, nói:

- Ta và nàng thật sự có giao tình hơi sâu, tuyệt đối không phải lừa đảo... Hắn không phải Thuần Tiên Thể, dựa vào cái gì có thể đi vào?

Nam tử trẻ tuổi kia chính là phàm nhân, không có thể phách Thuần Tiên Thể, nhưng y phục lộng lẫy, khí độ trác tuyệt, ngay cả cao thủ Thuần Tiên Thể cũng răm rắp nghe theo hắn.

Vị võ tu giữ cửa kia rung động, lập tức làm động tác tay ra hiệu im lặng, ý bảo hắn nói nhỏ một chút:

- Vị kia chính là thiên kiêu phá cách do Tiên Lâm Chi Chủ đích thân chọn, Truyền Thừa Giả của Lôi Tiêu Tông Lục Thương Sinh.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Còn có thể phá cách? Điều kiện là gì?

Võ tu giữ cửa rất đau đầu, kiên nhẫn nói:

- Ngươi đừng nghĩ chuyện này nữa! Trong thế hệ trẻ, danh sách có thể được đưa đến trước mặt Tiên Lâm Chi Chủ, có thể được chọn, ba đến năm năm cũng khó có một người.

Dù hai người đối thoại rất nhỏ nhưng vẫn gây sự chú ý của Lục Thương Sinh, hắn hơi dừng bước nhìn sang.

Tần Thiên đi theo bên cạnh Lục Thương Sinh, đây là một nữ tử Thuần Tiên Thể tu vi Ngũ Hải cảnh tu luyện đến lục hải, cũng liếc nhìn Lý Duy Nhất.

Nàng cười khẽ một tiếng:

- Chuyện buồn cười và người buồn cười trên thế gian nhiều không đếm xuể. Sư ca, bây giờ ngươi hiểu rồi chứ, không cần chuyện gì cũng cẩn thận, đánh giá cao đối thủ. Không phải ai cũng tài trí vô song, thiên hạ còn rất nhiều kẻ tầm thường mà không tự biết.

Lục Thương Sinh thản nhiên nói:

- Đi thôi!

Một đám người biến mất trong mây mù pháp khí.

Võ tu giữ cửa bất đắc dĩ buông tay, thở dài một tiếng:

- Thấy chưa, tự rước lấy trò cười.

Tự dưng bị chế giễu một trận, Lý Duy Nhất không hề tức giận chút nào, chỉ âm thầm cảm thán. Niên thiếu vô danh ở thế giới này quả thật đứng cũng như lâu la. Muốn vào cửa, muốn gửi một câu nói cũng muôn vàn khó khăn.

Ai sẽ coi trọng ngươi? Đánh giá cao ngươi?

- Thiên Thù ca!

Chợt có một giọng nói quen thuộc truyền đến.

Lý Duy Nhất quay đầu nhìn lại, thấy tên mập Thạch Thập Thực đang đứng bên vệ đường đằng xa không ngừng vẫy tay với hắn.

Lý Duy Nhất đi tới, có cảm giác tha hương gặp cố tri:

- Ngươi cũng tới châu thành Khâu Châu?

Sau khi Địa Lang Vương Quân đột nhiên phản chiến trên chiến trường Lê Châu, song phương đã không còn là quan hệ thù địch, mà là minh hữu thân mật khăng khít.

Thạch Thập Thực kéo hắn đi:

- Chúng ta đổi chỗ nói chuyện, đừng đứng ở đây, hơi mất mặt.

Lý Duy Nhất không hiểu:

- Vì sao?

- Ngươi nhìn bên kia kìa!

Thạch Thập Thực chỉ vào một khu kiến trúc cao thấp xen kẽ đối diện cửa đá Tiên Lâm, bên trong tiếng người ồn ào, tu giả trẻ tuổi ra vào tấp nập.

Hai người đi vào một tòa kiến trúc trong số đó. Bên trong giống như giếng trời rộng mở, lầu các bốn phía cao năm tầng. Tiểu tư, thị nữ qua lại đưa đồ ăn, rượu. Trong đám tu giả trẻ tuổi có võ tu và Niệm Sư tụ tập tại các căn phòng cửa sổ mở rộng, cười nói vui vẻ, bàn luận việc lớn của thiên hạ.

Cũng có rất nhiều võ tu tụ tập bên song cửa sổ, nhìn ngó hướng cửa đá Tiên Lâm, kích động kể lại cảnh tượng đám người Lục Thương Sinh đi vào vừa rồi cho người đến sau nghe. Trong lúc nói chuyện, tự nhiên cũng không thiếu nhắc đến phàm nhân võ tu mất mặt lại buồn cười.

- Tên tiểu tử kia thế mà còn muốn gặp Cầm Ly cô nương... Ha ha... Lý do bịa ra thì ta cũng ngại nói...

- Hắn thậm chí muốn dùng Ngân Tệ hối lộ võ tu giữ cửa, nhưng đút lót cũng bủn xỉn, nếu là ta thì đã đưa Dũng Tuyền Tệ.

...

Lý Duy Nhất cùng Thạch Thập Thực leo lên cầu thang dòng người đông như mắc cửi, đi tới một cái bàn quay về phía cửa đá Tiên Lâm trên lầu ba.

Lý Duy Nhất hoàn toàn không cảm thấy xấu hổ.

Hắn quan sát võ tu trong lầu, phát hiện không ít cao thủ Ngũ Hải cảnh, hỏi:

- Vừa rồi ngươi cũng ở đây nhìn chằm chằm vào ta?

Thạch Thập Thực gật đầu, lập tức cười tủm tỉm nói:

- Tụ tập bên ngoài Tiên Lâm đều là một đám người thích hóng chuyện, đừng để lời bọn họ trong lòng, không ai sẽ nhớ kỹ ngươi. Ngươi xem, dù ngươi đi lên lầu này, đi ngang qua bên cạnh bọn họ thì cũng không được ai chú ý tới.

- Bọn họ đều chỉ muốn chiêm ngưỡng những Truyền Thừa Giả đến Tiên Lâm. Thuần Tiên Thể đúng là tiên uẩn không tỳ vết, bất luận nam nữ, quả thật không phải phàm nhân chúng ta có thể so sánh. Huống hồ, các Truyền Thừa Giả người nào cũng là kinh tài tuyệt diễm, có vô số truyền thuyết, ai không muốn chiêm ngưỡng một chút?

Lý Duy Nhất nói:

- Món ăn trên bàn này...

Thạch Thập Thực nói:

Lý Duy Nhất tự nhiên là không khách khí, vừa ăn vừa hỏi:

- Bọn họ là vì chiêm ngưỡng truyền thuyết, còn ngươi?

- Ta là tới xem mỹ nhân!

Thạch Thập Thực cười rộ lên, mặt cũng trở nên tròn giống như quả bóng da.

Tiếp theo, hắn nghĩ đến cái gì, kích động nói:

- Thiên Thù ca... Thôi, vẫn là gọi ngươi là Duy Nhất ca đi, ngươi thật sự quen biết Cầm Ly Tiên Quan?

Lý Duy Nhất gật đầu.

Thạch Thập Thực nói:

- Đó chính là Cầm Ly Vũ Kiếm Song Tuyệt, luận về nhan sắc, sợ là còn hơn Dương Thanh Khê một bậc. Khê chảy róc rách, Ly thủy rì rào...

Lý Duy Nhất cảm thấy tên nhóc này đang tìm đường chết, chưa nói đến tu vi cao kinh khủng của Cầm Ly, lời này nếu truyền đến tai Ẩn Cửu, khẳng định sẽ một búa bổ chết hắn.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters