Tuy Lý Duy Nhất tiếp xúc với Ẩn Cửu và Ẩn Thập không nhiều, nhưng có thể nhìn ra quan hệ hai người thân mật, cực kỳ hiểu nhau và ăn ý, chắc chắn có mập mờ.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Thập Thực, ngươi chính là Pháp Vương của Địa Lang Vương Quân, tuổi còn trẻ, tu vi đã là đăng phong tạo cực. Sao cũng không kiếm được một cái phá cách, chỉ có thể ở ngoài Tiên Lâm trơ mắt nhìn?
Thạch Thập Thực lập tức khiêm tốn:
- Duy Nhất ca, đừng châm chọc người ta nữa. Tốc độ tu luyện và cảnh giới tu vi của ta đúng là đứng đầu trong những người đồng trang lứa, nhưng cách Tiên Lâm phá cách còn kém tám ngàn đến mười vạn dặm.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Tên Lục Thương Sinh kia không phải cũng là một phàm nhân ư, sao hắn được phá cách? Chẳng lẽ hắn là phàm nhân cực độ, thân mang bách mạch?
Thạch Thập Thực đáp:
- Ta hiểu biết về Lục Thương Sinh không nhiều, hình như là bởi vì tu luyện lôi pháp và thể chất không có quan hệ tuyệt đối. Tên này có tạo nghệ rất cao về lôi pháp, từng đánh bại Thuần Tiên Thể bách mạch toàn ngân.
Lý Duy Nhất âm thầm kinh thán:
- Lấy thân phàm nhân đúc nên chiến tích nghịch thiên, ghê gớm!
Hắn chỉ cảm thấy thiên hạ to lớn, quả nhiên nhân kiệt xuất hiện lớp lớp.
Bước ra khỏi Lê Châu mới thực sự là mở mắt nhìn thế giới.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Ngươi ở Trấn Táng Tiên hái được bao nhiêu dị dược nhiễm tiên hà? Không hoàn thành lột xác Thuần Tiên Thể à?
Thạch Thập Thực gãi đầu, đau khổ nói:
- Tu vi càng cao, lột xác Thuần Tiên Thể càng khó, chênh lệch một cảnh giới chính là độ khó gấp hai, ba lần. Với tu vi của ta, lúc ấy đã tính toán qua, có thể cần năm mươi cây dị dược nhiễm tiên hà mới có cơ hội lột xác Thuần Tiên Thể, đành phải từ bỏ.
- Nhưng cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch! Dị dược nhiễm tiên hà hái được ở Trấn Táng Tiên giúp tu vi ta đột phá, hiện tại đã bắt đầu tu luyện lục hải.
Lý Duy Nhất không tiếc lời khen ngợi:
- Không hổ là Pháp Vương, tốc độ tu luyện này của ngươi đủ để đứng đầu cùng thế hệ.
Tuổi tác Thạch Thập Thực cũng chỉ xấp xỉ Ẩn Nhị Thập Tứ và Lê Lăng, mới mười sáu, mười bảy tuổi.
Mà những Truyền Thừa Giả kia tuy đã tu luyện thất hải, tu vi cao hơn hắn một cảnh giới, nhưng đa số tuổi tác đều trên hai mươi lăm.
Thạch Thập Thực đột nhiên truyền âm hỏi:
- Ngươi là người của Cửu Lê Ẩn Môn, hẳn là biết nội tình chứ? Tại sao Địa Lang Vương Quân đột nhiên chuyển biến trận doanh, toàn lực giúp Cửu Lê Tộc các ngươi?
Lý Duy Nhất dừng đũa, truyền âm đáp lại:
- Ngươi là Pháp Vương mà ngươi còn không biết. Ta chỉ là một Ẩn Nhân nho nhỏ, ta có thể biết cái gì?
Thạch Thập Thực thở dài một tiếng:
- Chắc chắn Lão Cửu và Lão Lục biết, nhưng miệng bọn họ quá kín, căn bản không chịu nói.
Trong đầu Lý Duy Nhất nảy ra một ý:
- Địa Lang Vương Quân các ngươi hẳn là không chỉ có một mình ngươi là cao thủ Ngũ Hải cảnh chứ? Không có Thuần Tiên Thể Ngũ Hải cảnh nào tới châu thành Khâu Châu à?
Thạch Thập Thực nói:
- Hai nhà chúng ta hiện tại là minh hữu, ta không gạt ngươi! Dưới mười Pháp Vương đúng là có một số đệ tử đời thứ ba khá mạnh cùng ta đến châu thành Khâu Châu, đều là truyền nhân của các Pháp Vương, trong đó đương nhiên là có Thuần Tiên Thể.
Lý Duy Nhất nói:
- Giúp ta một việc được không? Phái một Thuần Tiên Thể đáng tin cậy vào Tiên Lâm giúp ta nhắn một câu.
Thạch Thập Thực nheo mắt lại:
- Nhắn cho vị Cầm Ly Tiên Quan kia ư? Đừng nói nàng là người của Cửu Lê Ẩn Môn các ngươi nhé? Nếu không, ngươi một phàm nhân võ tu vừa phá cảnh giới Ngũ Hải, làm sao có thể quen biết nhân vật đẳng cấp cỡ này?
Lý Duy Nhất nhìn thẳng hắn, lộ ra nụ cười:
- Ngay cả Thiên Vương và Đại Lão Gia của các ngươi cũng phải nghe theo sự điều động của Cửu Lê Tộc, ngươi có thấy mình hỏi quá nhiều rồi không?
Thạch Thập Thực nhíu mày, rơi vào rối rắm, trong lòng thậm chí hoài nghi Thiên Vương có phải là nhân vật cao tầng của Cửu Lê Ẩn Môn hay không.
Một đám võ tu trẻ tuổi bên cạnh ồn ào hẳn lên:
- Dương Thanh Khê đến rồi, còn có Trần Văn Võ.
Thạch Thập Thực lập tức vọt qua, ghé vào cửa sổ nhìn ra xa hướng cửa đá Tiên Lâm.
Lúc Lý Duy Nhất đi qua, một đám tu giả Thuần Tiên Thể của Tuy Tông và Tam Trần Cung đã chỉ còn lại bóng lưng.
Hắn thấp giọng nói bên tai Thạch Thập Thực:
- Thấy ngươi kích động như vậy... hay là chúng ta hợp sức bắt giữ Dương Thanh Khê nhé?
Thạch Thập Thực vô cùng hứng thú với đề nghị này, nhưng rất nhanh lắc đầu:
- Duy Nhất ca, Dương Thanh Khê không đơn giản đâu, với tu vi của ngươi tuyệt đối đừng có ý đồ với nàng. Ngươi bây giờ hẳn là Ngũ Hải cảnh nhất trọng nhỉ? Có thể ngươi còn chưa có nhận thức rõ ràng đối với cao thủ Ngũ Hải cảnh, Dương Thanh Khê muốn giết ngươi thì chỉ cần động một ngón tay là được!
Lý Duy Nhất sẽ không quên ân oán với Dương Thanh Khê:
- Nàng mạnh hơn nữa cũng còn thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân.
Thạch Thập Thực thấy ánh mắt Lý Duy Nhất bình tĩnh, không giống đang nói đùa, kinh ngạc hỏi:
- Làm thật à? Nếu ngươi có thể mời được cao thủ Cửu Lê Ẩn Môn, cộng thêm đệ tử đời thứ ba của Địa Lang Vương Quân ta thì có thể làm vụ này. Khê chảy róc rách, ngẫm lại có chút kích động, ha ha!
- Không vội, đợi thêm vài ngày nữa đã.
Lý Duy Nhất quyết định ít nhất đợi khi tu vi phá cảnh đến Ngũ Hải cảnh tam trọng mới động thủ:
- Ngươi tìm người giúp ta liên hệ Cầm Ly trước đã.
Cần Viên nằm ở phía nam thành, chỉ cách Tiên Lâm hai ba dặm, cách ba con phố một dòng sông, miễn cưỡng có thể hưởng thụ được pháp khí nồng đậm tỏa ra từ Đạo Vực.
Sau khi Lý Duy Nhất gặp thị nữ bên cạnh Cầm Ly liền đi tới nơi này.
Người mở cửa không phải ai khác, chính là Ẩn Nhị Thập Tứ đang đội nón gắn mạng che dài.
Sau khi vào vườn.
Lý Duy Nhất quay đầu nhìn thoáng qua, cửa lớn một lần nữa bị một tầng bụi sáng trận pháp mắt thường khó thấy che lại.
Bụi sáng bao phủ toàn bộ Cần Viên, vận chuyển pháp lực vào hai mắt mới có thể nhìn thấy trận văn lơ lửng giữa hư không.
Ánh mắt hắn chuyển sang Ẩn Nhị Thập Tứ đang tháo nón xuống, kinh ngạc tán thán:
- Ái chà, mấy tháng không gặp, đã lớn lên xinh đẹp thế này rồi. Lột xác thành Thuần Tiên Thể đúng là không giống bình thường, giống như từ trong tranh bước ra vậy, khiến người ta hơi không dám nhận!
Ẩn Nhị Thập Tứ mặc Pháp khí Dạ Hành Y, dáng người cao gầy mảnh khảnh, sau khi lột xác thành Thuần Tiên Thể thì làn da không tỳ vết, ánh mắt sáng ngời, mái tóc bóng mượt, đủ để khiến một người rạng rỡ hẳn lên.
Hơn nữa, nàng lớn hơn Nghiêu Âm một tuổi, dáng người đang ở giai đoạn trổ mã rực rỡ.
Tuy nàng vẫn lạnh lùng, nhưng hoàn toàn không còn bộ dáng gầy gò của tiểu nha đầu, ngực nở mông cong, dáng người thướt tha uyển chuyển hơn rất nhiều, thật sự là yểu điệu thướt tha.
Nàng khẽ hừ một tiếng, vẫn thích trợn mắt, đi ở phía trước dẫn đường, khóe miệng khó nén ý cười nói:
- Ngươi cướp được nhiều dị dược nhiễm tiên hà như vậy, sao cũng không lột xác Thuần Tiên Thể?
Lý Duy Nhất đi theo sau nàng:
- Ta là Thần Ẩn Nhân, lột xác Thuần Tiên Thể sẽ gây chú ý nhiều, khiến người để ý. Ta không giống một số người, vì vẻ ngoài mà quên mất Ẩn Nhân cần phải trông phổ thông, cố gắng che giấu mũi nhọn.